Hứa Thanh Hòa lại ghim khung trò chuyện của Thời Ôn Lễ lên đầu.
Suốt mấy năm sau đó, cô chưa từng bỏ ghim lần nào.
Đến năm thứ năm hai người quen nhau, trong mắt người ngoài, bọn họ gần như hình với bóng.
Ai muốn chen vào giữa hai người họ đều là chuyện bất khả thi.
Lúc đầu, mọi người còn hay trêu chọc hai người họ. Trai tài gái sắc cùng nhau ăn cơm ở nhà ăn, ai nhìn thấy cũng ngắm thêm vài lần.
Nhưng ngày qua ngày, năm này qua năm khác, hai người vẫn luôn đối xử với nhau như bạn bè. Dần dần, ngay cả những người nhiều chuyện nhất trong bệnh viện cũng từ bỏ ý nghĩ ghép đôi họ.
Dạo gần đây, cả Hứa Thanh Hòa và Thời Ôn Lễ đều bận rộn, suốt mười ngày liền không chạm mặt nhau.
Nếu không hẹn trước thì rất khó vô tình gặp được.
Hứa Thanh Hòa có chút nhớ anh, gửi cho anh một tin nhắn: 【Phó trưởng khoa Thời, mổ xong thì gọi cho em nhé, đi ăn cơm cùng anh.】
Lý do ăn uống cô đã nghĩ sẵn: 【Luận văn của em chốt bản cuối rồi, cho anh xem một chút~】
Thời Ôn Lễ: 【Tôi đang ở nhà ăn rồi, qua đây đi.】
Anh nói thêm: 【Vốn dĩ định tối nay gọi điện cho em, hỏi xem luận văn của em đã chốt bản cuối chưa.】
Đã lâu không gặp, lúc Hứa Thanh Hòa đến nhà ăn và ngồi xuống đối diện anh, cô đè nén mọi nỗi nhớ nhung, mở khóa điện thoại rồi đưa cho anh xem.
Thời Ôn Lễ theo thói quen nhìn mũ phẫu thuật của cô. Hôm nay, cô đội một chiếc mũ màu xanh navy, trên vành mũ còn thêu một hình trái tim màu đỏ.
Chẳng trách dạo gần đây có đồng nghiệp bàn tán, nói cô đang yêu đương.
Nhưng anh biết, cô vẫn còn độc thân.
Xem xong email thông báo chốt bản cuối mà cô nhận được, anh trả lại điện thoại cho cô: “Thứ Bảy tuần này em có trực không?”
Hứa Thanh Hòa cầm đũa, vừa gắp một miếng sườn xào chua ngọt mà anh lấy cho cô, lắc đầu nói: “Không trực, Chủ Nhật em mới trực.”
Thời Ôn Lễ: “Chiều thứ Bảy tôi đi đánh cầu, có muốn đi cùng tôi không?”
Hứa Thanh Hòa suy nghĩ một lát rồi vẫn gật đầu.
Vì chột dạ, lần nào cô cũng viện ra vài lý do nghe thật đường hoàng: “Đi ạ. Không đi thì ở nhà cũng chỉ ngủ thôi, chi bằng ra ngoài vận động một chút. Bố em suốt ngày bảo em cứ ru rú trong nhà mãi như thế không được.”
Thời Ôn Lễ nói: “Nếu em không sợ mệt thì sau này thứ Bảy tuần nào cũng đi đánh cầu với tôi đi.”
Hứa Thanh Hòa: “… Sợ mệt ạ.”
Không phải cô không muốn đi đánh cầu cùng anh, là vì kỹ thuật đánh cầu của cô tệ quá tệ.
Thời Ôn Lễ cười, không nói gì nữa.
Anh chuyển chủ đề: “Gần đây, em đang làm phẫu thuật ở khoa nào?”
Hứa Thanh Hòa: “Ngoại tổng hợp ạ.”
Lát nữa ăn xong, cô còn phải đi thăm khám một bệnh nhân.
Hôm nay, cô hẹn anh ăn cơm, ngoài việc nhớ anh ra thì còn vì nghe anh đang hẹn hò.
Nhưng cô lại cảm thấy không thể nào.
Bọn họ mới chỉ không liên lạc vài ngày mà thôi.
Dù sao đi nữa, vẫn nên xác nhận lại một chút.
Cô hỏi dò: “Sao ai cũng bảo anh có bạn gái rồi thế?”
Thời Ôn Lễ nói: “Không có.”
Anh giải thích: “Chắc là mấy hôm trước tôi có đi ăn cơm với một cô bạn đại học, lúc đó gặp mấy đồng nghiệp trong viện mình.”
Mọi người mới hiểu lầm đối phương là bạn gái anh.
“Cô ấy là bác sĩ ở bệnh viện bên cạnh, cũng làm bên Ngoại thần kinh. Cô ấy hẹn tôi để trao đổi một chút về mảng giao diện não – máy tính, có lẽ là muốn tham gia vào nhóm nghiên cứu não – máy tính bên bệnh viện bọn họ.”
Hứa Thanh Hòa gật đầu, nói đùa: “Sau này, nếu có bạn gái, anh nhất định phải nói cho em biết đầu tiên nhé, để em được hóng tin nóng hổi đầu tiên.”
Thời Ôn Lễ bật cười: “Được.”
Một chữ “Được” khiến trong lòng Hứa Thanh Hòa vô cùng phức tạp.
Điều này có nghĩa là bạn gái của anh là ai, cũng không thể nào là cô.
Sau khi hẹn xong giờ đến sân cầu lông vào thứ Bảy với Thời Ôn Lễ, ăn cơm xong cô liền vội vã đi tới khu điều trị nội trú của khoa Ngoại tổng hợp.
Bệnh nhân này là một người bạn của bố cô.
Mấy ngày trước nhập viện để làm phẫu thuật cắt bỏ túi mật, cô là người chịu trách nhiệm gây mê.
Hứa Thanh Hòa đi tới trước cửa phòng bệnh VIP, vệ sĩ nhận ra cô nên cho qua.
Cô gõ cửa bước vào: “Cô Tưởng, hôm nay cô cảm thấy thế nào rồi ạ?”
Tưởng Nguyệt Như mỉm cười: “Khá tốt cháu ạ.”
Hứa Thanh Hòa tiến lại gần mới phát hiện, trên ghế sô pha ở khu tiếp khách cạnh cửa sổ có một vị khách đến thăm đang ngồi.
Người này dù đang ngồi nhưng vẫn tỏa ra một áp lực vô hình.
Cô cứ cảm thấy người đàn ông trẻ tuổi này trông hơi quen mắt, hình như đã từng gặp ở đâu rồi.
Nhưng nhất thời chưa nhớ ra ngay được.
Cô hỏi Tưởng Nguyệt Như kỹ lưỡng vài câu trước, để xác định tình hình hồi phục của bà sau khi hết thuốc mê.
Sau khi kết thúc buổi thăm khám, Tưởng Nguyệt Như giới thiệu Hứa Thanh Hòa với người đang ngồi trên sô pha cạnh cửa sổ: “Đây là Hứa Thanh Hòa, con gái một người bạn của dì. Con bé là bác sĩ gây mê, một cô gái cực kỳ giỏi giang đấy. Bố mẹ con bé chắc cháu cũng biết, vợ chồng Hứa Bỉnh Đạc và Trì Mẫn.”
Mẫn Đình nói: “Cháu biết.”
Mấy năm nay, anh từng có vài lần tiếp xúc với họ.
Trong ngành bán dẫn này, không ai là không biết Hứa Bỉnh Đạc và Trì Mẫn.
Vợ chồng họ đã gắn bó với ngành này hơn hai mươi năm. Ngay cả trong giai đoạn khó khăn nhất của ngành, họ vẫn không ngừng đầu tư cho nghiên cứu và phát triển, dốc sức hiện thực hóa mục tiêu tự chủ, tự kiểm soát toàn bộ chuỗi ngành công nghiệp bán dẫn trong nước.
Công lao không phụ lòng người, nhiều công trình nghiên cứu của họ cuối cùng đã đột phá được sự phong tỏa công nghệ từ nước ngoài.
Tưởng Nguyệt Như: “Hồi trước, con bé khăng khăng đòi học y, lão Hứa buồn mất một thời gian dài. Đợt ấy người gầy rộc đi, nhưng sau này lại béo lại rồi.”
“…..”
Hứa Thanh Hòa bật cười.
Mẫn Đình cũng khẽ mỉm cười.
Anh có thể hiểu được tâm trạng của Hứa Bỉnh Đạc.
Với gia sản của hai vợ chồng họ, đương nhiên không hy vọng con gái học y vất vả như vậy, tốt nhất là có thể kế thừa sự nghiệp của bố mẹ.
Nhưng anh lại càng hiểu lựa chọn của Hứa Thanh Hòa, bởi vì ai cũng muốn chọn lĩnh vực mà mình đam mê nhất.
Tưởng Nguyệt Như lại quay sang nói với Hứa Thanh Hòa: “Còn người này chắc cháu cũng từng nghe nói rồi, Mẫn Đình của tập đoàn Kinh Hòa. Dự án phẫu thuật từ thiện dành cho trẻ mắc bệnh tim bẩm sinh ‘Đồng Tâm Hợp Lực’ của bệnh viện các cháu chính là do gia đình họ khởi xướng.”
Hứa Thanh Hòa nói: “Trùng hợp quá. Cháu vừa vặn là bác sĩ gây mê cho các ca phẫu thuật từ thiện đó.”
Vừa rồi nhân lúc Tưởng Nguyệt Như giới thiệu, cô đã nhìn Mẫn Đình thêm mấy cái, rốt cuộc cũng nhớ ra mình từng gặp anh ở đâu. Ngày đầu tiên cô đến khoa Ngoại tim mạch thực tập luân khoa, anh đã hỏi cô phòng làm việc của trưởng khoa Cố ở đâu.
So với mấy năm trước, anh càng trưởng thành và trầm ổn hơn.
Nhưng khí chất mạnh mẽ bẩm sinh ấy thì vẫn y như cũ.
“Thanh Hòa, cô hỏi cháu chút, tiêu chuẩn chọn bạn đời của mấy cô gái trẻ bọn cháu đại khái là gì thế?” Tưởng Nguyệt Như hỏi với giọng bâng quơ.
Hứa Thanh Hòa: “…..”
Sao người lớn ai cũng thích hỏi mấy cái này vậy.
“Cũng không thể quy chung tất cả được, cháu nói bản thân cháu nhé. Chắc chắn là cháu thích người ta, người ta cũng thích cháu ạ.”
Chỉ riêng điểm này cô đã có thể từ chối thẳng thừng tất cả các buổi xem mắt.
Tưởng Nguyệt Như quay mặt sang bảo Mẫn Đình: “Nghe thấy chưa. Cháu nói xem có ai nghĩ không thông mà lại gả cho một người mình không yêu, và người ta cũng chẳng yêu mình không chứ?”
Mẫn Đình mỉm cười, không đáp lời.
Yêu cầu duy nhất của anh đối với nửa kia là: Không yêu anh.
Yêu cầu này khiến cả nhà tức điên lên.
Vốn dĩ tim ông ngoại không tốt, khoảng thời gian này hoàn toàn không muốn gặp anh.
Hứa Thanh Hòa nhìn người tên Mẫn Đình này.
Rất nhiều người vì không tìm được người mình thích nên chỉ có thể lùi một bước chọn đối tượng tốt với mình chứ cô chưa nghe thấy ai lại đưa ra yêu cầu đối phương không yêu mình.
Thế này khác gì ngược đãi bản thân.
Lúc đó, Hứa Thanh Hòa cũng chẳng ngờ được, cuối cùng người kết hôn với Mẫn Đình lại chính là Thời Miểu.
Sau này nghe tin Thời Miểu kết hôn chớp nhoáng với Mẫn Đình, Hứa Thanh Hòa còn đặc biệt gửi tin nhắn hỏi Thời Ôn Lễ: 【Thời Miểu sao lại kết hôn với Mẫn Đình thế anh?】
Thời Ôn Lễ: 【Thời Miểu bảo con bé muốn tìm một người mình không yêu, và đối phương cũng không yêu mình để kết hôn. Con bé không có thời gian lo cho gia đình.】
Hứa Thanh Hòa: “…..”
Thời Ôn Lễ nói thêm: 【Con bé chỉ yêu cầu đối phương có nhân phẩm tốt, sau khi kết hôn không can thiệp vào sự nghiệp của con bé. Còn chuyện tình cảm không nằm trong phạm vi cân nhắc của con bé.】
Hứa Thanh Hòa: 【Điểm này em ủng hộ Thời Miểu. Em cũng thấy chuyện tình cảm phiền phức chết đi được.】
Thời Ôn Lễ phụ họa một câu: 【Tình cảm đúng là rất hao tâm tổn sức.】
Anh thuận miệng hỏi cô: 【Vẫn đang ở bệnh viện à?】
Hứa Thanh Hòa: 【Không ạ, em ra ngoài rồi. Đang đi dạo phố tìm bánh đậu Hà Lan giòn.】
Thời Ôn Lễ: 【Bánh đậu Hà Lan giòn?】
Hứa Thanh Hòa: 【Vâng. Mấy hôm trước Phương Vũ có mang bánh đậu Hà Lan giòn đến văn phòng, vị khá ngon nên em qua đây mua một ít.】
Một câu vu vơ khi ấy của cô, không ngờ Thời Ôn Lễ lại ghi nhớ trong lòng.
Sau khi hai người xem mắt rồi ở bên nhau, anh vẫn luôn không có thời gian làm.
Mãi cho đến giữa tháng Tư, tới tận chiều ngày hôm qua anh mới rảnh để làm bánh đậu Hà Lan giòn cho cô.
Hứa Thanh Hòa nghe thấy tiếng động ngoài cửa, theo bản năng liếc nhìn chiếc đồng hồ trên bức tường, mới một giờ rưỡi.
Gia đình bốn người họ đã hai mươi lăm năm không ngồi ăn riêng với nhau một bữa, cô cứ nghĩ kiểu gì cũng sẽ ngồi lại trò chuyện lâu hơn, không ngờ một rưỡi anh đã về đến nhà rồi.
Cô đặt bệnh án trong tay xuống, không hỏi anh vì sao lại về sớm như vậy, mỉm cười hỏi: “Đồ ăn ở nhà hàng đó ăn được chứ anh?”
Thời Ôn Lễ cởi áo khoác ngoài, ngồi xuống bên cạnh cô, đáp: “Ngon lắm. Thức ăn gần như không thừa chút nào. Thời Miểu còn bảo hôm nào mời Mẫn Đình qua đó ăn thử.”
Nhà hàng lâu năm này đã mở được gần ba mươi năm, bảng hiệu mộc mạc không có gì nổi bật, nhưng các món ăn lại mang đúng hương vị cơm nhà mà bọn họ thích hồi nhỏ.
Hứa Thanh Hòa không đoán được tình hình buổi gặp mặt của gia đình bốn người họ ra sao, chỉ muốn ôm anh một cái.
“Chồng ơi, em ngồi lên đùi anh nhé. Cái ghế này ngồi lâu khó chịu quá.”
Thời Ôn Lễ giơ tay đón cô.
Hứa Thanh Hòa ngồi đối diện với anh, d*ng ch*n ngồi trên đùi anh.
Thời Ôn Lễ vòng hai tay ôm cô vào lòng.
Hứa Thanh Hòa thuận thế tựa lên vai anh, hai tay vòng dưới nách ôm chặt lấy anh.
Cô không nhắc gì đến buổi tụ họp của gia đình anh, mà nói về Thời Miểu và Mẫn Đình: “Vừa nãy em mới lọc mấy bức ảnh hai người họ đi chợ chiều hôm qua, chỉnh sửa photoshop một tí rồi gửi cho Thời Miểu rồi.”
Cô không nhịn được mà trêu chọc Mẫn Đình: “Nếu bây giờ mà Thời Miểu vẫn chưa thích anh ấy, thì tám phần là anh ấy phải lên Ung Hòa Cung thắp hương cầu nguyện mất.”
Thời Ôn Lễ bật cười: “Cũng không phải không có khả năng đó.”
Lúc mới bắt đầu, cả hai người họ đều quả quyết rằng có yêu hay không cũng chẳng sao.
Đến khi thực sự ở bên nhau, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, làm sao có thể không bận lòng xem đối phương có yêu mình hay không.
Em rể trông thì có vẻ lạnh lùng, vui buồn không hiện lên mặt, nhưng một khi đã ghen thì vẫn rất rõ ràng, ít nhất là anh có thể nhìn ra được.
Nhắc đến chuyện ghen tuông, thật ra chính anh cũng âm thầm ghen.
Trước đây, anh đã từng ghen với Tống Tân Đàm.
Không chỉ một lần.
Một tay anh ôm lấy cô, tay còn lại với chiếc điện thoại đặt trên bàn.
“Đi Hải Thành em muốn ở khách sạn nào? Để anh đặt trước.”
Hứa Thanh Hòa nói: “Ở homestay đi anh. Rất lâu trước kia em đã nhắm trúng một homestay, nhưng mãi không có thời gian đi du lịch.”
Homestay này có bãi biển riêng, view biển trực diện, nghe nói bữa sáng cũng rất ngon.
Nhưng mãi không có thời gian đi.
Đôi khi nghĩ lại cũng thấy hơi tiếc nuối.
Giờ nhìn lại, sự tiếc nuối tạm thời đó chẳng còn là tiếc nuối nữa, vì bây giờ cô đã có thể đi cùng Thời Ôn Lễ.
Thời Ôn Lễ hỏi: “Tên là gì thế em?”
Hứa Thanh Hòa: “Homestay Sầm & Cen. Sơn Kim Sầm ấy anh. Anh chỉ cần gõ chữ đầu tiên trên ứng dụng là nó hiện ra ngay.”
(Chữ Sầm 岑 gồm chữ Sơn (núi) và Kim ghép lại với nhau)
Mùa này không phải mùa du lịch cao điểm ở Hải Thành, Thời Ôn Lễ đã đặt được phòng, nhưng cũng chỉ còn sót lại đúng một phòng này.
Đặt phòng xong, cảm nhận cô càng lúc càng ôm anh chặt hơn.
Anh khẽ vỗ nhẹ lên lưng cô: “Anh không sao đâu. Hôm nay, anh và Thời Miểu đều khá vui vẻ. Lúc ăn cơm còn nhắc đến em và Mẫn Đình đấy.”
“Mọi người nói gì về em thế?”
“Nói chuyện thăng chức của em. Anh còn bảo Thời Miểu nói với Mẫn Đình đừng gọi em là chị dâu.”
Hứa Thanh hòa cười, ngẩng đầu hôn lên môi anh: “Cảm ơn thầy Thời nhé.”
Cô bỗng nhớ ra, trước đây trong lá thư cảm ơn khi kết thúc kỳ thực tập, cô còn gọi anh là “thầy”, gọi anh bằng kính ngữ.
Thời Ôn Lễ cũng mỉm cười.
Mấy năm trôi qua, anh vẫn giữ nguyên câu nói đó: “Đừng gọi như thế, anh không quen lắm.”
Bây giờ, anh nghe quen nhất chính là cô gọi anh là chồng.
Bảy rưỡi tối ngày mùng một tháng Năm, hai người ngồi chuyến bay hướng về Hải Thành.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]