Hắn gào thét giãy giụa: "Thẩm Ngôn Hi! Ta tự hỏi gần đây sao nàng lại khác thường đến vậy, hóa ra nàng dùng mấy thủ đoạn này là vì có mưu đồ đó!"
"Đừng tưởng gương mặt này có vài phần giống người là có thể khiến ta nhìn nàng bằng con mắt khác, không bao giờ! Nàng làm thế chính là đang sỉ nhục người!"
"Dù nàng là nam hay nữ, chỉ cần không phải là người, ta cũng sẽ không liếc mắt một cái. Khuyên nàng hãy dẹp bỏ ý định đó đi, cất đi mấy trò hèn mọn của nàng."
"Ta đã cảnh cáo nàng rồi, đừng có mơ tưởng hão huyền, chúng ta đã ký hòa ly thư, tốt nhất nàng hãy biết điều, đợi tổ mẫu khỏe lại thì rời khỏi Tạ Quốc công phủ ngay."
"Nếu nàng còn làm mấy trò ghê tởm này, còn quấn lấy ta không buông, thì đừng trách ta tàn nhẫn."
Ta tức đến bật cười: "Yên tâm, đợi lão phu nhân khỏe lại ta sẽ đi ngay, tuyệt đối không quấn lấy ngươi, kẻ nào quấn lấy kẻ đó là c.h.ó."
Hắn có lẽ đã bị kích động quá mức, cũng hùa theo thốt ra những lời cay độc: "Được, nói là làm, kẻ nào quấn lấy kẻ đó là c.h.ó!"
Ta cười nhạt: "Không hổ là Trạng nguyên lang, Tạ Hướng Hành, ngươi đúng là cơ trí nhạy bén."
Hắn cười sang sảng: "Tất nhiên! Kẻ túc trí đa mưu, tài hoa xuất chúng như ta, ngàn năm mới gặp một người."
Ta:......
Ta đảo mắt một vòng, xoay người định đi ra ngoài, không muốn ở chung phòng với kẻ ngốc.
"Đợi đã......" Tạ Hướng Hành gọi ta lại.
"Chuyện gì?"
"Thu dọn đi, ngày mai chúng ta rời khỏi Từ Châu."
12.
Trưa hôm sau, chúng ta dừng chân tại một sơn trang cách thành Từ Châu không xa.
Ta hiểu tại sao Tạ Hướng Hành lại vội vã rời khỏi Từ Châu như vậy.
Hóa ra là muốn tung đòn bất ngờ.
Những ngày qua ở Từ Châu không điều tra được gì, hắn bèn muốn chuyển từ sáng sang tối, để ta dẫn gia nhân ở lại sơn trang, còn mình thì dẫn hộ vệ lẻn vào thành Từ Châu.
Ta đợi ở trang viên ba ngày, Tạ Hướng Hành không truyền tin tức gì về, lòng lo lắng không yên nên đành dẫn số hộ vệ còn lại tới thành Từ Châu.
Dự cảm của ta quả nhiên không sai, vừa tới ngoại ô Từ Châu đã bắt gặp Tạ Hướng Hành đang bị đám người áo đen truy sát.
Tạ Hướng Hành ngã trên đất, tay ôm chặt một chiếc rương, một tên áo đen đang vung kiếm đâm tới.
Ta thi triển Đạp Vân Bộ nhảy ra, lướt tới sau lưng kẻ đó, mũi kiếm xuyên thủng tim hắn một cách gọn gàng.
Không biết Tạ Hướng Hành có phải bị dọa sợ hay không mà cứ ngẩn người nhìn thanh kiếm trong tay ta.
"Ngẩn ngơ cái gì? Chạy mau!" Ta đá văng tên áo đen gần mình, một tay tóm lấy Tạ Hướng Hành rồi lao đi.
Sau khi cắt đuôi sát thủ chạy về sơn trang, người giỏi võ như ta cũng mệt bở hơi tai, ngã khuỵu xuống đất.
Chưa kịp thở đều, Tạ Hướng Hành đã cướp lấy thanh kiếm hỏi: "Thanh kiếm này nàng lấy ở đâu ra?"
Ta khiêu khích nhìn hắn, nhẹ mở làn môi: "Tất nhiên là của ta rồi."
Hắn siết chặt thanh kiếm, toàn thân cứng đờ như bị sét đánh.
"Thẩm Ngôn Sơ, Thẩm Ngôn Hi...... Thẩm Ngôn Sơ, Thẩm Ngôn Hi, nàng và Thẩm Ngôn Sơ có quan hệ gì?"
"Không, không đúng! Ta đã điều tra rồi, Trung Dũng Hầu phủ chỉ có một vị tiểu thư, Hầu gia không còn con cái nào khác, rốt cuộc nàng là ai? Tại sao nàng lại có thanh kiếm của người?"
Ta lảo đảo đứng dậy định đi tắm, chẳng buồn để ý đến gã ngốc này.
Hắn vẫn không buông tha: "Tại sao thanh kiếm của người áy lại nằm trong tay nàng?"
Nha hoàn thân tín là Minh Nguyệt vừa hay dẫn theo nha đầu bưng nước nóng và y phục thay đổi đi vào.
Nghe thấy vậy liền thuận miệng đáp: "Cô gia, đây chính là thanh kiếm của tiểu thư mà."
Hắn không thể tin nổi: "Đây là thanh kiếm của Thẩm Ngôn Hi?"
"Thanh kiếm này tên là Thu Thủy, là do sư phụ Trần đại hiệp tặng tiểu thư khi tiểu thư năm tuổi, bao năm nay tiểu thư luôn mang theo bên mình."
Tạ Hướng Hành chếc lặng, môi mấp máy nhưng không phát ra tiếng, muôn vàn cảm xúc phức tạp cuộn trào trong đáy mắt.
Ta xua tay ra hiệu cho Minh Nguyệt cùng đám nha đầu lui ra ngoài.
Tiếng đóng cửa khiến hắn hoàn hồn, hắn mừng như đ.i.ê.n nhìn về phía ta, toàn thân không kìm được run rẩy.
Ta khẽ nhướng mày, nhe hàm răng trắng nhỏ nhắn về phía Tạ Hướng Hành đang sắp sợ đến ngất xỉu: "Tiểu công gia, để ta tự giới thiệu lại một chút, ta là Thẩm Ngôn Hi của phủ Trung Dũng Hầu."
"Cũng là..."
"Phiêu kỵ tướng quân Thẩm Ngôn Sơ của quân Trấn Quốc."
13.
Ta cứ ngỡ Tạ Hướng Hành sẽ ngất đi.
Kết quả hắn còn kiên cường hơn ta tưởng.
Hắn không những chẳng ngất đi, mà còn chẳng hiểu sao lại hướng về phía ta mà "gâu..."
Ta kinh ngạc móc tai.
Tai ta bị vấn đề gì rồi sao?
Tai không vấn đề gì, là Tạ Hướng Hành có vấn đề.
Hắn lại mở miệng lần nữa: "Chủ nhân, gâu... gâu..."
Ta giật nảy mình, hoảng sợ đuổi hắn ra khỏi phòng.
Khi ta tắm xong bước ra, Tạ Hướng Hành đã thu dọn chỉnh tề, ngồi bên bàn ăn lén nhìn ta như một tiểu tức phụ, trên bàn đã bày đầy một bàn thức ăn.
Ánh mắt e thẹn ngại ngùng đó của Tạ Hướng Hành thật sự rất ghê người.
Ta không tự nhiên ho một tiếng: "Thôi, dùng bữa đi."
Hắn nghe vậy liền múc ngay một bát canh thịt nạc măng đắng cho ta.
Ta uống cạn canh rồi ngẩng đầu lên, chỉ thấy Tạ Hướng Hành đang nhìn ta với ánh mắt lấp lánh.
"Hương vị thế nào? Có ngon không?"
"Canh này..."
"Ta đặc biệt xuống bếp làm cho nàng đấy, nếu nàng thích, sau này ngày nào ta cũng làm cho nàng."
Hắn vừa nói vừa cúi thấp mắt, vành tai kéo dài đến cổ đỏ bừng lên trong nháy mắt.
Ta ung dung hỏi: "Tại sao lại làm cho ta? Muốn dùng bữa cùng ta sao?"
Hắn nghe vậy liền ngẩng mạnh đầu nhìn ta, ngại ngùng cắn môi đáp: "Ừm~"
Ta đứng dậy lấy bản thỏa thuận đang bị đè dưới hộp trang sức ra.
"Này, ngoài những dịp cần thiết như tụ họp gia tộc, hai bên không được cùng dùng bữa trên một bàn. Ngươi xem, điều thứ năm viết rõ ràng rành mạch thế này đây."
Vừa nói, ta đặt bản thỏa thuận trước mặt hắn, chỉ vào điều khoản đó.
Hắn lập tức không cười nổi nữa, sắc mặt trắng bệch đi.
"Tiểu công gia, ngươi vẫn là nên ra ngoài đi thôi, chúng ta không thể cùng bàn ăn cơm được."
"Lại đây, ôn tập lại cho kỹ, những điều khoản không can thiệp vào nhau mà chúng ta đã thỏa thuận từ trước, tránh việc lâu ngày rồi có kẻ lại quên mất."
"Hai bên không được phép..."
Ta đang đọc, Tạ Hướng Hành bất ngờ bật dậy, cướp lấy bản thỏa thuận trong tay ta rồi nhét thẳng vào miệng.
"Thỏa thuận gì cơ? Hi Hi, nàng đang nói gì thế?"
Khóe miệng hắn dính một vệt mực đen, bị nghẹn đến mức cổ vươn dài ra nhưng vẫn không quên giả vờ vô tội.
Ta lại lấy ra một bản khác, liếc mắt nhìn hắn: "Thỏa thuận là thứ quan trọng như vậy, tất nhiên ta phải cất kỹ ở Thịnh Kinh rồi, tờ này chỉ là bản sao thôi."
"Nếu tiểu công gia cảm thấy hương vị này không tệ, đợi sau khi trở về Thịnh Kinh, ta lại sao chép thêm vài bản cho ngươi nhé?"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]