Vì sự xuất hiện của em bé, Hứa Thanh Hòa và Thời Ôn Lễ chìm đắm trong niềm vui khi sắp được làm bố mẹ, đám cưới ngược lại trở thành một điểm xuyết gấm thêm hoa.
Trong lúc vui mừng, Hứa Thanh Hòa cũng vừa bị em bé hành cho lên bờ xuống ruộng.
Thời Ôn Lễ biết rõ đây là phản ứng thai nghén bình thường, nhưng rốt cuộc vẫn không yên tâm. Trước khi hôn lễ bắt đầu, anh gọi điện thoại cho Trưởng khoa Bào của khoa sản, mô tả kỹ lưỡng các triệu chứng khó chịu của Hứa Thanh Hòa.
Bào Tĩnh lúc này đã có mặt ở sảnh tiệc cưới, vừa nghe phản ứng của Hứa Thanh Hòa thì không nhịn được cười: “Sao giống hệt phản ứng hồi tôi mang thai thế.”
Thời Ôn Lễ: “…..”
Đầu dây bên kia bỗng nhiên im lặng, Bào Tĩnh cười lớn: “Có phải nghe như truyện kinh dị không?”
Thời Ôn Lễ cười: “Không phải, không phải đâu ạ.”
Đây là lần đầu tiên anh nói trái với lòng mình.
Mọi người trong viện ai quen biết Bào Tĩnh đều biết rõ tình trạng của con trai bà.
Cả hai vợ chồng đều là tiến sĩ, thế mà con trai thi toán lại không nổi điểm trung bình.
Mùng Một Tết năm nay, anh còn chúc thành tích môn Toán của con trai Bào Tĩnh ngày càng tiến bộ.
“Bác sĩ Hứa đang ở trong phòng trang điểm sao?” Bào Tĩnh đứng dậy khỏi chỗ ngồi, “Tôi qua đó xem sao.”
Năm phút trước giờ cử hành đám cưới mà vẫn đặt được lịch khám chuyên gia với Trưởng khoa Sản, ngoài Hứa Thanh Hòa ra chắc cũng chẳng tìm được người thứ hai.
Hứa Thanh Hòa cũng không phải lúc nào cũng khó chịu, phần lớn thời gian cô vẫn bình thường như mọi ngày, chỉ là em bé lúc nào cũng chọn đúng lúc cô không ngờ tới mà quậy một trận.
Lúc Bào Tĩnh bước vào, Hứa Thanh Hòa đang chống trán chợp mắt một lát. Lúc nãy phải đứng đón khách ở bên ngoài suốt, đứng lâu nên có hơi mệt.
“Bé con nhà em đúng là biết chọn thời điểm thật đấy.”
Hứa Thanh Hòa mở mắt, mỉm cười nhìn Bào Tĩnh qua gương: “Bố em cũng bảo, nhìn qua là biết ngay một đứa bé thích ham vui.”
Thấy nghi thức hôn lễ sắp sửa bắt đầu, thời gian gấp gáp, Bào Tĩnh đi thẳng vào vấn đề. Bà hỏi vài triệu chứng và đưa ra kết luận cơ bản rằng đây chỉ là phản ứng thai nghén bình thường ở giai đoạn đầu.
Mười hai giờ mười chín phút, hôn lễ chính thức bắt đầu.
Tất cả đèn chùm pha lê trong sảnh tiệc đồng loạt vụt tắt.
Trong tiếng hòa tấu rộn rã của kèn harmonica và vĩ cầm, Hứa Thanh Hòa khoác tay bố mình tiến vào lễ đường.
Hứa Bỉnh Đạc là người vui nhất hội trường, suốt cả quá trình khóe môi lúc nào cũng cong lên.
Dưới khán đài có người trêu, hôm nay cuối cùng Hứa Bỉnh Đạc cũng có thể đường đường chính chính khoe con rể rồi.
Khoảnh khắc Thời Ôn Lễ cầm bó hoa bước về phía cô dâu, những chiếc đèn chùm pha lê lần lượt sáng bừng lên, sảnh tiệc xôn xao hẳn lên.
Bào Tĩnh không hiểu chuyện gì, chỉ thấy đồng nghiệp ở mấy bàn xung quanh lần lượt đứng dậy, trong tay chẳng biết từ đâu đã có thêm một tấm băng rôn.
Cùng lúc đó, khúc nhạc trên sân khấu cũng chuyển từ giai đoạn rộn ràng sang bản nhạc mà Hứa Thanh Hòa yêu thích “Nỗi nhớ vượt thời gian”.
Tám màn hình LED cỡ lớn trong đại sảnh tiệc đồng loạt chuyển sang phát hình ảnh trực tiếp tại hiện trường, trên mỗi màn hình đều hiện lên một tấm băng rôn.
Mỗi một tấm băng rôn lại mang một lời chúc và những bức ảnh khác nhau. Có bóng hình bận rộn của Hứa Thanh Hòa và Thời Ôn Lễ trong bộ đồ phẫu thuật, có cảnh hai người mặc áo blouse trắng tất bật ngược xuôi, có cả cảnh cả hai đang thi đấu trong lĩnh vực riêng của mình.
Những bức ảnh thực sự chung khung hình của hai người không nhiều, đa số đều là những khoảnh khắc họ dõi mắt về phía đối phương từ xa.
Tất cả ảnh này đều do một tay Phương Vũ chụp.
Còn thiết kế băng rôn và lời chúc thì đến từ nhóm chat chuyên “đẩy thuyền” của hai người.
「Chúc mọi điều ước của hai người đều thành hiện thực, mong cho những điều hai người kiên trì cuối cùng sẽ trở thành hiện thực!」
「Mong rằng tất cả những nhung nhớ từng cất giấu, rồi sẽ vượt qua không gian thời gian, đổi lấy một đời kề vai sánh bước. 」
「Mong rằng quãng đời này sẽ không còn bất cứ nuối tiếc nào. 」 「Hứa – Thời bên nhau mãi mãi, tình yêu vĩnh viễn không phai! 」
Hứa Thanh Hòa cứ nghĩ hôm nay mình sẽ không khóc.
Một phút trước, khi khoác tay bố bước lên thảm đỏ, cô còn đang phiền muộn, cô dâu nhà người ta trong đám cưới đều sẽ xúc động sinh tình cảm động mà rơi nước mắt, khóe môi cô cứ cong lên mãi, chẳng tài nào nén lại được.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy những bức ảnh mình và Thời Ôn Lễ “dõi mắt về phía đối phương từ xa” kia, hốc mắt cô bỗng chốc đỏ hoe.
Thời Ôn Lễ đã bước đến trước mặt, khẽ lau đi những giọt nước mắt cho cô.
Hứa Thanh Hòa vội mỉm cười bảo: “Em không sao.”
Thế nhưng nước mắt vẫn rơi.
Cô lấy mu bàn tay nhẹ nhàng quệt đi.
Thời Ôn Lễ lùi lại nửa bước, dưới sự chứng kiến của toàn hội trường, anh chậm rãi quỳ một gối xuống.
Khoảnh khắc ấy, Hứa Thanh Hòa như thể đang đứng trong một thế giới chân không. Tiếng hò reo, cổ vũ náo nhiệt tại hiện trường, cô chẳng nghe lọt tai một câu nào cả.
Trong mắt chỉ thấy Thời Ôn Lễ, chỉ nghe thấy nhịp tim của chính mình.
Bé con lúc này vô cùng ngoan ngoãn, không bất ngờ khiến cô choáng váng như mọi lần.
Thời Ôn Lễ lấy ra chiếc nhẫn kim cương được giấu trong bó hoa cưới ra, ngước mắt nhìn cô.
“Chẳng ai biết khoảnh khắc này anh hạnh phúc đến nhường nào, chỉ có em biết.”
“Có lẽ cũng chẳng có ai may mắn hơn anh, trước kết hôn em là người bạn tốt nhất của anh, sau kết hôn vẫn như vậy. Khoảnh khắc anh thấy hạnh phúc và bình yên nhất mỗi ngày là được cùng em đi bộ về nhà sau giờ làm, đi qua siêu thị, đi qua trạm chuyển phát nhanh. Thậm chí có đôi lúc anh còn tham lam hy vọng con đường này có thể dài hơn một chút, có thể dài đến tận kiếp sau.”
“Hôm nay đối với anh là một ngày vô cùng đặc biệt. Ngoại trừ em ra, trên thế giới này, anh lại có thêm một người nữa để yêu thương.”
“Anh yêu em.”
“Anh yêu hai mẹ con.”
Chú rể chậm rãi đeo chiếc nhẫn kim cương vào ngón tay cô dâu, dưới khán đài, Thời Miểu đã khóc đến ướt đẫm gương mặt.
Mẫn Đình rút liền mấy tờ giấy ăn đưa cho cô lau.
“Để tự em.”
Thời Miểu nhận lấy xấp giấy từ tay anh, lúc này mới phát hiện mình đã khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem.
Sau khi ông bà nội qua đời, cũng chỉ còn mỗi cô là thương anh trai, bố mẹ dường như rất ít khi nghĩ đến anh.
Hôm nay, bố mẹ đều có mặt tại hiện trường, cô không biết khi nghe những lời vừa rồi của anh trai, họ có cảm nhận thế nào.
Trên sân khấu, thầy Chu lại chuyển sang một bản nhạc vui tươi khác.
Hôm nay, tất cả khách mời đều được thưởng thức một bữa tiệc âm nhạc mãn nhĩ.
Nhiều khách mời trẻ tuổi tại hội trường không biết thầy Chu, nhưng họ lại biết bạn diễn của thầy — nghệ sĩ vĩ cầm nổi tiếng Thịnh Hạ.
Hai người rất hiếm khi biểu diễn tại các hôn lễ riêng tư. Thế nhưng, vừa nghe nói hơn nửa số khách mời hôm nay đều là nhân viên y tế, Thịnh Hạ đã không chút do dự nhận lời.
Hôm nay, không chỉ có Thịnh Hạ đến tiệc cưới, mà cặp song sinh trai gái nhà cô cũng tới đảm nhận vai trò phù dâu, phù rể nhí.
Hai đứa còn nhỏ, nên suốt buổi lễ bố của chúng luôn đứng dưới sân khấu, vừa theo sát vừa hướng dẫn hai đứa rải cánh hoa.
Cặp song sinh đáng yêu nhanh chóng trở thành tâm điểm trên thảm đỏ, mọi người thi nhau chụp ảnh, quay phim.
Nhìn dáng vẻ kiên nhẫn của ông bố nhà song sinh, Hứa Thanh Hòa không khỏi tưởng tượng ra viễn cảnh Thời Ôn Lễ chăm con sau này.
Khúc nhạc kết thúc, cô và Thời Ôn Lễ bước từ thảm đỏ lên sân khấu.
Hai em bé cũng rải xong những cánh hoa hồng trong giỏ, Thời Ôn Lễ liền bế hai bạn nhỏ giao lại cho bố của chúng.
Ông bố mỗi tay bế một đứa, đi về chỗ ngồi của mình.
Mẫn Đình thấy ba bố con quay lại liền giơ tay ra bế một bé.
Anh và chồng của Thịnh Hạ quen biết nhau từ nhỏ, nói chuyện cũng chẳng câu nệ: “Cậu sợ người ta không biết cặp song sinh này là con cậu à?”
Những người khác cùng bàn liền trêu: “Cậu ta còn sợ người ta không biết mình là chồng của Thịnh Hạ nữa cơ.”
Bị nói trúng tim đen, chồng Thịnh Hạ không nói gì, mặc kệ cho họ trêu thế nào thì trêu, chỉ chơi cùng con gái.
Thời Miểu cũng trêu cặp song sinh, cô nói với Mẫn Đình về phản ứng thai nghén của Hứa Thanh Hòa: “Nghe anh trai em bảo giờ chị ấy nghén nặng lắm, chóng mặt chỉ muốn nằm trên giường suốt thôi.”
Mẫn Đình nhìn nhận vấn đề theo một góc độ khác: “Chẳng phải rất tốt sao, cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi một chút rồi.”
Nước mắt Thời Miểu còn chưa kịp khô, bị câu nói này của anh làm cho bật cười.
Cô ngẫm nghĩ một lát, thấy cũng có lý.
Không nghén nôn oẹ, chỉ muốn nằm trên giường, tính ra đứa nhỏ này vẫn biết xót mẹ.
Trên sân khấu, Thời Ôn Lễ đã cầm lấy micro.
Anh phát biểu ngắn gọn, cảm ơn toàn thể khách mời, trong đó đặc biệt cảm ơn ba người: “Cảm ơn hai người anh vợ của tôi — Diêm Đình Lâm và Tống Tân Đàm, còn cả em rể Mẫn Đình của tôi nữa. Phần lớn đám cưới này đều do bọn họ bận rộn lo liệu giúp. Tôi vô cùng may mắn khi có được những người nhà như mọi người.”
“Nghi thức cá nhân của tôi và Thanh Hòa xin được khép lại tại đây. Thời gian còn lại, xin nhường lại cho bố vợ và trưởng khoa Triệu Minh Đức, thầy của Thanh Hòa.”
Trong tiếng vỗ tay nồng nhiệt, Hứa Bỉnh Đạc và Triệu Minh Đức cùng nhau bước lên sân khấu.
Người dẫn chương trình đưa micro cho Hứa Bỉnh Đạc.
Đây là hôn lễ có quy trình đơn giản nhất, nhưng cũng là hôn lễ có nội dung phong phú nhất kể từ khi anh ta làm MC.
Đầu tiên, Hứa Bỉnh Đạc gửi lời cảm ơn tới tất cả mọi người: “Vốn dĩ tôi cũng giống như bao người làm bố khác, hy vọng đám cưới của con gái mình phải thật long trọng, hoành tráng, các nghi thức đều phải làm đủ một lượt. Nhưng con gái lại bảo với tôi ‘Bố ơi, chúng ta đừng lãng phí thời gian vào mấy cái hình thức này, khó khăn lắm mọi người mới tụ họp cùng nhau, nên có chút gì đó vui vẻ hơn đi’. Tôi hỏi con gái, làm gì thì vui vẻ hơn? Con gái tôi bảo là nổ hũ đi bố.”
Phía dưới khán đài cười vang.
Hứa Bỉnh Đạc: “Người bạn vong niên của tôi là Mẫn Đình, cùng cháu trai Tống Tân Đàm và cháu ngoại Diêm Đình Lâm đã cùng nhau tài trợ cho đám cưới 1002 chiếc điện thoại mẫu mới nhất để làm quà tặng. Là bố của cô dâu, đương nhiên tôi không thể lép vế được, tôi đã chuẩn bị 1002 cái bao lì xì lớn, lát nữa sẽ bốc thăm trúng thưởng ngay tại hiện trường để cảm ơn lời chúc phúc của mọi người dành cho Thanh Hòa và Ôn Lễ.”
Dưới khán đài lập tức vang lên những tràng pháo tay nhiệt liệt.
Hứa Bỉnh Đạc nói tiếp: “Khách mời có mặt ngày hôm nay tổng cộng có hơn 920 người, lì xì phát không hết nên chúng tôi đặc biệt bố trí thêm mấy chục giải đặc biệt, quà tặng đều là phần thưởng gấp đôi.”
Nói xong, ông đưa micro cho bạn học cũ Triệu Minh Đức.
Triệu Minh Đức vừa mới đưa micro lên sát miệng, còn chưa bắt đầu nói thì bên dưới đã cười rộ lên.
Những đồng nghiệp trong viện từng tham gia đám cưới của Thời Miểu đều không hẹn mà cùng mỉm cười nhìn về phía Viện trưởng Khương đang ngồi ở bàn chính.
Triệu Minh Đức cũng bật cười: “Hôm nay, tôi không phải là người chứng hôn. Trong đám cưới của Thanh Hòa và Ôn Lễ, người chứng hôn tốt nhất chính là hai đứa.”
“Người chứng kiến hai đứa quen biết nhau là chính hai đứa.”
“Người chứng kiến hai đứa thấu hiểu nhau là chính hai đứa.”
“Người chứng kiến hai đứa yêu nhau, cũng là chính hai đứa.”
“Và người chứng kiến sau khi hai đứa yêu nhau, tình cảm vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu qua vô số ngày tháng bận rộn, vẫn là hai đứa.”
“Hôm nay, tôi đứng ở đây là vì tôi có một thân phận khá đặc biệt. Tôi vừa là bạn học của bố cô dâu, vừa là người bạn nhiều năm của bố chú rể, lại là cộng sự của chú rể, và hơn hết chính là thầy giáo của cô dâu.”
“Tất nhiên, tôi cũng từng lo lắng không biết hai đứa nó có thể hòa hợp với nhau hay không.”
“Nhưng về sau, chính tôi lại bắt đầu học tập từ hai đứa. Hai đứa là người yêu, và càng là bạn. Thời Ôn Lễ ngoài chuyên khoa Ngoại thần kinh ra, điều cậu ấy quan tâm nhất chính là những thông tin tiên tiến nhất về ngành Gây mê. Còn Hứa Thanh Hòa, chỉ riêng những lúc tôi bắt gặp, con bé đã dành không biết bao nhiêu buổi nghỉ trưa để chăm chú xem video phẫu thuật của Thời Ôn Lễ.”
“Dù đã quen biết nhau gần tám năm trời, hai đứa vẫn nói không hết chuyện với người kia.”
“Tôi chẳng bao giờ tin vào những lời kiểu như ai đó sẽ yêu ai đó suốt đời, nhưng nếu hai đứa nó nói sẽ yêu đối phương trọn đời, tôi tin.”
Nói rồi Triệu Minh Đức nhìn về phía bàn tiệc nơi cô dâu chú rể đang ngồi.
“Hai đứa yêu nhau là chuyện tất sẽ đến, chẳng phải công lao của thầy. Thầy chỉ có chút may mắn, dắt sợi dây tơ hồng cho hai đứa.”
“Người ta vẫn bảo đời người rất dài, nhưng thầy biết cả hai đứa đều chê thời gian không đủ dùng. Thầy chỉ chúc hai đứa sẽ có thật nhiều năm tháng để kề vai sát cánh bên nhau.”
“Chúc hai đứa cùng đón tuyết rơi, cùng nhau bạc đầu.”
“Cuối cùng, chúc toàn thể khách mời sức khỏe dồi dào, gia đình hạnh phúc.”
Những người ban nãy còn hùa nhau cười đùa, khi thấy Triệu Minh Đức cúi đầu chào khán đài, đều đồng loạt đứng dậy vỗ tay vang dội suốt một hồi lâu.
Hứa Thanh Hòa và Thời Ôn Lễ vỗ tay lâu nhất.
Cô biết, trí nhớ của trưởng khoa bây giờ đã chẳng còn được như xưa, bình thường đến vài câu trong bản thảo phát biểu thầy còn chẳng học thuộc nổi. Một đoạn chứng hôn dài như thế này, không biết thầy đã mất bao nhiêu thời gian mới có thể học thuộc được?
Nghi thức chứng hôn kết thúc, hội trường bắt đầu bốc thăm trúng thưởng.
Thời Ôn Lễ nghiêng mặt sang hỏi cô: “Có bị chóng mặt không em? Có đi nổi không?”
Hứa Thanh Hòa hoàn hồn: “Lúc này thì không chóng mặt nữa rồi.”
Thời Ôn Lễ đứng dậy, dắt tay cô đi về phía hậu trường để thay lễ phục chúc rượu.
Hứa Thanh Hòa thoát khỏi dòng cảm xúc từ nghi thức chứng hôn vừa rồi, khẽ điều chỉnh lại nhịp thở: “Sau này, em hứa sẽ không chọc tức trưởng khoa của bọn em nữa.”
Thời Ôn Lễ im lặng vài giây, nhìn cô rồi nói: “Hồi đó, Thời Miểu cũng nói y như vậy. Lúc đám cưới, con bé bị lời chứng hôn của trưởng khoa Cố làm cho cảm động đến rơi nước mắt, hạ quyết tâm từ nay sẽ đối xử thật tốt với trưởng khoa Cố. Thế mà mới qua bao lâu đâu, mấy hôm trước, con bé với Khương Dương lại bắt đầu viết bản kiểm điểm rồi.”
“…..”
Hứa Thanh Hòa “phụt” một tiếng, bật cười thành tiếng.
Cô muốn nói bản thân mình không như vậy.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì cô cũng chẳng tìm ra được điểm nào khác biệt.
Vào phòng thay đồ thay quần áo xong, cô ôm chặt lấy Thời Ôn Lễ: “Tân hôn vui vẻ.”
Thời Ôn Lễ ôm cô vào lòng: “Cảm ơn em.”
Cảm ơn cô, và cũng cảm ơn cả bé con, đã giúp anh có được niềm hạnh phúc nhân đôi vào ngày quan trọng nhất của cuộc đời mình.
Hôn lễ náo nhiệt khép lại một cách trọn vẹn bằng bài đăng chín ô ảnh của Hứa Thanh Hòa lúc hai giờ chiều.
Chín bức ảnh bao gồm năm tấm ảnh cưới chụp ngoài bãi biển, bốn tấm chụp tại hiện trường đám cưới.
「Mọi chờ đợi đằng đẵng cuối cùng cũng tìm được bến đỗ. Pháo hoa và ráng sớm của ngày hôm ấy đều là chứng nhân.
Chúc cho chúng ta nắm tay đồng hành, từ nay cùng đi qua từng độ xuân thu của cuộc đời.
Cho dù bao nhiêu năm sau đi chăng nữa, em chắc chắn vẫn sẽ nhớ rõ lời hẹn nước năm 2121 của anh.
Khi đó, em vẫn là bác sĩ Hứa gây mê, anh vẫn là bác sĩ Thời ngoại thần kinh.
Dù cùng nhau vượt qua mưa gió bão bùng, hay là những năm tháng bình yên, Hứa Thanh Hòa vẫn yêu Thời Ôn Lễ, năm tháng không đổi, sớm tối chẳng rời.」
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]