Máy bay bắt đầu lăn bánh.
Hứa Thanh Hòa hướng về phía cửa sổ chụp vài tấm ảnh.
Cô cảm thán, đã sáu năm rồi mình chưa đi du lịch.
“Ngoài việc ra ngoài tham gia các cuộc thi, em chưa bước chân ra khỏi khu vực trung tâm thành phố Bắc Kinh.”
Dứt lời, cô lại vội vàng sửa, “Ồ không đúng, em còn tích lũy một năm công tác cơ sở.”
Trong thời gian đến hỗ trợ tại bệnh viện tuyến cơ sở, cô và Thời Ôn Lễ ngược lại vẫn liên lạc với nhau thường xuyên.
Thật khéo, bệnh viện thị trấn nơi cô công tác lại chính là nơi năm xưa anh từng được cử về hỗ trợ theo chương trình đối ứng.
Anh vô cùng quen thuộc với thị trấn đó, thường xuyên gọi điện thoại cho cô, nói với cô quán ăn nào trong trấn ngon, cửa hàng trái cây nào nhiều loại để lựa chọn.
Và khoảng thời gian đó cũng là chuỗi ngày cô đăng bài lên vòng bạn bè thường xuyên nhất.
Dù chỉ là ráng chiều lúc hoàng hôn, cô cũng chụp lại rồi đăng một bài.
Mỗi một dòng trạng thái cô đăng, Thời Ôn Lễ đều sẽ để lại bình luận.
Hai người thường xuyên trò chuyện qua lại rất lâu dưới phần bình luận, tất cả mọi người trong viện đều có thể nhìn thấy nội dung trò chuyện của họ.
Nhìn có vẻ như cô đang ghi lại cuộc sống ở nông thôn, nhưng thực chất lại không phải vậy.
Hứa Thanh Hòa lại giơ điện thoại chụp thêm một tấm qua ô cửa sổ máy bay, rồi mới quay sang nhìn anh: “Hồi đi công tác ở cơ sở, em đăng bài nhiều như vậy, thật ra là để anh xem đấy.”
Lúc đó đương nhiên Thời Ôn Lễ không đoán ra, bây giờ anh đáp lại: “Anh thì vừa vặn muốn xem.”
Hứa Thanh Hòa rướn người qua tay vịn ghế, giơ tay ôm lấy anh.
Thời Ôn Lễ cũng thuận thế hơi nghiêng người về phía cô.
Lúc này đang ở trên máy bay, hai người chỉ nhẹ nhàng ôm một cái rồi tách ra.
Hứa Thanh Hòa: “Hồi đó, mỗi lần người nhà đến thăm em, em đều đăng một bài lên vòng bạn bè để cảm ơn. Ông nội bị mấy lời nói đó làm cho cảm động, liền chuyển cho em một bao lì xì lớn. Sau đó bà nội, cô, chú, rồi cả anh họ em cũng gửi theo. Nghĩ lại thì những bao lì xì đó có một nửa công lao của anh đấy. Đợi đến Hải Thành, em mời anh ăn cơm.”
Thời Ôn Lễ mỉm cười hưởng ứng: “Được.”
Nhắc đến gia đình cô của cô, đến nay anh vẫn chưa gặp mặt.
“Cô chú khoảng bao giờ thì về nước?”
Hứa Thanh Hòa: “Cũng chưa biết, vẫn đang đi công tác ở nước ngoài. Hiện tại đang ở Boston, sau đó còn định đến chỗ anh họ em ở lại một thời gian ngắn. Chắc phải tầm tháng Sáu mới về được.”
Anh họ cô làm việc ở Thung lũng Silicon, cô và chú hễ rảnh rỗi là lại bay qua đó thăm con trai.
“Anh họ em bảo, việc đầu tiên làm sau khi về nước là phải ăn cơm anh nấu.”
Thời Ôn Lễ: “Không vấn đề gì.”
Người anh họ chưa từng gặp mặt ấy đã nhiều năm gây dựng sự nghiệp trong ngành bán dẫn. Bố mẹ Thanh Hòa đều là những nhân vật có sức ảnh hưởng lớn trong lĩnh vực bán dẫn trong nước, còn anh họ này thì nối nghiệp cậu, là một nhân vật mang tính huyền thoại trong ngành bán dẫn ở nước ngoài.
Tuy nhiên, anh lại chẳng hiểu chút gì về lĩnh vực này, ngoài chuyện ăn uống ra thì thật sự không có chủ đề chung nào.
Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay.
Máy bay hạ cánh xuống Hải Thành, Hứa Thanh Hòa vừa mở điện thoại lên đã nhận được tin nhắn của anh họ.
Diêm Đình Lâm: 【Cuối tháng anh về. Em là người đầu tiên biết đấy.】
Hứa Thanh Hòa: 【Thế thì kiểu gì em cũng phải tự tay vào bếp nấu cho anh một món. Em có nhiều dụng cụ xịn nấu ăn lắm (đeo kính râm)】
Diêm Đình Lâm: 【Em nỡ lòng nào ngược đãi anh thế?】
Hứa Thanh Hòa cười ha ha.
Diêm Đình Lâm: 【Nghe cậu nói, em với em rể đi hưởng tuần trăng mật rồi à?】
Hứa Thanh Hòa: 【Đúng vậy ~~~~】
Diêm Đình Lâm: 【Em rể của em rể anh là Mẫn Đình, đúng không?】
Hứa Thanh Hòa: 【√】
Diêm Đình Lâm: 【Trước đây, Phó chủ tịch công ty của Mẫn Đình còn đặc biệt đến chèo kéo anh, nhưng bị anh từ chối rồi.】
Hứa Thanh Hòa không hề ngạc nhiên trước việc anh họ từ chối cành ô liu mà tập đoàn Kinh Hòa chìa ra. Một nhân tài như anh thì có quá nhiều công ty muốn săn đón. Chỉ là bản thân anh không có ý định nhảy việc, chẳng ai có thể mời nổi anh.
【Anh, hay là anh về Bắc Kinh định cư đi.】
Diêm Đình Lâm: 【Sao thế, định sang tay bán lại mấy cái dụng cụ nấu ăn xịn đó cho anh à?】
Hứa Thanh Hòa cười.
Diêm Đình Lâm vào thẳng vấn đề chính: 【Thời Ôn Lễ đang ở bên cạnh em đúng không?】
Hứa Thanh Hòa: 【Đúng vậy. Anh tìm anh ấy à?】
Diêm Đình Lâm: 【Em bảo cậu ấy một tiếng, anh gửi lời mời kết bạn với cậu ấy từ nhóm chat gia đình rồi đấy.】
Khoảng thời gian này bận dự án nên anh ta đã cài đặt tắt thông báo nhóm gia đình, hôm nay mới để ý thấy thành viên trong nhóm đã tăng thêm một người, vừa vào nhóm tuần trước.
Hứa Thanh Hòa: 【OK 】
“Anh họ em kết bạn WeChat với anh đấy.” Cô quay sang nói với Thời Ôn Lễ, “Chắc là có chuyện muốn hỏi anh. Đưa vali cho em đi.”
Cô chìa cả hai tay ra, định đón lấy hết vali.
Thời Ôn Lễ chỉ đưa một chiếc vali cho cô, chiếc còn lại tự mình đẩy, tiếp lời: “Không phải anh ấy đang bận dự án sao?”
Hứa Thanh Hòa giơ tay lên khoác tay anh: “Chắc là xong rồi ạ.”
Thời Ôn Lễ mở điện thoại, bấm đồng ý yêu cầu kết bạn của đối phương.
Diêm Đình Lâm: 【Đã nghe danh chú từ chỗ em gái anh từ lâu, vô cùng vinh hạnh khi có thể trở thành người một nhà (bắt tay) (bắt tay)】
Diêm Đình Lâm: 【Anh đã xem bài đưa tin về ca phẫu thuật não – máy của chú rồi. Bái phục! 】
Thời Ôn Lễ: 【Anh họ quá khen rồi ạ.】
Thời Ôn Lễ: 【Khi nào anh về nước? Em và Thanh Hòa sẽ ra sân bay đón.】
Diêm Đình Lâm: 【Cuối tháng này anh về, thời gian cụ thể vẫn chưa chốt. Không cần hai đứa đi đón đâu, người một nhà không cần khách sáo làm gì.】
Anh ta cũng chẳng khách sáo với Thời Ôn Lễ: 【Nhân lúc này chú chưa bận, anh tranh thủ đặt một suất khám chuyên gia từ xa nhé. 】
“……”
Thời Ôn Lễ hoàn toàn không ngờ tới, lần đầu tiên trò chuyện là khám bệnh.
Anh nhanh chóng gõ chữ: 【Đầu anh không thoải mái sao?】
Diêm Đình Lâm: 【Tính đến thời điểm hiện tại thì đầu vẫn chưa đau. Đêm qua trước khi ngủ tay bị tê, hơi tức ngực và hụt hơi. Vừa nãy tay lại bắt đầu tê tiếp, anh sợ là bị nhồi máu não.】
Cái ngành này của bọn họ áp lực lớn, cường độ làm việc lại cao, những ca nhồi máu não hay nhồi máu cơ tim ở những người cùng lứa tuổi đã chẳng là chuyện hiếm.
Diêm Đình Lâm: 【Hôm nay, anh vẫn chưa có thời gian đi bệnh viện, nghĩ chú là chuyên gia ngoại thần kinh, chắc chắn là hiểu rõ nên hỏi chú trước xem sao. Nếu nghiêm trọng thì chiều nay anh sẽ thu xếp thời gian chạy qua bệnh viện một chuyến.】
Thời Ôn Lễ lại hỏi kỹ vài vấn đề rồi đưa ra chẩn đoán sơ bộ: 【Tay bị tê là do nguyên nhân thoái hóa chèn ép cột sống cổ. Khoảng thời gian này anh bận tăng ca làm dự án, cứ ngồi khom lưng cúi đầu trước bàn làm việc suốt một thời gian dài, lồng ngực không được mở rộng nên mới có cảm giác tức ngực, hụt hơi.】
Anh tỉ mỉ dặn Diêm Đình Lâm cách chăm sóc sức khỏe và tập luyện hằng ngày.
Diêm Đình Lâm ghim khung chat của Thời Ôn Lễ lên đầu, có một người nhà như thế này quả thực vô cùng an tâm.
Thời Ôn Lễ lại dặn thêm: 【Nếu điều chỉnh hai ba ngày mà không thuyên giảm, anh vẫn nên đến bệnh viện làm kiểm tra.】
Diêm Đình Lâm: 【OK.】
Diêm Đình Lâm tự giễu: 【Anh cảm thấy cái thân thể này của mình, trên chẳng bằng già, dưới không bằng trẻ.】
Thời Ôn Lễ: 【Bình thường anh có vận động không?】
Diêm Đình Lâm: 【Có chứ, sở thích của anh cũng khá phong phú. Nhưng bận một cái là chẳng còn ngó ngàng tới nữa.】
Hứa Thanh Hòa đứng bên bấm giờ cho hai người, tổng cộng nói chuyện hết hai mươi mốt phút.
Đây là còn trong tình trạng anh họ khá bận, không có thời gian.
Chiếc xe taxi họ ngồi đã rời khỏi sân bay.
Thời Ôn Lễ cất điện thoại đi, nắm lấy tay Hứa Thanh Hòa, giữ chặt trong lòng bàn tay mình.
Hứa Thanh Hòa dịch về phía anh một chút, tựa vào anh sát hơn: “Trước đó, em còn lo hai người không có chuyện gì để nói với nhau cơ.”
Thời Ôn Lễ nói: “Vừa vặn lại nói trúng chuyên môn của anh. Cũng giống như Tống Tân Đàm, đều đăng ký khám với anh.”
“……”
Hứa Thanh Hòa quan tâm hỏi: “Anh họ em là bị bệnh thật à? Không phải tìm chủ đề để trò chuyện với anh sao?”
“Chắc là không thoải mái thật. Thoái hóa chèn ép cột sống cổ, gần như là bệnh nghề nghiệp của dân làm nghiên cứu và phát triển bọn họ.” Thời Ôn Lễ nói, “Tống Tân Đàm là do hút thuốc nhiều quá, còn bệnh này của anh em hoàn toàn là do thức đêm, mệt mỏi mà ra.”
Anh chợt nhớ tới bố vợ, liền thuận miệng hỏi: “Cột sống cổ của bố thế nào em?”
Hứa Thanh Hòa: “Cũng không tốt lắm.”
Thời Ôn Lễ nói: “Sau này, mỗi tuần anh sẽ xoa bóp cho bố hai lần.”
Cột sống cổ không thể tùy tiện để người khác xoa bóp. Nếu lực tay không được kiểm soát tốt, rất dễ khiến tình trạng thoát vị đĩa đệm trở nên nghiêm trọng hơn. Về việc này, anh tương đối có chừng mực.
Hứa Thanh Hòa bắn tim với anh.
Rất nhiều lúc, anh suy nghĩ chu đáo hơn cả cô.
Thời Ôn Lễ đưa tay ra, thuận thế nắm luôn cả bàn tay đang bắn tim của cô.
Cả hai tay của Hứa Thanh Hòa đều được anh khép lại rồi nắm trọn trong tay.
Lòng bàn tay dày và ấm áp của anh khiến người ta cảm thấy vô cùng yên tâm.
Thời Ôn Lễ khẽ nói với cô: “Còn khoảng bốn mươi phút nữa mới đến homestay, em ngủ chút đi.”
Hứa Thanh Hòa tựa vào vai anh nhắm mắt lại, chóp mũi quanh quẩn mùi hương thanh mát, sạch sẽ trên người anh.
Hải Thành lúc nửa đêm vừa rực rỡ sắc màu lại vừa yên ắng.
Lần trước anh đến Hải Thành là để tham gia hội nghị thường niên ngành ngoại thần kinh, đã là chuyện trước khi anh đi tu nghiệp.
Khi đó, Hứa Thanh Hòa có hỏi anh Hải Thành có thay đổi gì không, còn nói cô mới chỉ đến Hải Thành vào kỳ nghỉ đông hồi đại học, mấy năm nay vẫn luôn không có thời gian ra ngoài chơi.
Ngày hôm sau, anh đã chụp rất nhiều ảnh gửi cho cô xem.
Còn về việc Hải Thành có thay đổi gì không thì anh cũng không rõ. Mỗi lần đến đây đều vội vội vàng vàng, chẳng có thời gian đi dạo.
Hứa Thanh Hòa nhận được ảnh còn khen một câu: Không ngờ kỹ thuật chụp ảnh của anh lại tốt như vậy.
Chính anh cũng không ngờ tới.
Có lẽ vì muốn chụp lại trọn vẹn cảnh đẹp nhất cho cô xem, nên lúc chụp anh sẽ vô thức tìm góc chụp.
Cũng chính vì vậy mà khi lựa chọn địa điểm chụp ảnh cưới, nơi đầu tiên anh nghĩ đến chính là Hải Thành.
Mười hai giờ hai mươi lăm phút đêm, chiếc xe taxi rẽ vào bãi đỗ xe của homestay.
Hứa Thanh Hòa đang ngủ say thì bị một giọng nói dịu dàng đánh thức.
Đợi đến khi cô tỉnh táo lại, Thời Ôn Lễ mới buông tay cô ra.
Xe vừa vặn dừng hẳn, anh đẩy cửa bước xuống.
Điều hòa trong xe taxi bật khá lạnh, Hứa Thanh Hòa đẩy cửa xe ra, một luồng gió biển ẩm ướt mang theo hơi nóng lập tức ập thẳng vào mặt cô.
Cho đến tận khoảnh khắc này, cô mới cảm nhận được chuyến đi chơi này của mình và Thời Ôn Lễ là thật.
Kể từ sau buổi xem mắt với Thời Ôn Lễ, mỗi sáng thức dậy cô đều ngỡ mọi chuyện chỉ là một giấc mơ đẹp.
Đến khi Thời Ôn Lễ ôm cô vào lòng dỗ cô thức dậy, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh, cô mới có thể hoàn hồn.
“Sáng mai chúng ta dậy sớm ngắm bình minh đi.” Cô quay đầu nói với Thời Ôn Lễ.
Thời Ôn Lễ: “Hơn năm giờ là phải dậy rồi, em dậy nổi không?”
Hứa Thanh Hòa thề thốt chắc nịch: “Dậy nổi chứ.”
Cô quên không tính cả thời gian sinh hoạt vợ chồng vào.
Chỉ tính về đến phòng là ngủ ngay, ngủ đến hơn năm giờ thì hoàn toàn đủ sức để dậy sớm.
Về phòng tắm rửa xong, Thời Ôn Lễ lại xuống lầu xin lễ tân thêm một chiếc chăn.
Hứa Thanh Hòa sấy khô tóc rồi bước ra khỏi phòng tắm, trong phòng không có ai. Cô đang định lấy điện thoại gọi cho Thời Ôn Lễ thì cửa phòng được đẩy ra từ bên ngoài, Thời Ôn Lễ ôm một chiếc chăn bước vào.
“Trên giường chẳng phải có chăn rồi sao?” Cô thắc mắc.
Thời Ôn Lễ: “Không phải ngày mai em muốn dậy sớm ngắm bình minh sao? Mỗi người đắp một chăn.”
Hai người bọn họ chỉ cần đắp chung một chăn, dù đã hẹn trước sẽ không làm gì, cuối cùng vẫn quấn quýt bên nhau.
Chưa từng có một lần ngoại lệ nào.
Hứa Thanh Hòa cứ ngỡ lần này đắp hai chiếc chăn thì có thể ai ngủ phần người nấy.
Đèn tắt.
Trong phòng chìm vào khoảng tối tĩnh mịch.
Hứa Thanh Hòa đã quen với việc ôm anh trước khi ngủ, nằm bên phía giường của mình được hai phút liền lật chăn ra, mò trong bóng tối nhích về phía anh.
Thời Ôn Lễ lật chăn của mình lên, ôm cô vào lòng.
Trong bầu không khí ngập tràn hơi thở quen thuộc của nhau, môi hai người khẽ chạm vào nhau.
Ban đầu, Thời Ôn Lễ kiềm chế bản thân, định hôn xong sẽ tách ra. Nhưng sau đó, Hứa Thanh Hòa lại cảm ơn anh vì trước đây đã chụp nhiều ảnh Hải Thành như vậy cho cô xem, còn hỏi anh, lúc chụp ảnh có nhớ cô không.
Là nỗi nhớ kiểu gì?
Năm đó là kiểu nhớ gì, đã chẳng thể nào phân biệt rõ.
Nhưng vào khoảnh khắc này, hai người chỉ muốn ở bên nhau. Ngay cả việc sáng mai phải dậy sớm cũng chẳng thể ngăn được.
Từ khi hai người đăng ký kết hôn đến giờ, ngoại trừ một vết cào vô ý, Hứa Thanh Hòa chưa từng để lại bất kỳ dấu vết nào trên người anh. Nghĩ đến việc mấy ngày tới đều được nghỉ làm, đột nhiên cô nảy ra một ý nghĩ mãnh liệt, cúi xuống m*t hai dấu hôn ngay dưới xương quai xanh của anh.
Thời Ôn Lễ để lại dấu vết trên người cô còn nhiều hơn.
Anh tránh đi tất cả những vùng nguy hiểm, cũng tránh mọi vị trí có thể bị lộ ra khi mặc váy hai dây.
Bao nhiêu dấu hôn ấy, anh đều lưu lại ở những nơi riêng tư, kín đáo nhất.
Quấn quýt đến tận nửa đêm mới chịu đi ngủ, việc ngắm bình minh chỉ đành hoãn lại đến ngày mai.
Hứa Thanh Hòa ngủ một mạch đến tận mười giờ mới tỉnh.
Sau khi vệ sinh cá nhân, lúc thay váy hai dây cô mới chú ý nhìn những dấu hôn trên người mình. Từ trước ngực đến sau lưng, và cả những nơi cô không nhìn thấy, anh đều hôn và m*t qua.
Bây giờ, cô đã sớm quen với việc anh hôn mình như vậy rồi, nếu là hai tháng trước, cô lại đỏ mặt tim đập.
Thay váy xong, Thời Ôn Lễ cùng cô xuống lầu ăn cơm.
Đã gần mười giờ rưỡi, hai người gộp bữa sáng và bữa trưa lại giải quyết một thể.
Homestay có cung cấp bữa sáng, đều là khách gọi món rồi mới bắt đầu làm.
Trong lúc chờ lên món, nhân viên phục vụ mang đến cho bọn họ hai ly trà hoa hồng.
Trà hoa do chính tay chủ homestay pha từng có một thời gian vô cùng nổi tiếng trên mạng.
Mỗi một bông hồng đều bung nở kiều diễm bên trong cốc.
Ly trà hoa trước mắt này pha cũng không tệ, nhưng so với ly trà hoa do chính tay bà chủ pha lưu truyền trên mạng thì vẫn có một khoảng cách nhất định.
Sau đó, nghe vị khách ở bàn bên cạnh trò chuyện với lễ tân mới biết được, bà chủ khoảng thời gian này không có ở Hải Thành, vì bệnh tim của mẹ trở nặng nên bà chủ đã đến Thâm Quyến để chăm sóc mẹ.
Vị khách: “Năm ngoái tôi đến đây nghỉ dưỡng đã khuyên bà cụ mau chóng đến bệnh viện lớn khám rồi. Cái tính bướng bỉnh kia của bà cụ cuối cùng cũng chịu đi, không dễ dàng gì.”
Lễ tân: “Bà cụ nghĩ mình tuổi tác đã cao, có đến bệnh viện lớn chữa trị thì cũng tiền mất tật mang, không muốn bà chủ nhà chúng tôi phải tốn kém.”
Do thói quen nghề nghiệp, Hứa Thanh Hòa quan tâm hỏi: “Vậy hiện tại sức khỏe của bà cụ thế nào rồi?”
Lễ tân: “Vẫn đang điều dưỡng ạ, nghe nói tầm tháng Sáu là có thể làm phẫu thuật. Tìm đến chính là chuyên gia tim mạch hàng đầu Bắc Kinh.”
Hứa Thanh Hòa hỏi thêm một câu: “Là tìm bác sĩ Cố Xương Thân hay là Thời Kiến Khâm vậy?”
Lễ tân: “Nghe bà chủ nói vị chuyên gia đó họ Cố, còn tên là gì thì em không rõ. Thế chắc là Cố Xương Thân rồi ạ. Dù sao thì cũng là người giỏi nhất, những người khác đều không dám mổ ca này, bảo là rủi ro lớn quá.”
Nói rồi cô ấy không khỏi thở dài, “Bà chủ của bọn em dạo này gầy đi trông thấy.”
Hứa Thanh Hòa an ủi: “Nếu là trưởng khoa Cố mổ thì hy vọng là rất lớn.”
Cô nhấp một ngụm trà hoa, khẽ nói với Thời Ôn Lễ, “Chủ homestay này cũng chẳng dễ dàng gì. Nghe các cư dân mạng bản địa ở Hải Thành nói, bố bà ấy mất sớm, lúc đó còn để lại một khoản nợ khổng lồ. Chồng bà ấy cũng đề nghị ly hôn ngay khi bà ấy vừa mới sinh con xong không lâu, một mình bà ấy phải gồng gánh cả gia đình này. Suốt hơn hai mươi năm mới dần trả hết nợ, lại còn nuôi dạy con gái nên người. Cứ ngỡ cuối cùng bà ấy cũng đã vượt qua những ngày tháng khó khăn, nào ngờ mẹ bà ấy lại mắc bệnh nặng đến vậy.”
Thời Ôn Lễ: “Trưởng khoa Cố đã nhận định có thể làm được thì chắc chắn có nắm chắc phần thắng.”
Hứa Thanh Hòa: “Hy vọng bà cụ có thể kiên cường vượt qua được cửa ải hậu phẫu.”
Cô lại nhấp thêm một ngụm trà, “Trước đây, bữa sáng của tất cả khách lưu trú tại homestay đều do một mình bà chủ chuẩn bị. Tay nghề nấu ăn giỏi, lại đặc biệt nhiệt tình, nghe nói ngoài đời bà ấy còn đẹp hơn cả các nữ minh tinh nổi tiếng Hồng Kông năm xưa. Vốn dĩ em cứ nghĩ lần này tới sẽ được gặp bà chủ, nếm thử vị trà hoa hồng do chính tay bà ấy pha.”
Thời Ôn Lễ nói: “Đợi mẹ của bà chủ bình phục rồi, anh lại đưa em đến đây.”
Kỳ nghỉ dài ngày đối với Hứa Thanh Hòa mà nói có chút xa xỉ, cô liền nói đùa: “Lần sau lại tới đây, sợ phải đợi đến lúc em con cháu đầy đàn mất.”
Nghe thấy mấy chữ “con cháu đầy đàn”, Thời Ôn Lễ bật cười.
Anh hứa với cô: “Giữa khoảng thời gian đó kiểu gì anh cũng phải đưa em đến đây một lần. Đợi đến khi chúng ta con cháu đầy đàn, có thể tới thêm lần nữa.”
Lúc này, bữa sáng được mang lên.
Hai người vừa ăn vừa tán gẫu.
Thời Ôn Lễ hỏi cô: “Sao em không mặc chiếc váy anh mua cho em thế?”
Hứa Thanh Hòa: “Em muốn để dành mai lúc chụp ảnh cưới thì mặc chụp một bộ luôn.”
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]