Thẩm Minh Châu

Chương 4:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

07.

 

Năm ta cập kê, cửa nhà ta vắng vẻ lạ thường.

 

Các cô nương nhà khác sau khi cập kê, ngưỡng cửa đều bị bà mối làm cho mòn vẹt.

 

Nhà ta thì khác.

 

Bà mối đều đi đường vòng để tránh.

 

Nguyên do thì nhiều lắm.

 

Thứ nhất, năm năm tuổi ta đã đòi nhận Thái tử làm huynh trưởng.

 

Thứ hai, năm mười ba tuổi tại thư viện, ta đã đánh cho tiểu công tử nhà Lễ bộ Thượng thư khóc hu hu.

 

Thứ ba, năm mười lăm tuổi ta cứu Thái tử trong buổi săn xuân, chuyện đó trong kinh đồn đại như thần thánh, bảo rằng ta có thể dùng tay không bẻ gãy cổ thích khách.

 

Thật ra nào có dùng tay không.

 

Ta đã dùng cung tên.

 

Nhưng chẳng ai chịu nghe ta giải thích.

 

Mẫu thân thấy vậy liền lo lắng.

 

「Minh Châu nhà chúng ta tốt như vậy, sao chẳng có ai dám đến cầu thân?」

 

Phụ thân hừ lạnh: 「Không ai dám đến thì càng tốt. Con gái ta sau này phải làm tướng quân, gả cho kẻ nào chứ?」

 

Mẫu thân nhìn ông: 「Vậy vài hôm trước là ai lén lút xem danh sách các công tử đến tuổi cập kê trong kinh vậy?」

 

Phụ thân vội vàng nâng chén trà lên uống.

 

Ta chẳng có chút hứng thú nào với việc gả chồng.

 

Thay vì đi xem mắt công tử, ta thà đi thi võ khoa còn hơn.

 

Chỉ tiếc là triều đại này chưa từng có tiền lệ nữ tử thi võ khoa.

 

Ta bèn đi hỏi Thái tử.

 

Khi đó ngài đang phê duyệt tấu chương ở Đông Cung.

 

Nghe xong, ngài đặt bút xuống.

 

「Muội muốn thi sao?」

 

Ta gật đầu.

 

「Muốn ạ.」

 

「Vì sao?」

 

「Muội muốn dựa vào bản thân để lập quân công, không muốn mãi chỉ làm con gái của Thẩm tướng quân.」

 

Thái tử nhìn ta.

 

Ánh mắt ngài rất dịu dàng.

 

「Được.」

 

Ta ngẩn người: 「Được cái gì ạ?」

 

「Ta sẽ nghĩ cách.」

 

Ta giật mình: 「Việc này rất khó đúng không?」

 

「Cũng có chút khó khăn.」

 

Ngài đáp một cách nhẹ tênh.

 

「Nhưng không phải là không thể làm được.」

 

Lồng ngực ta bỗng đập liên hồi.

 

Khoảnh khắc đó, ta bỗng nhiên không còn dám gọi ngài là huynh trưởng nữa.

 

Trước đây ta gọi rất thuận miệng.

 

Huynh ơi, huynh à.

 

Sai ngài lấy điểm tâm, đổi nước ấm, vẽ tranh vẽ, lại còn giảng binh thư cho ta.

 

Thế nhưng ngày hôm đó, khi ngài ngồi sau án thư, nghiêm túc nói với ta rằng ngài sẽ nghĩ cách.

 

Ta chợt nhận ra, ngài vốn không phải huynh trưởng của ta.

 

Ít nhất, không chỉ đơn thuần là vậy.

 

Ta vội vàng dời ánh mắt đi.

 

Từ khi rời Đông Cung, ta bắt đầu trốn tránh ngài.

 

Thực ra cũng không phải cố tình trốn.

 

Chỉ là bớt sang Đông Cung chực cơm, bớt quấn lấy ngài hỏi bài, bớt mang những món đồ chơi mới lạ đến khoe với ngài đầu tiên.

 

Thái tử sai người mang điểm tâm đến, ta chỉ nhận lấy.

 

Thái tử hẹn ta xem đánh cầu, ta bảo mình phải luyện thương.

 

Thái tử sai người tặng binh thư mới, ta viết thư đáp lại rằng đa tạ Điện hạ.

 

Điện hạ.

 

Chứ không phải huynh trưởng.

 

Viết thư xong, chính ta cũng phải ngẩn người.

 

Cố Uyển Nghi trông thấy, thở dài một tiếng.

 

「Muội cuối cùng cũng thông suốt rồi sao?」

 

Ta hỏi: 「Thông suốt cái gì ạ?」

 

Nàng chống cằm: 「Biết được Thái tử Điện hạ không phải huynh trưởng ruột thịt của muội rồi chứ gì.」

 

Vành tai ta nóng bừng.

 

「Muội đâu có ngốc.」

 

Cố Uyển Nghi liếc nhìn ta.

 

「Tốt nhất là vậy đi.」

 

Ngay trong thời gian ta trốn tránh Thái tử, phụ thân đã lập được đại công.

 

Man tộc vùng Bắc Cảnh xâm phạm biên giới, phụ thân dẫn binh đại thắng trở về.

 

Hoàng thượng mở tiệc trong cung.

 

Khi ta theo cha mẹ nhập cung, cố ý chọn một chỗ ngồi cách xa Thái tử.

 

Thái tử ngồi ở vị trí chủ tọa.

 

Ta không nhìn ngài.

 

Thực sự là không hề nhìn.

 

Ta chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn một cái.

 

Huynh ấy cũng đang nhìn ta.

 

Ta lập tức cúi đầu ăn món ăn.

 

Tiệc được nửa chừng, phụ thân đã uống say.

 

Phụ thân cứ uống say là quên mất mình là ai.

 

Ta còn chưa kịp ngăn lại, người đã bưng chén rượu đi đến trước mặt Hoàng thượng.

 

"Bệ hạ, thần có một chuyện muốn cầu xin."

 

Hoàng thượng tâm trạng đang tốt, cười nói: "Thẩm khanh cứ nói."

 

Phụ thân đập bàn: "Thái tử cùng tiểu nữ là thanh mai trúc mã, không bằng cứ để hai đứa chúng nó kết thành đôi đi thôi?"

 

Cả điện chếc lặng.

 

Đôi đũa trong tay ta rơi xuống đất.

 

Mẫu thân nhắm mắt lại.

 

Hoàng thượng ngẩn người một thoáng, rồi cười mắng: "Thẩm Trọng Sơn, khanh nằm mơ à!"

 

Phụ thân không phục: "Sao lại nằm mơ? Minh Châu từ nhỏ đã nhận Thái tử làm huynh trưởng, Thái tử còn ăn của nó nửa bát sữa đông đấy."

 

Ta chỉ hận không thể chui xuống dưới gầm bàn.

 

Hoàng hậu nương nương cười đến mức khăn tay cũng suýt không nắm chặt nổi.

 

Thái tử ngồi ở vị trí trên cùng, thần sắc không nhìn rõ.

 

Hoàng thượng xua tay: "Thái tử của Trẫm, sao có thể để khanh nói một câu kết đôi là quyết định được?"

 

Phụ thân còn muốn nói thêm.

 

Mẫu thân cuối cùng không nhịn nổi nữa, cho người lôi phụ thân xuống.

 

Đêm đó sau khi về phủ, phụ thân đã tỉnh rượu một nửa.

 

Người nhìn ta, thần sắc phức tạp.

 

"Minh Châu à."

 

Ta đáp: "Phụ thân, người đừng nói nữa."

 

Người nói: "Hoàng thượng không đồng ý."

 

Ta gật đầu.

 

"Con đã nghe thấy rồi."

 

Phụ thân thở dài: "Phụ thân đã tận lực rồi."

 

Ta muốn cười, nhưng lại cười không nổi.

 

Thật ra cũng không khó chịu lắm.

 

Thái tử chính là Thái tử.

 

Lẽ ra ta phải biết, chúng ta không thể nào thành đôi.

 

Vậy nên kể từ ngày đó, ta không bao giờ đi làm phiền Thái tử nữa.

 

08.

 

Ta cất chiếc ngọc bội hồ ly đỏ kia vào trong hộp.

 

Lại đem bánh ngọt Đông Cung gửi tới chia cho Lục Thừa An và Cố Uyển Nghi.

 

Lục Thừa An rất vui mừng.

 

"Minh Châu, muội cuối cùng cũng nhớ tới ta."

 

Ta nói: "Có ăn cũng không chặn được cái miệng của huynh."

 

Cố Uyển Nghi nhìn ta.

 

"Thật sự không đi Đông Cung nữa?"

 

"Không đi nữa."

 

"Nỡ sao?"

 

Ta nhét miếng bánh mật cuối cùng vào miệng.

 

"Có gì mà không nỡ? Ta còn phải luyện võ."

 

Cố Uyển Nghi không nói gì.

 

Nàng chỉ rút mảnh giấy nhỏ Thái tử gửi tới bên tay ta ra.

 

Trên đó viết:

 

[Ngày mai Đông Cung có ngựa nhỏ Tây Vực mới tới, có thể qua xem.]

 

Ta liếc nhìn một cái, rồi thu hồi ánh mắt.

 

"Không đi."

 

Ngày thứ hai, Thái tử lại cho người gửi tới một chiếc roi ngựa nhỏ.

 

Ngày thứ ba, gửi tới một tấm bản đồ Bắc Cảnh.

 

Ngày thứ tư, gửi tới một hộp sữa đông.

 

Ta nhìn hộp sữa đông đó rất lâu.

 

Cuối cùng vẫn không đi.

 

Ngày thứ năm, ta vào cung thỉnh an Hoàng hậu.

 

Sau khi thỉnh an xong, ta cố tình đi đường vòng để tránh Đông Cung.

 

Vừa đi đến dưới chân tường cung, một bóng người bỗng nhiên ngăn ta lại.

 

Cẩm bào màu nguyệt bạch, ngọc quan buộc tóc.

 

Không phải Thái tử thì là ai?

 

Ta giật nảy mình, lập tức hành lễ.

 

"Tham kiến Điện hạ."

 

Thái tử lặng lẽ nhìn ta.

 

"Điện hạ?"

 

Ta cúi đầu: "Lễ nghi không thể phế bỏ."

 

Huynh ấy bỗng cười một tiếng.

 

Không nghe ra là đang vui.

 

"Lúc nhỏ gọi huynh trưởng nghe thuận miệng lắm mà."

 

Ngón tay ta siết chặt lại.

 

Huynh ấy bước lên một bước.

 

"Giờ đây lại biết tránh hiềm nghi rồi sao?"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.