Từ khi đặt khách sạn tổ chức đám cưới cho đến trang trí hội trường, Hứa Thanh Hòa chưa từng đến đó một lần nào.
Ban đầu là vì bận rộn, sau đó là muốn dành cho bản thân một bất ngờ.
Từng chi tiết nhỏ trong sảnh tiệc cưới đều do đích thân Thời Ôn Lễ giám sát.
Ngày mùng 1 tháng 10, Hứa Thanh Hòa ngủ đến tận trưa mới dậy.
Kể từ khi hai người đăng ký kết hôn, đây là lần cô dậy muộn nhất.
Nếu không phải mẹ gõ cửa gọi dậy ăn trưa, cô vẫn có thể ngủ tiếp.
Trì Mẫn không ngờ con gái vẫn còn nằm trên giường, bà cầm bộ quần áo mặc ở nhà ở cuối giường đưa qua: “Tối qua, chẳng phải mười giờ con đã đi ngủ rồi sao, sao vẫn buồn ngủ thế?”
“Không phải buồn ngủ, con chỉ thấy mệt thôi.” Hứa Thanh Hòa gượng ngồi dậy. Thật ra cô đã tỉnh từ lâu, nhưng người mỏi chẳng muốn cử động, “Chắc là do mấy ngày gần đây bận rộn quá.”
Kỳ nghỉ cưới của cô chính thức bắt đầu từ hôm nay, cộng thêm cả kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, tổng cộng là hai tuần.
Trì Mẫn xót con gái: “Hay là con ngủ tiếp đi?”
Hứa Thanh Hòa: “Con không ngủ nữa đâu, ngủ nhiều lại càng mệt.”
Cô tỉnh táo rồi bắt đầu mặc quần áo.
“Mẹ ơi, mẹ nói xem có khi nào con bị hội chứng tiền hôn nhân không?”
“Sao lại thế?”
“Cứ thấy khó chịu thế nào ấy, đầu óc choáng váng, cả người bủn rủn. Thậm chí, con còn chẳng muốn kết hôn nữa, chỉ muốn nằm trên giường không nhúc nhích thôi.”
“…..”
Trì Mẫn ngồi xuống mép giường, sờ trán con gái rồi lại sờ ra sau gáy, nhiệt độ cơ thể vẫn bình thường.
Hứa Thanh Hòa thuận thế tựa vào người mẹ, vừa rồi ngồi dậy khỏi chăn thôi mà cô cũng thấy mệt.
Ngày mai là đám cưới rồi, rõ ràng cô vô cùng mong chờ, trong lòng cũng phấn khích, nhưng cơ thể lại khó chịu, niềm vui sướng cũng bị giảm đi vài phần.
“Mẹ ơi, con thích Thời Ôn Lễ như vậy, sao lại vẫn bị hội chứng tiền hôn nhân nhỉ?”
Chẳng hợp lý chút nào.
Trì Mẫn hỏi con gái: “Con bắt đầu có phản ứng thế này từ khi nào?”
Hứa Thanh Hòa: “Hôm qua ạ.”
Trước đó cũng cảm thấy mệt mỏi, nhưng cứ nghĩ là do lịch mổ dày đặc và áp lực công việc quá lớn.
Giờ nghĩ lại mới thấy, trước đây dù có bận rộn hay mệt đến mấy, cho dù làm việc liên tục hơn ba mươi tiếng đồng hồ, cô cũng chưa từng kiệt sức đến mức này.
Trì Mẫn lại hỏi: “Ngoài chóng mặt với bủn rủn tay chân ra thì còn phản ứng nào khác không?”
Hứa Thanh Hòa lắc đầu.
Trì Mẫn: “Có buồn nôn không? Có thèm ăn đồ chua hay đồ cay gì không?”
Hứa Thanh Hòa vẫn lắc đầu: “Nếu mang thai thì tự con sẽ biết mà.”
Trì Mẫn tiếp tục hỏi: “Kỳ kinh nguyệt của con là khi nào? Tháng này có bị trễ không?”
“Cũng không hẳn là trễ.”
Nhưng đúng là vẫn chưa tới.
Hồi mới ở bên Thời Ôn Lễ, chu kỳ của cô thường rơi vào giữa tháng, nhưng mỗi tháng đều lùi lại một hai ngày. Sau hơn nửa năm, kỳ kinh nguyệt cứ dịch dần xuống cuối tháng.
Hôm nay là mùng 1 tháng 10, về mặt lý thuyết chưa tính là trễ kinh.
Thời gian qua, sinh hoạt vợ chồng giữa cô và Thời Ôn Lễ cứ cách một ngày một lần, cả hai đều khá chừng mực.
Chẳng lẽ bao cao su lại bị rách nữa rồi sao?
Hứa Thanh Hòa đột nhiên ngồi thẳng dậy khỏi vai mẹ, nhìn mẹ với vẻ không tin nổi suốt mấy giây.
Trì Mẫn: “Lỡ đâu là thật. Đừng nghĩ mình là bác sĩ thì chắc chắn như vậy. Triệu chứng nghén sớm của mỗi người một khác đấy.”
“Con cứ nằm đấy, mẹ đi mua que thử thai cho.”
Cho đến khi mẹ đã rời khỏi phòng và đóng cửa lại, Hứa Thanh Hòa vẫn chưa hoàn hồn.
Vì sợ con gái sốt ruột, Trì Mẫn đi giày thể thao, vừa đi vừa chạy đến hiệu thuốc gần nhà.
Mỗi thương hiệu que thử thai bà lấy một chiếc.
Ngay trước đám cưới, Hứa Thanh Hòa biết tin mình có em bé.
Lúc này, Thời Ôn Lễ đang trang trí phòng cưới.
Chữ “Hỷ” trong phòng ngủ là do chính tay anh dán lên. Ngoài phòng khách, nhóm Khương Dương đang trò chuyện và cười đùa vui vẻ.
Vừa dán xong, điện thoại kêu.
Giọng nói ngập tràn niềm vui của Hứa Thanh Hòa truyền đến từ đầu dây bên kia: “Chồng ơi, anh ăn cơm chưa?”
“Anh chưa.”
Nghe ra giọng điệu khác hẳn ngày thường của cô, Thời Ôn Lễ nói đùa: “Bố lại nổ hũ phát tiền cho em à?”
Hứa Thanh Hòa cười: “Còn vui hơn cả nổ hũ ấy chứ. Phó trưởng khoa Thời này, sau này anh phải giữ gìn huyết áp cho tốt nhé. Bảy năm sau, anh sẽ giống như Trưởng khoa Bào, ngày nào cũng phải kèm con học bài đấy.”
Thời Ôn Lễ sững sờ mất vài giây, sau đó nhịp tim bỗng chốc tăng vọt.
Niềm vui bất ngờ theo dòng máu lan khắp cơ thể.
“Anh được làm bố rồi sao?” Vui đến không sao kiềm chế nổi, khóe môi cứ cong lên mãi.
“Vâng, chúc mừng Phó trưởng khoa Thời nhé.”
Anh làm bố rồi.
Thời Ôn Lễ siết chặt điện thoại, tim đập “thình thịch, thình thịch…”, nhanh đến mức anh gần như không còn nghe thấy những tiếng cười ngoài phòng khách nữa.
Không một từ nào có thể diễn tả hết được niềm hạnh phúc và vui mừng trong khoảnh khắc này.
“Thanh Hòa, cảm ơn em.”
Hứa Thanh Hòa cười nói: “Anh nên cảm ơn chính mình ấy, thật đấy.”
Sau khi hiểu ẩn ý trong câu nói của cô, Thời Ôn Lễ bỗng bật cười.
Đeo bao mà vẫn có thể mang thai, đúng là phải cảm ơn chính mình thật.
Sau khi bình tĩnh, anh hỏi: “Em có phản ứng gì không? Có thấy khó chịu không?”
Hứa Thanh Hòa: “Ngoài chóng mặt, người mỏi rã rời, chỉ muốn nằm trên giường ra thì vẫn chưa có phản ứng gì khác. Nhưng giờ đầu cũng đỡ choáng hơn nhiều rồi.”
Thời Ôn Lễ nói: “Chiều anh qua thăm em nhé.”
“Không cần đâu.”
Hứa Thanh Hòa nói thật: “Trước đấy thấy nghiêm trọng một phần là do tâm lý thôi, em cứ tưởng mình bị hội chứng tiền hôn nhân cơ.”
Ai mà ngờ được lại mang thai.
Thời Ôn Lễ tự trách: “Chắc lần này bao bị rách một lỗ nhỏ nên anh không chú ý.”
“…..”
Hứa Thanh Hòa cười: “Không trách anh mà. Vừa hay em cũng muốn có em bé.”
Bé con đến đúng lúc.
Vì bé con đã đến, quy trình hôn lễ cũng được điều chỉnh lại phù hợp.
Thời Ôn Lễ lo lắng ngày mai đông đúc chen lấn va quệt vào Hứa Thanh Hòa, chỉ báo tin vui mình sắp làm bố cho những người thân thiết xung quanh biết trước.
Nhanh như vậy đã được làm cô rồi, Thời Miểu xoa bụng mình, chỉ sợ bản thân kích động quá sẽ làm các bé con trong bụng đạp mạnh.
Cô vô thức tính nhẩm ngày dự sinh của Thanh Hòa: “Anh, đến lúc đó anh có thể cùng với Mẫn Đình thảo luận xem kèm con học bài thế nào rồi, mấy đứa nhỏ vừa vặn học chung một khóa luôn.”
Nghe thấy “chung khóa”, Thời Ôn Lễ bật cười.
Với tư cách là phù rể, Khương Dương hứa với Thời Ôn Lễ ngày mai khi đi đón dâu, cho dù Tống Tân Đàm có làm khó thế nào anh ta cũng sẽ không chơi ăn gian. Anh ta đem hết bản lĩnh học được từ trước đến nay ra, vượt qua mọi thử thách để đón được cô dâu bằng chính thực lực, tuyệt đối sẽ không có chuyện chen lấn, tranh cướp.
Nói rồi, anh ta nhìn Ngô Hiểu Phong: “Ngày mai, anh cứ phát huy đúng thực lực của mình nhé.”
Ngô Hiểu Phong: “Quan trọng là tôi phải có thực lực mới được. Có mỗi việc mang hóa đơn đặt cọc ảnh cưới qua cho bác sĩ Chương mà tôi còn mang nhầm thành tờ đơn thuốc, cậu nghĩ tôi có thể có thực lực gì đây?”
Lúc đầu, cả căn phòng còn cố nhịn cười, sau đó thực sự nhịn không nổi nữa, tiếng cười vang lên hết đợt này đến đợt khác.
Khương Dương cười đến suýt chút nữa không thở nổi.
Không quên giải thích: “Không phải tôi cười anh đâu, chỉ là buồn cười quá thôi.”
Cả đời này Ngô Hiểu Phong cũng không quên nổi cảnh tượng lúc đó. Anh ta lục lọi trong túi áo blouse trắng một hồi, ngoài tờ đơn thuốc đã bị hủy kia ra thì cả hai túi đều trống trơn.
Lúc ấy, bác sĩ Chương cứ lặng lẽ nhìn anh ta như thế.
Nhanh trí rút lui, anh ta vội vàng quay về văn phòng.
Cũng may, kết quả vẫn không đến nỗi tệ.
Bác sĩ Chương mở tờ hóa đơn đó ra, không nói gì nhiều cất luôn vào ngăn kéo.
Ở mục tên khách hàng, anh ta đã điền tên của hai người.
Cho dù tự nhận là không có thực lực, Ngô Hiểu Phong vẫn bị kéo ngồi làm đề vượt ải cả đêm.
Theo cách nói của Khương Dương thì thà tốn công vô ích còn hơn là đánh một trận mà không có sự chuẩn bị trước.
Đêm nay, phòng cưới sáng đèn thâu đêm.
Thời Ôn Lễ cứ nghĩ đến Hứa Thanh Hòa, nghĩ đến em bé, rồi lại nghĩ đến mình và em gái lúc còn nhỏ, nghĩ đến ông bà nội, gần như cả đêm không ngủ được.
Năm giờ sáng hôm sau, Mẫn Đình đã tới.
Anh kiểm tra lại một lượt các món đồ cần mang theo khi đi đón dâu để đảm bảo không bỏ sót bất kỳ thứ gì.
Bản thân vừa mới tổ chức đám cưới hồi đầu năm nên anh vẫn nhớ những chi tiết nhỏ nhặt này.
Thời Ôn Lễ vừa bước ra khỏi phòng ngủ đã thấy em rể đang bê lọ hoa trên bàn ăn định đi thay nước, anh rảo bước tiến tới: “Để anh làm cho.”
Mẫn Đình bảo: “Để em thay, anh cứ bận việc của anh đi.”
Thời Ôn Lễ nói thêm: “Em cũng không cần tới sớm thế này đâu.”
“Thỉnh thoảng dậy sớm một hôm cũng không sao.”
Mẫn Đình bê lọ hoa đi vào bếp.
Trong bếp, Khương Dương đang ngáp, tự nấu mì ăn liền cho mình.
Đêm qua, mấy người bọn họ chơi bài thâu đêm, anh ta may mắn nên cứ thắng suốt, vừa mới bị đuổi ra khỏi bàn bài.
“Sếp Mẫn” Anh ta thương lượng với Mẫn Đình, “Lúc vượt ải đón dâu vẫn là nên để anh đi đầu đi, anh thông minh hơn bọn tôi.”
Mẫn Đình: “Các cậu không là tiến sĩ thì cũng là nghiên cứu sau tiến sĩ, chẳng lẽ lại không thông minh bằng một thạc sĩ như tôi?”
Khương Dương cười haha.
Không ngờ Mẫn Đình vẫn còn ghi thù chuyện này.
Trước đây, bọn họ từng chê bai Mẫn Đình học vị thấp.
Cho đến tận lúc trên đường tới nhà cô dâu, Khương Dương vẫn lên mạng xem đủ loại clip thử thách đón dâu để chuẩn bị trước, quyết tâm một lần vượt ải thành công, giúp Thời Ôn Lễ suôn sẻ đón được cô dâu.
Xe hoa rẽ vào cổng khu chung cư, đoàn xe rầm rộ đi ngang qua tòa nhà mà Thời Ôn Lễ từng thuê trước đây.
Anh ngước mắt nhìn lên tầng. Lần đầu tiên Hứa Thanh Hòa đến căn nhà thuê của anh để lấy cuốn sổ ghi chép bệnh án bà nội để lại, lần đầu tiên cô đến chỗ anh ăn cơm, lần đầu tiên hẹn hò, lần đầu tiên ngủ nhờ lại nhà anh, mọi thứ vẫn hiện rõ mồn một như mới ngày hôm qua.
Chín tháng trước, cả hai đều chưa từng nghĩ có thể cùng nhau đi suốt cuộc đời.
Bây giờ, bọn họ đã có thiên thần bé nhỏ.
Xe hoa dừng lại dưới tòa nhà của cô dâu.
Trước sảnh tòa nhà, có rất nhiều hàng xóm đang vây quanh.
Tống Tân Đàm đang phát kẹo mừng, ai cũng có phần.
Một bác gái vội xua tay cười nói: “Có rồi có rồi, lúc nãy cháu vừa cho bác xong.”
Tống Tân Đàm lại nhét thêm một gói nữa vào tay bác gái: “Bác ơi, chuyện tốt nhân đôi, vạn sự như ý ạ.”
“Cảm ơn chàng trai.”
Khương Dương vừa xuống xe đã thấy Tống Tân Đàm và Diêm Đình Lâm đang bận rộn phát kẹo mừng cho hàng xóm, hoàn toàn ngó lơ đoàn đón dâu bọn họ.
Không sợ tụi này lén chạy lên sao?
Anh ta nhịn không được liền gào to: “Sếp Tống, không chặn cửa là bọn tôi chạy thẳng lên đấy!”
Tống Tân Đàm quay đầu lại: “Hôm nay không chặn cửa đâu, mọi người muốn lên thế nào thì lên. Có điều chú rể không được đi thang máy, phải đi bộ cầu thang lên.”
Thời Ôn Lễ và Mẫn Đình lúc này đang bận chào hỏi các bậc trưởng bối và người thân của cô dâu.
“Ôn Lễ, cậu đi cầu thang bộ đi, Tống Tân Đàm đã thức trắng đêm trải thảm đỏ cho cậu đấy.”
Tống Tân Đàm và Diêm Đình Lâm phát xong kẹo mừng cũng bước tới.
Trước khi trải thảm đỏ, anh ta đã đến gõ cửa từng hàng xóm trong tòa nhà để phát kẹo mừng cho mỗi nhà.
Thảm đỏ được trải từ tầng một lên tận tầng sáu. Từ năm giờ sáng, anh ta và Diêm Đình Lâm đã bắt đầu xếp hoa hồng, mỗi bậc cầu thang đều đặt mười mấy bông hoa, còn rải thêm cánh hoa.
Đây chính là một trong những món quà cưới mà anh ta tặng Hứa Thanh Hòa và Thời Ôn Lễ.
Tống Tân Đàm: “Chỉ có tôi mới biết Thanh Hòa khó khăn như thế nào, thế nên tôi sẽ không bày ra mấy thử thách kia, để con bé được sớm gặp cậu. Tổng cộng có 2851 đóa hoa hồng, là số ngày hai người quen biết nhau. Chúc hai người từ nay về sau một đời gấm hoa, yêu nhau trọn kiếp bạc đầu răng long.”
“Cảm ơn anh.”
Thời Ôn Lễ vỗ thật mạnh vào vai đối phương.
Tống Tân Đàm: “Mau lên đi, Thanh Hòa đang mong cậu lắm đấy.”
Đoàn đón dâu ban đầu định đi thang máy, nhưng vừa nghe thấy ý nghĩa của con số 2851 kia bị Tống Tân Đàm làm cho cảm động, lục tục cùng Thời Ôn Lễ đi bộ lên lầu.
Mỗi một bậc cầu thang đều ngập tràn hoa tươi, mỗi một tầng lầu lại đặt một tấm bảng trưng bày, bên trên ghi lại mốc thời gian cụ thể vào năm nào tháng nào, Hứa Thanh Hòa và Thời Ôn Lễ đã đạt được những thành tựu gì.
Mỗi khi đi đến chiếu nghỉ của một tầng, Thời Ôn Lễ đều dừng lại để ngắm nhìn những dòng ghi chép trên bảng trưng bày ấy.
Nhìn thấy một vài giải thưởng của mình từ năm sáu năm trước, nếu không nhờ có những ghi chép này nhắc nhở, thậm chí anh còn quên mất.
Anh chợt nhớ lại những lời Tống Tân Đàm từng nói ở sảnh truyền dịch khoa cấp cứu—
“Phó trưởng khoa Thời này, nói không ngoa chút nào thì tất cả những thành tựu của cậu trong những năm qua, tôi đều nắm rõ trong lòng bàn tay.”
“Có rất nhiều chuyện chắc chắn chính cậu cũng đã quên rồi, nhưng tôi nhớ thay cậu. Thanh Hòa cũng nhớ thay cậu nữa.”
Khương Dương quay suốt từ tầng một đến tận cửa nhà cô dâu, rồi tiện tay đăng lên vòng bạn bè【Tình yêu của sếp Tống, lúc nào cũng đáng để khoe với cả thiên hạ.】
Tống Tân Đàm đi thang máy nên đến trước bọn họ, anh ta đứng trước cửa nhà đợi bọn họ.
Thấy chú rể và đoàn đón dâu đi lên, anh ta đứng né sang một bên cửa làm động tác mời, trêu Thời Ôn Lễ: “Xem ra bé con nhà cậu đúng là Ma Hoàn rồi, dù sao tính cách chắc chắn là không giống cậu rồi. Mới bé tí đã hành mẹ nó đến mức hoa mắt chóng mặt.”
Thời Ôn Lễ dở khóc dở cười.
Đây cũng là điều mà anh hoàn toàn không ngờ tới.
Hứa Thanh Hòa mỏi mắt ngóng trông, cuối cùng cũng đợi được Thời Ôn Lễ.
Đợi anh bước tới trước mặt, cô liền ôm chầm lấy anh.
Thời Ôn Lễ ôm chặt cô trong lòng: “Có phải mệt lắm không em?”
Hứa Thanh Hòa lắc đầu, khẽ đáp: “Cũng không đến mức mệt lắm, nói chung là không thoải mái.”
Có lẽ một phần là vì cô nhớ anh nữa.
Được anh ôm vào lòng thế này, cô thấy dễ chịu hơn một chút.
Họ hàng trong nhà thấy hai người ôm nhau thì thầm to nhỏ liền lặng lẽ ra phòng khách bên ngoài.
Chỉ có thợ chụp ảnh là bất đắc dĩ phải tiếp tục ở lại trong phòng.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]