Thẩm Minh Châu

Chương 3:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Từ sau ngày đó, ta bắt đầu nghiêm túc luyện võ.

 

Đương nhiên, cũng chỉ là nghiêm túc hơn trước một chút thôi.

 

Vẫn trèo cây như cũ.

 

Vẫn đi bắt cá như cũ.

 

Chỉ là mỗi khi lấm bẩn trở về, đều có người chuẩn bị sẵn nước ấm, y phục mới và điểm tâm cho ta.

 

Ta dần dần trở nên quen thuộc.

 

Quen đến mức có một lần Thái tử bận triều hội không tới thư viện, ta bắt cá xong quay về, nhìn cạnh giếng nước trống trơn mà lòng có chút không vui.

 

Lục Thừa An nói: 「Để ta múc nước cho muội?」

 

Ta liếc cậu ta một cái.

 

「Huynh có biết bảo người đổi nước ấm không?」

 

Cậu ta lắc đầu.

 

"Huynh có biết chuẩn bị canh ngọt không?"

 

Hắn lại tiếp tục lắc đầu.

 

"Huynh có biết chuẩn bị y phục mới cho ta không?"

 

Hắn đen mặt: "Thẩm Minh Châu, ta đâu phải nha hoàn của muội."

 

Ta thở dài: "Vậy nên huynh không làm ca ca được rồi."

 

05.

 

Năm mười ba tuổi, thư viện có một vị tiên sinh mới.

 

Hắn họ Bùi, trẻ tuổi, thanh tú, học vấn lại uyên thâm.

 

Quan trọng nhất là, hắn không hung dữ với ta.

 

Lần đầu tiên ta không thuộc bài, vốn đã chuẩn bị tinh thần để chịu phạt.

 

Nhưng Bùi tiên sinh lại mỉm cười nói: "Thẩm cô nương thông tuệ, không cần câu nệ việc học thuộc lòng, hãy hiểu rõ đạo lý trước."

 

Ngay lúc đó ta đã cảm thấy hắn là vị tiên sinh tốt nhất thiên hạ.

 

Về sau ta mới biết, hắn là tân khoa thám hoa Bùi Tri Viễn, phụng chỉ đến thư viện giảng học ba tháng.

 

Không ít tiểu thư trong kinh thành đều yêu mến hắn.

 

Ta cũng thấy hắn rất tốt.

 

Nhưng sự yêu mến của ta lại chẳng giống với các nàng.

 

Các nàng thích Bùi tiên sinh, sẽ đỏ mặt, sẽ gửi thơ, sẽ lén nhìn.

 

Còn ta thích Bùi tiên sinh, chỉ vì hắn không bắt ta chép phạt.

 

Cố Uyển Nghi vừa nhìn đã thấu tâm tư.

 

"Là muội thích hắn, hay là thích việc hắn không phạt muội?"

 

Ta ngẫm nghĩ: "Có gì khác biệt sao?"

 

Cố Uyển Nghi chỉ biết đỡ trán.

 

Thái tử thì tỏ rõ vẻ không vui.

 

Bùi tiên sinh khen văn chương của ta có linh khí.

 

Đêm đó Thái tử bắt ta viết lại ba bài sách luận.

 

Bùi tiên sinh bảo ta có thiên phú về cưỡi ngựa bắn cung.

 

Hôm sau Thái tử bắt ta tập thêm nửa canh giờ.

 

Bùi tiên sinh tặng ta một cuốn binh thư.

 

Thái tử liền chuyển đến hai rương binh thư từ kho sách Đông Cung.

 

Ta ngồi trước đống binh thư, vô cùng ngơ ngác.

 

"Huynh trưởng, sao dạo này huynh cứ kỳ lạ thế?"

 

Tay lật sách của Thái tử khựng lại.

 

"Kỳ lạ chỗ nào?"

 

"Trước đây huynh đâu có siêng bắt ta làm bài tập như vậy."

 

Hắn bình thản nói: "Muội muốn làm tướng quân, công khóa không thể bỏ bê."

 

Ta thấy cũng có lý.

 

Thế là ta đành cắn răng đọc binh thư suốt nửa tháng.

 

Ngày Bùi tiên sinh rời đi, hắn tổ chức tiệc trà ở hậu viện thư viện.

 

Hắn tặng mỗi người một lời đề từ.

 

Đến lượt ta, hắn cười nói: "Thẩm cô nương chí tình chí thiện, sau này chắc chắn không kém cạnh nam nhi."

 

Ta nghe mà trong lòng phơi phới.

 

Vừa định cảm ơn, một bàn tay từ bên cạnh vươn tới, tráo đổi chén trà của ta.

 

Thái tử ngồi xuống cạnh ta.

 

"Nàng ấy không được uống trà lạnh."

 

Bùi tiên sinh sững sờ.

 

Sau đó hắn mỉm cười: "Điện hạ đối với Thẩm cô nương thật chu đáo."

 

Thái tử ngước mắt: "Nhìn từ nhỏ đến lớn, thành thói quen rồi."

 

Ta gật đầu: "Đúng vậy, huynh ấy là ca ca của ta."

 

Nụ cười của Bùi tiên sinh khựng lại.

 

Thái tử cũng khựng lại.

 

Ta không mảy may nhận ra, vẫn vui vẻ uống trà nóng.

 

Cố Uyển Nghi ở bên cạnh nhìn mà chỉ biết lắc đầu.

 

Sau tiệc trà, Thái tử đưa ta về phủ.

 

Trên đường, hắn bất ngờ hỏi: "Muội thấy Bùi Tri Viễn thế nào?"

 

Ta chẳng cần suy nghĩ: "Tốt lắm."

 

Bước chân của Thái tử chậm lại đôi chút.

 

Ta tiếp tục nói: "Hắn chưa bao giờ phạt ta chép sách cả."

 

Thái tử nhìn chằm chằm vào ta.

 

"Chỉ có thế thôi ư?"

 

"Còn khen ta có linh khí nữa."

 

Hắn im lặng.

 

Ta hỏi: "Sao vậy?"

 

Thái tử nhìn về phía trước, giọng điệu hờ hững.

 

"Không có gì."

 

Tối đó về phủ, ta phát hiện trong hai rương binh thư Thái tử gửi đến có thêm một hộp bánh điểm tâm.

 

Bên dưới vẫn như cũ đè một mẩu giấy.

 

[Bớt nhìn kẻ khác, chăm chú đọc sách vào.]

 

Ta nhìn mẩu giấy, thầm nghĩ Thái tử ca ca thật là một người tốt, lúc nào cũng thúc giục ta tiến bộ.

 

06.

 

Năm mười lăm tuổi trong đợt săn bắn mùa xuân, đã xảy ra chuyện.

 

Hôm đó thời tiết rất đẹp.

 

Hoàng thượng dẫn theo tông thân và triều thần đến Tây Sơn săn bắn.

 

Ta cưỡi chú ngựa đỏ nhỏ, phấn khích không thôi.

 

Phụ thân đứng cạnh dặn dò: "Đừng chạy lung tung, đừng quá sức, và cũng đừng đi quá gần Thái tử."

 

Ta không hiểu: "Tại sao ạ?"

 

Ánh mắt phụ thân trở nên phức tạp.

 

"Con đã lớn rồi."

 

Ta cúi đầu nhìn bản thân.

 

"Con đúng là đã cao lên thật."

 

Phụ thân đành che mặt.

 

Thái tử cưỡi ngựa tiến lại gần, vừa vặn nghe được câu này, khóe môi khẽ cong lên.

 

Giờ đây, hắn đã không còn giống như vị tiểu công tử thanh tú thời thơ ấu nữa.

 

Thân hình cao lớn, mày kiếm mắt sáng, khí chất thanh quý, khoác trên mình bộ y phục cưỡi ngựa màu đen, trông càng giống dáng vẻ của bậc quân vương tương lai.

 

Ta nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy có chút không tự nhiên.

 

Sự không tự nhiên này đến thật kỳ lạ.

 

Trước kia, ta có thể ôm chân hắn, kéo tay áo hắn, tranh giành điểm tâm với hắn.

 

Hiện tại, khi hắn cưỡi ngựa dừng lại trước mặt ta, cúi đầu nhìn ta, ta lại bất chợt nghĩ rằng: Ca ca trông thật tuấn tú.

 

Không đúng.

 

Câu này cũng không đúng.

 

Ta vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác.

 

Thái tử hỏi: "Hôm nay muội muốn săn thứ gì?"

 

Ta đáp: "Hồng hồ."

 

Hắn nhướng mày: "Tại sao?"

 

"Da hồng hồ rất đẹp, ta muốn làm khăn quàng cổ cho Mẫu thân."

 

Phụ thân đứng bên cạnh cảm động đến mức hốc mắt ươn ướt.

 

"Không hổ là con gái của ta, vẫn còn nhớ đến mẫu thân con."

 

Thái tử hỏi: "Vậy còn ta thì sao?"

 

Ta ngẩn người: "Huynh cũng muốn khăn quàng cổ sao?"

 

Phụ thân sặc một cái, suýt chút nữa ngã khỏi lưng ngựa.

 

Thái tử nhìn ta hồi lâu.

 

Cuối cùng hắn thở dài một tiếng.

 

"Thôi bỏ đi."

 

Ta không hiểu hắn bỏ đi cái gì.

 

Vừa vào bãi săn, ta liền đuổi theo con hồng hồ chạy xa mất hút.

 

Triệu Cảnh Hành ở phía sau gọi: "Minh Châu, đợi đã!"

 

Ta không dừng lại.

 

Khi đuổi đến một cánh rừng rậm, con hồng hồ chui vào bụi rậm rồi biến mất.

 

Ta xuống ngựa kiểm tra, đột nhiên nghe thấy trong rừng có tiếng động lạ.

 

Ta tưởng là con mồi, liền giương cung bắn tới.

 

Mũi tên vừa rời dây, phía sau bụi rậm truyền đến một tiếng hừ lạnh.

 

Ta vạch lá cây nhìn vào.

 

Một kẻ mặc đồ đen đang ôm lấy bả vai, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc nhìn ta.

 

Ta cũng kinh ngạc không kém.

 

"Tại sao ngươi lại trốn ở đây?"

 

Tên sát thủ rút đao chém tới.

 

Ta phản thủ rút tên đỡ đòn, nhân tiện tung một cước vào hắn.

 

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, mười mấy tên áo đen từ khắp nơi xông ra.

 

Lúc này ta mới biết đó không phải là con mồi.

 

Là thích khách.

 

Khi Thái tử đuổi tới, ta đang đánh nhau kịch liệt với hai tên thích khách.

 

Sắc mặt hắn lập tức thay đổi.

 

"Thẩm Minh Châu!"

 

Ta vừa né đao vừa ngoảnh lại nói: "Huynh đừng qua đây!"

 

Hắn đã tới nơi rồi.

 

Phía sau hắn, cấm vệ quân cũng đã tới.

 

Tình hình nhanh c.h.óng được kiểm soát.

 

Thế nhưng một tên thích khách trước khi chếc đã phóng ra một mũi tên nhỏ, nhắm thẳng về phía Thái tử.

 

Ta đứng gần đó, chẳng kịp suy nghĩ liền lao tới chắn cho hắn.

 

Mũi tên sượt qua cánh tay ta, m.á.u lập tức trào ra.

 

Khi Thái tử đỡ lấy ta, sắc mặt hắn trắng bệch đáng sợ.

 

"Mau truyền thái y!"

 

Ta lại không thấy đau lắm.

 

Chỉ là nhìn vẻ mặt của hắn, đột nhiên lòng ta hoảng loạn.

 

"Ca ca, ta không sao."

 

Hắn ôm lấy ta, giọng nói trầm xuống một cách đáng sợ.

 

"Đừng nói nữa."

 

Ta ngoan ngoãn ngậm miệng.

 

Đây là lần đầu tiên y không quở trách ta vì bộ dạng đầy bùn đất và m.á.u, cũng không cau mày bắt ta phải rửa tay sạch sẽ.

 

Hắn chỉ ôm ta thật chặt.

 

Sau khi trở về doanh trướng, thái y giúp ta băng bó.

 

Vết thương không sâu, chỉ là trông có vẻ đáng sợ.

 

Phụ thân xông vào, nhìn thấy m.á.u trên cánh tay ta, mắt liền đỏ hoe.

 

"Ai cho phép con đỡ đòn? Hắn là Thái tử, có bao nhiêu hộ vệ, con lao ra làm gì?"

 

Ta lí nhí: "Con không kịp nghĩ ngợi gì cả."

 

Phụ thân giận dữ đi tới đi lui trong trướng.

 

"Con thật là muốn chọc tức ta mà!"

 

Thái tử đứng một bên, sắc mặt cũng không mấy dễ chịu.

 

Phụ thân đột nhiên quay người, hành lễ với Thái tử.

 

"Điện hạ thứ lỗi, tiểu nữ thật quá l* m*ng."

 

Thái tử rủ mắt.

 

"Nàng ấy đã cứu cô."

 

Phụ thân nghẹn lời.

 

"Cứu giá cũng không thể cứu theo cách này."

 

Thái tử nhìn về phía ta.

 

"Đúng vậy."

 

Ta cứ tưởng hắn sẽ khen ngợi mình.

 

Kết quả hắn lại nói: "Từ nay về sau không được phép làm như vậy nữa."

 

Ta không phục: "Nếu lần sau vẫn gặp chuyện tương tự thì sao?"

 

Hắn nhìn ta, đáy mắt như đè nén điều gì đó.

 

"Sẽ không có lần sau nữa."

 

Sau buổi săn xuân lần đó, Hoàng thượng ban thưởng cho ta không ít vật phẩm.

 

Mẫu thân nhìn thấy đống ban thưởng, chưa kịp vui mừng bao lâu, đã ôm ta khóc một trận.

 

Cố Uyển Nghi đến thăm ta, đôi mắt đỏ hoe mắng ta là kẻ ngốc.

 

Lục Thừa An gửi đến một đống thuốc bổ, còn dặn dò sau này đánh nhau nhớ gọi gã.

 

Thái tử là người gửi đến nhiều thứ nhất.

 

Nào là thuốc, thuốc bổ, binh thư, cho đến điểm tâm.

 

Còn có cả một chiếc ngọc bội hình hồ ly đỏ rất nhỏ nhắn.

 

Trên mảnh giấy nhỏ viết rằng:

 

[Hồ ly đỏ chưa săn được, tạm bồi thường cho muội cái này trước.]

 

Ta nắm chặt chiếc ngọc bội trong tay, bất giác thấy lồng ngực nóng ran.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.