Lúc em bé được bảy, tám tháng tuổi, năng lượng vô cùng dồi dào.
Cô bảo mẫu trông cả ngày trời mà mệt rã rời.
Chỉ khi nằm trong lòng Thời Ôn Lễ, nhóc con mới ngoan ngoãn, ôm lấy mặt Thời Ôn Lễ rồi gặm một cái, gặm xong còn cười “khúc khích” không ngừng.
Cằm Thời Ôn Lễ dính đầy nước miếng, anh cẩn thận lau sạch miệng cho bé con trước, rồi mới rút khăn giấy lau mặt cho mình.
Anh vừa mới lau sạch xong, nhóc con trong lòng lại rướn người tới, “bạch” một phát hôn thêm một cái lên mặt anh.
“Bababababa——”
Bé con nói chưa rõ, phát ra một tràng âm “ba”, Thời Ôn Lễ coi như cậu nhóc đang gọi bố.
Thời Ôn Lễ đang chuẩn bị tài liệu PPT cho buổi thảo luận ca bệnh sau Tết, sợ con làm đứt quãng dòng suy nghĩ nên Thời Ôn Lễ định bế con sang nhà em gái cho.
Bên ngoài tuyết đang rơi, trước khi ra cửa anh đã thay cho em bé một bộ quần áo dày dặn để ra ngoài.
Cô bảo mẫu bên cạnh gợi ý: “Hay là đi xuống hầm để xe đi, tránh để em bé bị dính tuyết.”
Thời Ôn Lễ nói: “Không sao đâu, hôm nay gió không lớn, tôi đặc biệt dắt bé con xuống dưới ngắm tuyết.”
Buổi sáng lúc tuyết rơi dày, anh và Hứa Thanh Hòa đã ra ngoài một chuyến.
Cô vẫn nhớ lời chúc “Cùng đón tuyết rơi, cùng nhau bạc đầu” mà trưởng khoa Triệu đã tặng cho họ trong hôn lễ, còn hẹn với anh rằng sau này năm nào cũng phải đi dưới tuyết một lần.
Ngày tuyết rơi lớn năm ngoái, bọn họ đã ra ngoài đi dạo một vòng. Năm nay vẫn theo đúng lịch trình ấy. Hứa Thanh Hòa cùng anh đến tiệm cắt tóc mà bố vợ vẫn thường lui tới để cắt tóc. Cắt xong, hai người tiện ghé cửa hàng hoa bên cạnh chọn hai bó hoa, rồi đến nhà bố mẹ vợ ngồi chơi một lúc. Để lại một bó hoa ở đó, sau đó mang theo ít đồ ăn thức uống trở về tổ ấm nhỏ của mình.
Lúc về còn cố tình đi vòng qua đầu con ngõ đối diện chéo với bệnh viện, anh mua cho Hứa Thanh Hòa một củ khoai mật nướng nóng hổi, cô khoác tay anh, vừa đi vừa ăn.
Lúc đi qua trạm chuyển phát nhanh của khu chung cư mới, tiện đường lấy gói hàng.
Đi một vòng như vậy khoảng hai tiếng đồng hồ.
Về đến nhà thì em bé cũng vừa vặn ngủ dậy.
Buổi sáng lúc ở nhà bố vợ, bố vợ vừa nhìn thấy hai người liền hỏi: “Em bé đâu rồi?”
Hứa Thanh Hòa đáp: “Đang tích lũy năng lượng ạ.”
Bố vợ: “…..”
Bố mẹ vợ cứ hai ngày không gặp cháu là vô cùng nhớ, lúc nào cũng mong ngóng. Trông cháu một đêm xong là lưng đau vai mỏi, sau đó có thể nhịn không gặp cháu được hai ngày.
Mọi chuyện cứ lặp đi lặp lại như vậy.
Bố vợ thường hay cảm thán, trông trẻ con còn mệt hơn cả nghiên cứu và phát triển vi mạch chip điện tử.
Diêm Đình Lâm lại không nghĩ thế, liền phản bác: Làm gì đến mức đó. Trông trẻ con thì mệt được đến mức nào chứ.
Bố vợ liền bảo anh ta hôm nào được nghỉ thì tự mình tới trải nghiệm thử.
Từ ngày mai, cô bảo mẫu sẽ bắt đầu nghỉ lễ Tết Nguyên Đán, kỳ nghỉ của Diêm Đình Lâm cũng đã bắt đầu. Anh ta dự định ngày mai sẽ qua làm thay vị trí này.
Yêu cầu trông trẻ của ông anh vợ này chỉ có duy nhất một điều: Lo cho anh ta ba bữa cơm một ngày là được.
Bố vợ biết tin anh vợ sắp qua trông cháu liền lập tức lì xì ngay mười nghìn tệ.
Diêm Đình Lâm chẳng nói chẳng rằng, nhận luôn.
Bắt đầu từ ngày mai, Thời Ôn Lễ phải nấu cơm cho ba người ăn.
Bước ra khỏi tòa nhà, tuyết rơi nhỏ hơn lúc nãy một chút.
Thời Ôn Lễ ôm chặt con vào lòng, một tay đỡ chắc lấy sau gáy cậu nhóc, để cậu nhóc hơi ngửa mặt lên: “Bố dẫn con đi ngắm những bông tuyết nhỏ nhé.”
Em bé được bọc kín mít từ đầu đến chân, chỉ lộ ra chiếc mũi cùng đôi mắt đen láy trong veo. Những bông tuyết lành lạnh rơi trên chóp mũi, trên lông mi, em bé khẽ chớp chớp mắt rồi phấn khích cười “khúc khích”.
Thời Ôn Lễ cúi đầu thơm con trai, rồi bế cậu nhóc đi thẳng về phía tòa nhà của nhà em gái.
Thời Thời và Nhu Nhu đã có thể nói chuyện rõ ràng, hai anh em đang cùng nhau xếp hình. Mẫn Đình ngồi bên cạnh chơi cùng, kiên nhẫn xếp cho mỗi đứa nhỏ một tòa lâu đài.
“Bố ơi.” Nhu Nhu đưa một khối hình màu hồng cho Mẫn Đình.
“Cảm ơn bé con.” Mẫn Đình đang suy nghĩ nên làm thế nào để ghép thêm khối hình con gái đưa vào tòa lâu đài.
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
Vừa nghe thấy là cậu và em trai tới, hai đứa chẳng buồn chơi lâu đài nữa, lồm cồm bò dậy, cười khanh khách llao về phía Thời Ôn Lễ.
Trong mắt hai anh em, em trai chính là một em bé.
Mỗi lần em bé tới chơi là tiếng cười trong nhà không lúc nào ngớt.
Em bé còn quá nhỏ, chưa nhận biết được ai với ai, nhưng vừa Thời Thời và Nhu Nhu liền vui sướng khua tay múa chân, nôn nóng muốn chơi cùng anh chị.
Thời Ôn Lễ cởi bộ quần áo khoác ngoài của em bé ra, nhẹ nhàng đặt nhóc con xuống thảm trải sàn.
Trên người em bé chỉ mặc một bộ đồ liền thân mỏng, hí hửng bò khắp tấm thảm. Thời Thời và Nhu Nhu cũng bò theo chơi cùng em, đứa đuổi đứa bắt, tiếng cười vang lên hết đợt này đến đợt khác.
Khu vực giải trí đa chức năng trong nhà đã được sửa thành thế giới riêng của trẻ con, trải một lớp thảm dày cộp, bọn nhỏ có nghịch thế nào cũng không lo bị cộc đầu hay bầm tím.
Mỗi lần Náo Náo tới chơi, cậu nhóc đều lao người xuống tấm thảm, lăn một vòng rồi nhanh như chớp nhập hội bò cùng các em.
Mẫn Đình sẽ luôn túm cậu nhóc dậy: “Con hơn hai tuổi rồi đấy, còn bò cái gì?”
Náo Náo giãy giụa: “Cậu ơi, thả con ra! Bố con bảo tổ tiên của chúng ta là động vật bò sát, con muốn bò có thể bò.”
Mẫn Đình: “…..”
Nghẹn lời.
Nửa ngày trời không biết phải nói gì.
Hôm nay Náo Náo không có ở đây, tiếng cười đùa trong nhà giảm đi một nửa.
“Miểu Miểu đâu rồi? Hôm nay con bé trực à?” Thời Ôn Lễ thuận miệng hỏi.
Mẫn Đình đáp: “Cô ấy đang ngủ trưa.”
Thời Ôn Lễ gật đầu, đi qua trông mấy đứa trẻ.
Mẫn Đình vào bếp rót một cốc nước ấm, bưng vào phòng ngủ chính.
Phòng ngủ cách khu vực đa chức năng một khoảng, cửa phòng lại được cách âm đặt làm riêng. Cửa vừa đóng lại là mọi âm thanh bên ngoài đều bị cách biệt hoàn toàn.
Thời Miểu không tính là ngủ trưa, là ngủ liền một mạch từ sáng đến tận bây giờ.
Vốn dĩ lúc sáng sớm cô đã thức dậy rửa để chuẩn bị ăn sáng, sau đó Mẫn Đình bước vào phòng, hai người chẳng biết thế nào lại hôn nhau. Rồi mọi chuyện cứ thế vượt ngoài tầm kiểm soát, từ phòng tắm đến giường ngủ, họ quấn quýt hôn nhau đến mức quên cả trời đất.
Hôm nay hiếm khi cả hai người đều được nghỉ, tối qua lại vừa dày vò nhau đến tận nửa đêm.
Cảm xúc dường như vẫn còn nguyên vẹn, hôn một hồi là lại dán chặt lấy nhau.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, cô không còn chút sức lực nào dậy ăn cơm nữa, quấn chặt chăn tiếp tục ngủ.
Mẫn Đình khẽ mở cửa phòng, giơ tay ra sau đóng cửa rồi chốt khóa.
Rèm che sáng được kéo kín mít không một kẽ hở, trong phòng tối om như ban đêm.
Anh khựng lại vài giây để thích nghi với ánh sáng rồi mới bước về phía đầu giường.
Thời Miểu đang nửa tỉnh nửa mê, biết Mẫn Đình đã vào nhưng vì còn hơi mệt nên không mở mắt ra.
Mẫn Đình đặt cốc nước lên tủ đầu giường rồi ngồi xuống cạnh giường.
Thời Miểu theo thói quen đưa tay ra tìm người, chạm vào chân anh liền thuận thế gác cổ tay lên đùi anh, bàn tay buông thõng tự nhiên, dán sát vào phần đùi trong của anh.
Yết hầu Mẫn Đình khẽ chuyển động.
Không phải vì còn ngái ngủ nên cô mới làm vậy mà là thói quen thích đặt tay lên đùi anh.
Anh đưa tay v**t v* má cô: “Vẫn chưa dậy sao? Hai giờ rồi, dậy ăn chút gì đi em.”
Nửa ngày sau Thời Miểu mới “ừm” một tiếng, giọng yếu ớt như sợi tơ.
Cứ lười biếng nằm ườn ra đó, chẳng thấy đói chút nào.
Mẫn Đình cúi đầu, đặt một nụ hôn lên khóe môi cô.
Vốn dĩ tối qua sẽ không muộn đến thế, kết quả là giữa chừng cô lại học theo lời anh nói lúc đi xem mắt: Bình thường tôi bận, không có nhiều thời gian để gặp nhau.
Đến cả giọng điệu cũng học theo anh.
Anh dở khóc dở cười, đồng thời bị lời cô nói làm cho khó lòng nhẫn nhịn, thành ra không kiểm soát tốt thời gian.
Thời Miểu hỏi: “Thời Thời và Nhu Nhu đâu rồi anh? Ngủ rồi ạ?”
“Chưa. Em bé qua chơi, mấy đứa nhỏ đang bò khắp nơi ở bên ngoài.”
Mẫn Đình bàn bạc với cô, bảo nhanh chóng đặt cho em bé một cái tên ở nhà. Sắp đến Tết Nguyên Đán, có tên tiện để nhận lì xì.
Thời Miểu bật cười, cũng dần dần tỉnh táo lại.
Trước đấy anh trai cô đã nghĩ ra vài cái tên ở nhà, nhưng thấy đều không hợp với khí chất của em bé lắm.
Mọi người trong nhà gọi “Em bé” mãi cũng quen, chẳng ai vội vàng đặt tên nữa.
Cứ thế mà trì hoãn hết ngày này qua ngày khác.
“Anh nghĩ ra…”
Cổ họng do lúc trước kêu nhiều nên hơi khô, cô hắng giọng, nhưng vẫn thấy không thoải mái lắm.
Mẫn Đình bưng cốc nước qua: “Ngồi dậy uống chút nước đi em.”
Thời Miểu chống tay ngồi dậy, tiện tay vớ lấy chiếc váy ngủ ở đầu giường mặc vào, rồi ghé qua uống nước ngay trên tay Mẫn Đình. Sau khi thông cổ họng cô mới hỏi: “Anh nghĩ ra cái tên ở nhà nào hợp rồi à?”
Mẫn Đình nói: “Nghĩ được một cái xem như khá hợp.”
“Tên gì thế anh?”
“Đằng, trong từ ‘Đằng phi’. Long đằng hổ dược, nhiệt huyết phiến đằng, đằng không nhi khởi, vạn mã bôn đằng. Mỗi một từ đều tràn đầy sức sống, anh thấy rất hợp với tính cách của em bé.” Mẫn Đình nói: “Tên ở nhà cứ gọi là Đằng Đằng đi.”
Hơi khựng lại một chút.
Anh khẽ mỉm cười nói tiếp: “Ghép với Náo Náo lại còn có thể tạo thành một từ, là ‘Náo Đằng’
(Đằng phi: Bay vút lên cao, Long đằng hổ dược: rồng bay hổ nhảy, Nhiệt huyết phiến đằng: máu nóng sôi trào, Đằng không nhi khởi: từ mặt đất bay vút lên trời, Vạn mã bôn đằng: muôn ngựa lao lên, Náo Đằng: nghịch ngợm, quậy phá)
Thời Miểu không nhịn được cười thành tiếng.
Hoàn toàn tỉnh ngủ, cô bảo Mẫn Đình lấy cho mình một chiếc áo để ra ngoài nói tên này với anh trai.
Em bé ra ngoài chơi một vòng, lúc về nhà đã được đặt cho một cái tên ở nhà thật vang dội.
Lúc Thời Ôn Lễ bế Đằng Đằng bước vào cửa, bài PPT của Hứa Thanh Hòa đang bước vào giai đoạn hoàn thiện. Cậu nhóc đã hơn hai tiếng không được nhìn thấy mẹ, giơ bàn tay nhỏ xíu về phía mẹ giãy giụa: “Mamamamama…”
Hứa Thanh Hòa buông chuột máy tính xuống, vội vàng đứng dậy bế lấy con trai.
“Em bé nghịch ngợm của mẹ, chào con nhé.”
Đằng Đằng nào có hiểu, ngoác miệng cười toe toét với mẹ.
Hứa Thanh Hòa đón lấy Đằng Đằng từ trong lòng Thời Ôn Lễ, hỏi: “Mẫn Đình đặt tên ở nhà cho con à anh?”
“Ừm.” Thời Ôn Lễ cười nói, “Rất hợp với cái khí chất này của thằng bé.”
Anh cởi áo khoác ngoài ra, quay đầu hỏi cô: “Em làm xong PPT chưa?”
“Sắp xong rồi, còn thiếu một đoạn lời kết nữa.”
“Đợi em bé ngủ rồi, anh cùng làm với em.”
Thời Ôn Lễ đã quen gọi là “Em bé”, vẫn buột miệng nói ra như trước.
Đằng Đằng quậy phá ở nhà Thời Miểu suốt hai tiếng đồng hồ, vừa mệt vừa buồn ngủ, vừa sào vào lòng mẹ là liên tục dụi mắt.
Hứa Thanh Hòa gạt bàn tay nhỏ mềm mại của con trai xuống, áp nhẹ một bên mặt vào cái đầu nhỏ của cậu nhóc, khẽ dỗ dành bé vào giấc ngủ.
Đằng Đằng chỉ có ban ngày năng lượng quá dồi dào nên trông trông thì khá vất vả, còn mọi mặt khác đều rất ngoan. Trước khi ngủ bé không bao giờ khóc quấy, chỉ cần nằm trong lòng bố mẹ là có thể ngủ ngay, hơn nữa còn ngủ một giấc dài. Cả đêm cùng lắm chỉ tỉnh dậy hai lần, có khi chỉ tỉnh đúng một lần, bú sữa xong là lại có thể ngoan ngoãn ngủ tiếp.
Có lẽ nhờ ngủ đủ giấc, cộng thêm di truyền, Đằng Đằng cao hơn so với các bạn nhỏ cùng trang lứa.
Hai tháng gần đây, các đường nét trên gương mặt cậu nhóc đã dần lộ rõ. Chân mày và đôi mắt thì giống cô, nhưng đường nét tổng thể thì vẫn giống Thời Ôn Lễ lúc nhỏ.
Bố cô nói: Thằng bé đã di truyền diện mạo của cả hai đứa rồi, còn về phương diện chỉ số thông minh thì chúng ta đừng cưỡng cầu quá nhiều làm gì.
Chỉ một thoáng, Đằng Đằng đã ngủ say.
Cô bảo mẫu tiến lại gần, định bế bé lên giường, nhưng Hứa Thanh Hòa nói: “Để em bế thêm vài phút nữa.”
Cậu nhóc khi ngủ say mềm nhũn như một cục bông nhỏ, ngoan ngoãn gối đầu lên vai cô, cô thực sự không nỡ đặt con xuống chút nào.
Nghĩ đến việc ngày mai Diêm Đình Lâm sẽ qua đây và ở tạm vài ngày, Thời Ôn Lễ tranh thủ lúc rảnh đi trải lại giường chiếu ở phòng khách.
Hứa Thanh Hòa bế con đi theo qua đó: “Một mình anh làm có tiện không? Đợi lát nữa em phụ anh một tay.”
Thời Ôn Lễ bảo không cần: “Trước đây anh toàn tự trải giường một mình mà.”
Hứa Thanh Hòa ôm con trai đang ngủ say, đứng ở cửa phòng ngủ nói chuyện cùng anh.
Anh họ năm nay đón Tết không có chỗ nào để đi, đành phải qua nhà cô ăn bữa cơm tất niên.
Trước đây khi anh ấy còn ở nước ngoài, cô chú cứ rảnh rỗi là lại bay vạn dặm xa xôi qua thăm. Giờ anh ấy về Bắc Kinh rồi, dù cả cô hay chú đều chẳng muốn nhìn anh ấy thêm cái nào nữa.
Đúng là ứng nghiệm với câu nói quen thuộc: Xa thơm, gần thối.
Tết năm nay, bố mẹ cô theo lệ thường sẽ đưa mấy người già ra ngoài đi du lịch, chuyến bay chiều nay bay đến Hải Thành, cô và chú cũng đi cùng luôn.
Ông nội bà nội đã ngoài tám mươi tuổi đầu nhưng tinh thần vẫn vô cùng phấn chấn.
Hai cụ cởi mở và dễ tính. Đi chơi chưa bao giờ kén chọn hay làm mất hứng, còn biết chụp ảnh, sẵn sàng thử những điều mới mẻ, thỉnh thoảng hào phóng phát bao lì xì. Vì thế, các con đều rất thích đi chơi cùng hai cụ.
Đến tận bây giờ, Tết Nguyên Đán năm nào, bố mẹ cô và cô chú cũng đều nhận được tiền mừng tuổi của ông nội cho.
Kể từ khi anh họ về nước, cô nhìn anh ấy ở đâu cũng thấy ngứa mắt, dứt khoát né mặt anh ấy luôn, đi theo ông nội bà nội ra ngoài chơi.
Còn về bữa cơm đêm giao thừa, họ bảo anh họ tự mình thu xếp, nếu thật sự không được thì cứ tìm bừa một nơi nào đó mà ăn một bữa cho xong.
Sau đó anh họ tìm tới chỗ của cô.
Vừa vặn anh ấy cũng đang cảm thấy việc trông trẻ khá là mới mẻ, coi như là bước vào cuộc sống bao ăn bao ở mà lương tuần lên đến hơn mười nghìn tệ.
Chỉ là không biết, anh ấy có thể trụ nổi cho đến khi cô bảo mẫu nghỉ hết kỳ nghỉ dài ngày rồi quay lại hay không.
Dọn dẹp giường chiếu xong xuôi, Thời Ôn Lễ cùng Hứa Thanh Hòa bế Đằng Đằng về lại phòng em bé. Lúc đặt xuống, anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của con trai vì sợ con giật mình.
Rời khỏi vòng tay của mẹ, Đằng Đằng nằm trên chiếc giường nhỏ của mình vẫn ngủ vô cùng yên ổn.
Giao đứa trẻ lại cho cô bảo mẫu trông, hai người đi ra phòng khách bên ngoài.
“Đoạn lời kết em định viết khoảng bao nhiêu chữ?” Thời Ôn Lễ hỏi.
Hứa Thanh Hòa nói: “Khoảng ba mươi đến năm mươi chữ là đủ rồi anh. Viết xong em còn phải rà soát lại một lượt từ đầu nữa.”
Thời Ôn Lễ: “Anh đối chiếu cùng em.”
Anh ngồi xuống trước máy tính, ra hiệu cho Hứa Thanh Hòa ngồi lên đùi mình.
Chờ cô ngồi vững, hai cánh tay anh vòng từ hai bên ôm lấy cô, hai tay đặt hờ trên bàn phím: “Em đọc đi, anh gõ chữ cho.”
Hứa Thanh Hòa bình tĩnh lại, đoạn lời kết này trước đó cô đã phác thảo sẵn trong đầu, đọc từng câu một cho anh.
Những ngón tay thon dài của Thời Ôn Lễ lướt trên bàn phím, nhanh chóng gõ chữ.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]