Thẩm Ngôn Hi

Chương 6:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tạ Hướng Hành sững sờ, bối rối nhìn ta.

 

Ta cười khẽ: "À! Ta còn nhớ một điều, hai bên ở cùng một phòng không được quá giờ Tuất, tiểu công gia, ngươi nên đi ra ngoài thôi."

 

Hắn cúi đầu không lên tiếng. Một lúc lâu sau mới lí nhí nói: "Hi Hi, thật ra ta..."

 

Ta ngắt lời hắn: "Ồ, ta biết rồi, tiểu công gia có phải đã nhớ ra mục đích dẫn ta đến Từ Châu rồi không?"

 

"Tiểu công gia chuẩn bị ngày mai đưa ta đi gặp tiểu tướng quân Tư Minh Hạo, thanh mai trúc mã của ta sao?"

 

Tạ Hướng Hành nghiến răng nghiến lợi trừng ta, không lên tiếng.

 

"Sao thế, tiểu công gia chẳng phải còn hứa sẽ che giấu cho ta sao?"

 

"Sao rồi, trước kia chẳng phải còn nói sẽ để chúng ta thoải mái dạo chơi, tâm sự chuyện cũ sao."

 

Tạ Hướng Hành trợn tròn mắt, vô cùng hung dữ lẩm bẩm: "Hi Hi, ta không có..."

 

Ta gật đầu giành lời: "Ta biết, ta biết, tiểu công gia không phải kẻ tiểu nhân thất hứa, ngươi trước kia còn đảm bảo sẽ làm mai cho chúng ta cơ mà, tiểu công gia là người giữ chữ tín nhất, ta xin đa tạ tiểu công gia trước."

 

"Ngày mai chúng ta khi nào xuất phát đi tìm hắn? Đừng nói chứ, lâu như vậy không gặp, ta cũng hơi nhớ Tư Minh Hạo rồi."

 

Tạ Hướng Hành: "Không được!"

 

Ta nhướng mày nhìn thẳng hắn: "Hửm?"

 

Hắn cúi đầu tránh ánh mắt ta, khẽ c*n m** d***, tiếng th* d*c đầy run rẩy và nghẹn ngào: "Hi Hi..."

 

Giọng ta không đổi: "Hửm?"

 

"Đừng... đừng trêu đùa ta nữa."

 

Hàng lông mi dài của hắn bị làn nước làm cho chẳng thể nhấc lên nổi, tấm lưng vốn luôn thẳng tắp giờ khẽ run rẩy.

 

"Hu hu hu, xin lỗi phu nhân, tất cả đều là lỗi của ta, là ta có mắt không tròng, ta đúng là đồ ngốc, rõ ràng trăng trên trời ngay bên cạnh, người trong lòng ngay trước mắt, vậy mà ta không nhận ra nàng, ta đúng là đồ ngốc có mắt như mù!"

 

"Tiểu công gia đừng nói vậy, ngươi mới là bậc anh tài mưu trí hơn người, tư duy sắc bén ngàn năm có một đấy."

 

"Không phải, ta không phải! Ta là đồ ngốc ngàn năm khó gặp đây này."

 

"Phu nhân, phu nhân~"

 

"Tiểu công gia..."

 

Hắn nhanh c.h.óng ngắt lời ta: "Ta không phải tiểu công gia! Ta là cún con của phu nhân, gâu... gâu gâu..."

 

Tạ Hướng Hành vừa nói vừa sán lại gần, cánh tay siết chặt lấy ta, dụi đầu vào hõm vai ta không rời, trông cứ như một chú c.h.ó nhỏ đang làm nũng.

 

Ta liếc mắt nhìn hắn.

 

Áo gấm kim tuyến, mũ ngọc trắng tinh khiết, quả là một đóa cao lãnh chi hoa tôn quý.

 

Vậy mà lại hơi bĩu môi, dùng đôi mắt đẫm nước kia lặng lẽ cầu xin sự yêu thương từ ta.

 

Ta quay đi, thầm mắng canh măng đắng uống ít quá, cổ họng hơi khô: "Khụ, nói chuyện thì nói đàng hoàng, đừng có động tay động chân."

 

Đẩy hắn ra mà hắn vẫn không phục, cứ ủy khuất, tội nghiệp lại muốn sán tới.

 

Ta lấy ngón trỏ chặn ngực hắn: "Đứng đàng hoàng!"

 

Cún con không nghe lời, ta bảo hắn đứng im, hắn lại cứ lảng vảng quanh ta.

 

Ta ngồi xuống, hắn dâng trà.

 

Ta lật sổ sách, hắn đưa bàn tính.

 

Còn ở bên cạnh phe phẩy quạt cho ta nữa.

 

Ta nhíu mày quát: "Đừng quậy nữa!"

 

Thế mà thấy đôi mắt hắn đỏ ngầu, môi khẽ run: "Tướng quân... người chưa chếc, người chưa chếc..."

 

Sổ sách này chẳng thể nào đối chiếu được nữa rồi!

 

Ta đóng sổ lại, bình thản lên tiếng: "Ừ, rồi sao?"

 

Mắt hắn sáng rực, vành tai đỏ hồng, bàn tay nắm chặt đến mức móng tay đều tái đi.

 

"Tướng quân, người còn sống ta vui mừng khôn xiết, ta... ta ngưỡng mộ người!"

 

"Ta biết."

 

Hắn đầy vẻ không thể tin nổi, khóe miệng không tự chủ được mà ngoác tận mang tai.

 

"Ta biết ngươi là đoạn tụ mà, gả cho ta chỉ là để xung hỉ cho lão phu nhân, đợi bà ấy bình phục thì ngươi và ta hòa ly, khi đó trời cao biển rộng, tùy ngươi tự tại."

 

"Hôn sự của chúng ta chỉ là một vụ giao dịch, hai ta chỉ cần diễn trò phu thê tình thâm trước mặt người ngoài là được, ngoài ra, hai ta không ai can thiệp vào cuộc sống của ai."

 

"Đợi sau khi lão phu nhân bình phục trong vòng một tháng, ta sẽ rời khỏi Tạ gia. Ngươi yên tâm, ta không phải kẻ giỏi làm càn, vô lại, dây dưa không dứt, chắc chắn sẽ không hủy hoại danh tiếng của Quốc công phủ và Tiểu công gia ngươi đâu."

 

"Những điều này ta đều biết. Sao thế, lời này là do chính miệng Tiểu công gia nói ra, vậy mà giờ lại không nhớ sao?"

 

Nụ cười của Tạ Hướng Hành cứng đờ trên gương mặt, cả người trông xám xịt, môi hắn run rẩy không ngừng: "Ta... ta..."

 

"Không sao cả, những chuyện đó Tiểu công gia có quên cũng chẳng hề gì."

 

Ta hơi nghiêng người tiến lại gần hắn: "Nhưng Tiểu công gia ngàn vạn lần đừng quên tước vị Huyện chúa của ta. Dẫu sao, ta cũng chỉ vì chút niệm tưởng này mới chịu phối hợp diễn kịch cùng ngươi tới giờ đấy."

 

"À phải rồi, còn hôn sự của ta và Tư Minh Hạo nữa, việc này cũng phải nhờ Tiểu công gia ngươi đứng ra làm mai đấy."

 

"Ta không phải là kẻ giỏi làm càn, vô lại, dây dưa không dứt, hy vọng Tiểu công gia cũng thế."

 

Ta đứng dậy cầm lấy sổ sách đi ra ngoài: "Ta sang phòng bên đây, ngươi cứ tự nhiên nghỉ ngơi đi."

 

Tạ Hướng Hành hoàn hồn, vội đứng dậy muốn níu lấy ta.

 

Ta nhanh tay lẹ mắt nhét xấp khế ước bên cạnh vào tay hắn, rồi lách mình ra ngoài.

 

Tạ Hướng Hành nhìn rõ thứ trong tay, suýt nữa thì tức nghẹn đến mức hộc m.á.u.

 

Ta nhếch môi nhìn hắn: "Tiểu công gia hãy ôn lại hưu thư và khế ước này cho kỹ nhé."

 

"Đây là do ngươi cất công suy tính từng điều, tự tay viết xuống, sao có thể quên nhanh như vậy được!"

 

Mặc kệ kẻ đang sắp hộc m.á.u kia, ta xoay người rời đi.

 

Ánh trăng không chiếu tới được trong phòng, Tạ Hướng Hành bị bỏ lại trong bóng tối trông tựa như chiếc bình ngọc bị bám bụi, chực chờ đổ vỡ.

 

14.

 

Tấu chương và bằng chứng của Tạ Hướng Hành vừa trình lên án thư, bệ hạ liền nổi trận lôi đình!

 

Cả thành Thịnh Kinh gió thổi cỏ lay, mọi người đều nơm nớp lo sợ.

 

Vụ án tham ô quân lương đã định, nỗi oan ức của các tướng sĩ đã được rửa sạch bằng m.á.u.

 

Trước khi Thịnh Kinh đón lấy khí tượng mới, thành phố có phần hơi tiêu điều, ai nấy đều đóng cửa tự lo liệu việc nhà, ngay cả đám công tử ăn chơi lêu lổng cũng không thấy bóng dáng đâu.

 

Ngoại trừ Tạ Hướng Hành.

 

Từ lúc từ Từ Châu trở về, hắn như biến thành người khác.

 

Đã thay đổi bộ dạng cao ngạo lạnh lùng thường ngày, trái lại trở nên bám người đến phát phiền.

 

Không những chẳng thèm đi thượng triều, mà còn đi dạo khắp Thịnh Kinh.

 

Hôm nay mua bánh trái ở Đông thị, ngày mai đi chọn trang sức ở Nam phố.

 

Mọi thứ đều được mang tới trước khi ta tỉnh giấc sau giấc ngủ trưa.

 

Ngày hôm ấy, hắn dắt tới một con ngựa đen bóng loáng.

 

"Phu nhân, vì phải vội vã đưa chứng cứ cho Hoàng cữu mà không để nàng được gặp Tư tiểu tướng quân, thật sự xin lỗi nàng. Nhưng dẫu sao việc điều tra án là đại sự, phu nhân sẽ không trách ta chứ?"

 

Ta cười lạnh một tiếng: "Không trách, vậy chúng ta cùng đi tới Từ Châu tìm Tư Minh Hạo một chuyến đi."

 

Tạ Hướng Hành hoảng loạn: "Không phải... ta không có ý đó..."

 

Ta mất kiên nhẫn: "Sao? Tiểu công gia muốn nuốt lời? Nếu thế thì cút ra ngoài đi, ta ghét nhất là kẻ thất tín."

 

Tạ Hướng Hành càng sốt sắng hơn, giọng nói chẳng còn vẻ thanh lãnh mà mang theo đôi chút nghẹn ngào, thấp hèn cầu xin: "Phu nhân à~, ta sai rồi, ta hối hận rồi, ta không phải kẻ thất tín. Không, ta chỉ thất tín với những điều đã nói trước kia thôi. Nàng cho ta thêm một cơ hội được không? Chúng ta bắt đầu lại từ đầu nhé, ta cam đoan! Mọi lời hứa với nàng sau này ta đều sẽ thực hiện, chúng ta đừng nhắc tới chuyện trước kia nữa có được không..."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.