Bước vào nửa cuối tháng Năm, lịch phẫu thuật của Hứa Thanh Hòa dày đặc, làm việc liên tục từ sáng đến tối, bận đến mức chân không chạm đất.
Sau khi làm phẫu thuật suốt cả ngày thứ Ba, cô lại vội đến khu điều trị nội trú của khoa Ngoại tim mạch để thăm khám tiền phẫu cho bệnh nhân.
Trên hành lang khu điều trị, cô tình cờ chạm mặt một cặp mẹ con.
Người đàn ông trung niên xách túi đựng phim chụp CT, hai tay đỡ hai bên người mẹ, sợ bà đi không vững.
Cụ bà lưng hơi còng, dáng người gầy gò.
Bà mặc một chiếc áo dài tay rộng thùng thình. Sau một trận bạo bệnh, thân hình gầy rộc đi, khiến vạt áo rộng trở nên trống trải hẳn.
Bà cụ không cho con trai đỡ, xua xua tay, nhất quyết tự mình đi.
Hứa Thanh Hòa có ấn tượng cực kỳ sâu sắc với hai mẹ con họ. Mấy tháng trước, bà cụ được chẩn đoán mắc chứng bóc tách động mạch chủ type A, kèm theo nhiều bệnh lý nền nguy cơ cao. Nếu tiến hành phẫu thuật, cho dù ca mổ diễn ra suôn sẻ và bà có thể sống sót rời khỏi phòng mổ, thì cũng rất khó vượt qua cửa ải hồi phục hậu phẫu.
Mà loại phẫu thuật như bóc tách động mạch chủ này, chi phí lại đặc biệt đắt, kết cục thường gặp nhất là tiền mất người cũng chẳng giữ được.
Câu nói của người con trai khi ấy, đến tận bây giờ cô vẫn nhớ: “Không phải tiền mất người cũng mất, mà là một đời làm mẹ con.”
Sau phẫu thuật bà cụ phục hồi rất tốt, vượt xa kỳ vọng, hôm nay chắc là đến tái khám.
“Bác sĩ Hứa.” Khương Dương từ trong văn phòng đi ra, lên tiếng chào cô.
Ở những nơi công cộng, anh ta luôn giữ đúng chừng mực.
Hứa Thanh Hòa lướt qua hai mẹ con họ: “Chị cũng đang định tìm cậu đây.”
Bệnh nhân phẫu thuật vào ngày mai chính do Khương Dương làm bác sĩ điều trị.
Khương Dương: “Khéo thật đấy, em cũng đang chuẩn bị đến phòng bệnh, đi cùng đi.”
Hai người vừa trò chuyện về tình trạng của bệnh nhân này, vừa tiến về phía phòng bệnh của giường số 26.
Còn chưa tới nơi, phòng bệnh bên cạnh có một người bước ra, mặc áo blouse trắng, đeo khẩu trang, dáng người cao ráo.
Phản ứng đầu tiên của Hứa Thanh Hòa là người này trông cực kỳ quen mắt.
Đến cái nhìn thứ hai, cô bỗng quay mặt đi chỗ khác bật cười.
Cô thật sự muốn gõ đầu mình mấy cái.
Thời Ôn Lễ mỉm cười nhìn cô: “Cười gì thế?”
Hứa Thanh Hòa cười đến mức không nói nên lời, xua xua tay.
Khương Dương: “Còn có thể cười gì nữa, nhìn thấy anh nên vui quá chứ sao.”
Hứa Thanh Hòa thu lại nụ cười.
Sau một ngày quay như chong chóng, bận đến hoa cả mắt, cô ngẩn người mất một lúc mới nhận ra người trước mặt là chồng mình.
Thời Ôn Lễ sang đây để hội chẩn, không ngờ lại gặp được cô.
Anh cũng vừa mới xuống ca mổ không lâu, hai người cả ngày nay chưa chạm mặt nhau.
“Khoảng mấy giờ thì em xong việc? Anh đợi em ở dưới lầu.”
Hứa Thanh Hòa: “Tầm một tiếng nữa ạ.”
“Xong việc thì gọi điện cho anh.”
Thời Ôn Lễ không làm chậm trễ thời gian của cô nữa, về văn phòng khoa Ngoại Thần kinh trước.
Vừa đi tới cửa sau văn phòng lớn, anh đã nghe thấy tiếng trò chuyện vọng ra từ trong phòng.
“Phó trưởng khoa Thời đi hội chẩn rồi, chắc phải một lát nữa mới về.”
“Không sao, tôi cũng không có việc gì gấp. Cậu cứ bận việc của cậu đi.”
Là giọng của Đinh Khải Hàng và Ngô Hiểu Phong.
Không có việc thì chẳng tìm đến, bình thường cả năm trời Ngô Hiểu Phong chẳng tới chỗ anh được một lần.
“Hôm nay sao lại rảnh rỗi ghé qua đây thế?”
Ngô Hiểu Phong: “Tiện đường thôi.”
Thời Ôn Lễ pha cho anh ta một cốc trà hoa, đợi Đinh Khải Hàng đi rồi mới lên tiếng: “Khoa Chấn thương Chỉnh hình ở tầng dưới, anh đến chỗ tôi cũng không tính là tiện đường. Nói đi, có chuyện gì?”
Ngô Hiểu Phong nhận lấy cốc nước, do dự hồi lâu: “Hồi đó cậu theo đuổi bác sĩ Hứa thế nào thế?”
Thời Ôn Lễ: “Theo đuổi thế nào à, chẳng phải đều công khai trên vòng bạn bè sao?”
Ngô Hiểu Phong rơi vào trầm tư sở: “Không còn bí quyết nào khác à?”
“Tôi và bác sĩ Hứa là tình cảm từ hai phía.”
“…..”
Cái này tính là bí quyết gì chứ.
Ngô Hiểu Phong lơ đãng nhấp một ngụm trà hoa. Thấy Thời Ôn Lễ bắt đầu xem bệnh án, anh ta không nói nữa mà lẳng lặng uống trà.
Uống hết một cốc, anh ta đứng dậy tự rót thêm cho mình cốc nữa.
Mãi đến khi Thời Ôn Lễ xong việc, anh ta mới lại lên tiếng: “Cậu không vội về nhà chứ?”
Thời Ôn Lễ: “Vội.”
“…..”
“Vợ tôi sắp không nhận ra tôi rồi, anh nói tôi có vội không?”
“…..”
Ngô Hiểu Phong không coi câu nói đó là thật, chỉ nghĩ Thời Ôn Lễ đang trêu mình.
Anh ta uống hết cốc trà hoa thứ hai, hạ quyết tâm: “Cậu đi cùng tôi đến khoa Thấp khớp – Miễn dịch, được không?”
Thời Ôn Lễ bảo anh ta tự nhìn đồng hồ, đã là sáu rưỡi tối: “Bác sĩ Chương tan làm từ lâu rồi.”
Ngô Hiểu Phong: “Tối nay, cô ấy trực ca hai.”
Anh ta lại lên tiếng năn nỉ: “Đi cùng tôi một chuyến đi. Tôi còn đi chọn váy cưới cùng cậu cơ mà.”
“…..”
Thời Ôn Lễ gấp bệnh án lại, nửa ngày trời không nói gì.
Ngô Hiểu Phong: “Yên tâm đi, không bảo cậu giúp theo đuổi đâu, cậu chỉ cần đưa tôi tới đó là được.”
“…..”
Ngô Hiểu Phong thở dài. Rõ ràng anh ta thường xuyên sang khoa Thấp khớp – Miễn dịch để hội chẩn, đến cả y tá trưởng bên đó cũng đã nhẵn mặt. Nhưng cứ đụng đến chuyện của bản thân là không dám tiến tới.
Bao nhiêu năm qua, anh ta từ chối biết bao người, nào có một ngày mình lại nhút nhát trong chuyện tình cảm đến thế.
Hóa đơn đặt cọc chụp ảnh cưới anh ta cũng đã mang theo, định sẽ tặng luôn cho bác sĩ Chương.
Có lẽ vì tận đáy lòng sợ bị từ chối, trong lúc lo lắng mới vô thức tìm đến Thời Ôn Lễ.
Thời Ôn Lễ: “Đi thôi. Tiện thể tôi cũng sang khoa Miễn dịch hội chẩn.”
Ngô Hiểu Phong trút được gánh nặng trong lòng, vô cùng biết ơn.
Nếu cứ thế đưa anh ta sang đó, lỡ để người khác nhìn thấy thì đúng là mất mặt chết đi được.
Thời Ôn Lễ sẵn lòng đưa anh ta qua đó là hy vọng những người có tình sẽ thành đôi, hy vọng bác sĩ Chương có thể toại nguyện.
Đến trước cửa phòng trực của khu điều trị nội trú khoa Miễn dịch, hai người tách ra.
Ngô Hiểu Phong hít một hơi thật sâu, giơ tay gõ cửa.
Thời Ôn Lễ thì đi thẳng đến phòng bệnh.
Kết thúc ca hội chẩn và bước ra khỏi khu điều trị nội trú khoa Miễn dịch, anh đi thẳng xuống dưới đợi Hứa Thanh Hòa, không biết kết quả bên phía Ngô Hiểu Phong thế nào.
Trong lúc chờ đợi, anh nhận được tin nhắn từ trợ lý của thầy Chu nghệ sĩ harmonica, nói rằng thầy Chu phục hồi cực kỳ tốt, hôm nay đã tham gia biểu diễn, còn gửi kèm một đoạn video biểu diễn tại hiện trường.
Mấy ngày gần đây, tin vui cứ tới một loạt.
Thầy Trương dạy Toán lớp 11 đã quay trở lại bục giảng sau kỳ nghỉ mùng một tháng Năm, tiếp tục nhiệm vụ làm giáo viên chủ nhiệm.
Còn bệnh nhân bị liệt tứ chi từng tiếp nhận phẫu thuật cấy ghép giao diện não – máy tính, sau vài tháng phục hồi, hai tay đã có khả năng cầm nắm, đã có thể tự mình ăn cơm một cách chậm rãi.
“Phó trưởng khoa Thời.”
Phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc.
Thời Ôn Lễ quay đầu lại, mỉm cười nói: “Lần này nhìn một cái là nhận ra anh ngay rồi à?”
“…..”
Hứa Thanh Hòa mím môi cười: “Chưa nhìn đã nhận ra rồi.”
Cô tiến lên một bước, khoác lấy cánh tay anh.
Thời Ôn Lễ cầm chiếc túi trên vai cô, xách vào tay mình.
Hóa ra, trước đó lúc ở khu điều trị nội trú của khoa Ngoại Tim mạch, anh hiểu cô đang cười gì.
Hứa Thanh Hòa nói: “Hôm nay đầu óc em mụ mị rồi.”
Thời Ôn Lễ tiếp lời: “Gần đây em phải đứng mổ liên tục trong thời gian dài, não luôn hoạt động với cường độ cao, làm giảm độ linh hoạt của vỏ não trước trán, khiến quá trình dẫn truyền tín hiệu thần kinh bị chậm lại. Vừa nhìn thấy anh, em chỉ nhận định là người quen.”
Anh bảo: “Rất bình thường.”
Hứa Thanh Hòa bị anh chọc cười: “Anh đúng là biết tìm lý do thay em.”
Thời Ôn Lễ cười nói: “Không phải anh tìm lý do thay em.”
Anh rút cánh tay đang được cô khoác ra, chuyển sang nắm lấy tay cô rồi dắt cô đi về phía cổng bệnh viện: “Phản ứng này của em vốn dĩ là do mệt quá mà ra. Tối nay phải ngủ sớm.”
Bây giờ việc chia chăn ngủ đã không giải quyết được vấn đề nữa rồi, chỉ có thể chia phòng ngủ thôi.
Chỉ khi anh ngủ ở phòng bên cạnh mới có thể đảm bảo cho cô nghỉ ngơi sớm được.
“Tối nay muốn ăn gì nào?” Anh hỏi cô.
Hứa Thanh Hòa suy nghĩ: “Lâu rồi em không ăn hoành thánh nhân tôm.”
“Được, anh gói hoành thánh cho em.”
Thời Ôn Lễ v**t v* mu bàn tay cô: “Thức ăn thì sao? Em muốn ăn món gì?”
“Không cần xào nấu đâu anh, hoành thánh là đủ rồi.”
“Thế thì anh làm thêm cho em một đĩa dưa chuột đập dập nhé.”
“Vâng ạ.”
Trên đường về nhà vừa hay có một siêu thị, hai người ghé vào mua nguyên liệu và vỏ hoành thánh.
Hứa Thanh Hòa không biết chọn đồ, đẩy xe mua sắm đi theo sau Thời Ôn Lễ.
“Chồng ơi, mình lấy vài bắp ngô nhé?”
Thời Ôn Lễ đang chọn loại rau khác: “Lấy đi. Sáng mai anh làm bánh ngô tươi cho em.”
Hứa Thanh Hòa lấy một túi ngô, đẩy xe hướng về khu bán hoa quả.
Hoa quả Thời Ôn Lễ thích ăn, mỗi thứ cô lấy một ít.
Hôm nay, đồ cần mua không nhiều, hai người chọn xong nguyên liệu và hoa quả liền ra xếp hàng thanh toán.
Đến quầy thu ngân, cân ký, quét mã, Thời Ôn Lễ xếp từng món đồ đã quét mã vào túi mua sắm.
Hứa Thanh Hòa đứng một bên đợi anh.
Đây chỉ là một ngày bình thường không thể bình thường hơn trong vô sô những ngày bận rộn của họ, nhưng đối với cô là một ngày vô cùng trọn vẹn và hạnh phúc.
Bước ra khỏi siêu thị, đi ngang qua trạm nhận chuyển phát nhanh, Hứa Thanh Hòa ghé vào lấy hai kiện hàng vừa tới hôm nay.
Bưu phẩm lớn là quần áo, cô mua cho Thời Ôn Lễ hai chiếc áo phông để mặc khi đi đánh cầu.
Gói còn lại rất nhẹ, là một hộp quả cầu lông.
Thời Ôn Lễ thuận miệng hỏi một câu: “Em mua gì thế?”
Hứa Thanh Hòa giả vờ không biết: “Dạo này em mua hơi nhiều đồ, cũng chẳng rõ là cái nào giao tới nữa. Về nhà anh bóc ra xem hộ em nhé.”
Thời Ôn Lễ thường xuyên bóc được những bất ngờ từ bưu phẩm của cô.
Hôm nay cũng vậy.
Lúc ăn cơm, Hứa Thanh Hòa nhận được điện thoại của anh họ, nói bận xong việc trong tay sẽ qua thăm cô.
Anh họ đã về nước, hai hôm trước mới cập nhật trạng thái trên vòng bạn bè: Bắc Kinh có người đang đợi tôi.
Cô liền vào bình luận: 【Ai đợi anh cơ? Bọn em đều sợ quá trốn hết đi rồi đây này.】
Anh họ tức đến bật cười, bắt cô gỡ bình luận.
Cô đáp: 【Bình luận rồi không thu hồi được.】
Sau khi về nước, Diêm Đình Lâm liên tục phải tham gia các buổi xã giao, xếp kín cả năm ngày tiếp theo, đến nỗi thời gian về nhà ăn một bữa cơm đoàn viên cũng không có.
Ngày hôm sau là thứ Tư, Thời Ôn Lễ có lịch khám ngoại trú cả ngày.
Mười hai giờ hai mươi trưa, sau khi khám xong cho bệnh nhân cuối cùng của ca sáng, Thời Ôn Lễ đang định đi ăn cơm thì tiếng gõ cửa vang lên.
“Mời vào.” Anh vừa cởi một chiếc cúc áo blouse, ngay lập tức lại cài lại.
Ngẩng đầu nhìn về phía cửa, ánh mắt khẽ khựng lại.
Người đẩy cửa bước vào chính là Diêm Đình Lâm.
Trước đây, hai người từng gặp nhau qua cuộc gọi video, ngoài đời thực gần như chẳng khác gì trong ảnh.
Phía sau Diêm Đình Lâm còn có một người nữa, là Tống Tân Đàm đã lâu không gặp.
Thời Ôn Lễ: “…..”
Hai người này là tổ hợp gì đây?
Anh vừa đứng dậy, Diêm Đình Lâm đã ra hiệu bảo anh ngồi xuống: “Người nhà cả khách sáo thế làm gì. Anh đến tìm chú để khám bệnh.”
Tống Tân Đàm tiếp lời: “Tôi đi cùng cậu ta, tiện để tái khám luôn.”
“…..”
Thời Ôn Lễ bật cười: “Hai người cứ lần lượt từng người một đi.”
Diêm Đình Lâm vẫn là bệnh cũ, thỉnh thoảng bị tê tay, đã qua ba bốn tuần rồi mà vẫn không thấy thuyên giảm.
“Hay là em cứ chụp phim cho chắc nhé.”
Thời Ôn Lễ khám lâm sàng hệ thần kinh cho anh ta, mọi chỉ số đều không có gì bất thường: “Vấn đề không lớn, nếu anh không yên tâm thì chiều nay đi chụp CT cột sống cổ, khả năng cao là bị thoát vị đĩa đệm cột sống cổ thôi.”
Nghe cứ như bệnh của người già vậy.
Diêm Đình Lâm: “Căn bệnh này không nghiêm trọng chứ? Anh còn chưa có người yêu đâu.”
Tống Tân Đàm không nhịn nổi nữa, bật cười.
Thời Ôn Lễ: “Bây giờ, những người trẻ mới ngoài hai mươi tuổi thường xuyên cúi đầu làm việc bên bàn giấy trong thời gian dài, nên số người bị thoát vị đĩa đệm cổ nhẹ cũng không ít. Không phải chỉ người già mới bị như vậy.”
Tống Tân Đàm chống trán cười không dứt.
Dạo gần đây, anh ta bị mất ngủ, có chút lo âu, hôm nay định tìm Thời Ôn Lễ để giải tỏa tâm lý chút. Vừa nghe tin Diêm Đình Lâm còn trẻ mà đã bị thoát vị đĩa đệm cột sống cổ, anh ta bỗng nhiên hết lo âu luôn.
Cũng chẳng cần tái khám gì nữa.
Xem ra muốn có được hạnh phúc, cứ phải so sánh với Diêm Đình Lâm mới được.
Cả hai người họ đều chưa ăn trưa, Thời Ôn Lễ cầm thẻ ăn, đưa bọn họ đến nhà ăn dành cho khách ngoài của bệnh viện.
Trên bàn ăn, mọi người trò chuyện khi nào anh và Hứa Thanh Hòa mới tổ chức đám cưới.
Diêm Đình Lâm hỏi: “Hai đứa vẫn chưa chốt ngày à? Chốt xong bảo anh một tiếng để anh còn chuẩn bị quà mừng.”
Tống Tân Đàm xen vào: “Quà mừng của cậu còn liên quan đến ngày tháng nữa à?”
Diêm Đình Lâm: “Có chứ. Chọn ngày nào thì tôi sẽ đi phong bì có con số tương ứng với ngày đó.”
Tống Tân Đàm: “Thế tôi chốt hộ hai người họ luôn nhé, ngày 31 tháng 12, phong bì dày nhất luôn.”
Diêm Đình Lâm: “Cuối tháng 12 trời đông giá rét, khoa Gây mê hồi sức cũng là lúc bận rộn nhất, Thanh Hòa có muốn xin nghỉ cũng chẳng được.”
Tống Tân Đàm: “Cô dâu không đến cũng không sao, quà của cậu đến là được rồi.”
Anh ta húp một ngụm canh miễn phí của nhà ăn rồi nói tiếp: “Hôm đó, tôi sẽ nhận phong bì hộ Thanh Hòa. Mặc dù đầu óc tôi lúc tỉnh lúc mơ, nhưng phong bì có to đến mấy tôi vẫn nhận ra được.”
Diêm Đình Lâm suýt nữa bị sặc vì cười.
Cười đùa xong, Tống Tân Đàm nghiêm túc hỏi Thời Ôn Lễ: “Cậu với Thanh Hòa định tổ chức vào ngày nào?”
Thời Ôn Lễ nói: “Chọn một ngày rất dễ nhớ, ngày 2 tháng 10.”
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]