Tháng Tư Ôn Hòa - Mộng Tiêu Nhị

Chương 62: (Ngoại truyện 14):Bé con (3)




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Diêm Đình Lâm đem hết nhiệt huyết nghiên cứu kiến trúc chip áp dụng vào việc chăm con. 

Sáu rưỡi sáng ngày hôm sau, trời vừa hửng sáng anh ta đã lái xe đến nhà Hứa Thanh Hòa.

Hứa Thanh Hòa và Thời Ôn Lễ còn chưa ngủ dậy, là dì giúp việc mở cửa cho anh ta.

Bắt đầu từ hôm nay, dì giúp việc và cô bảo mẫu chăm trẻ chính thức nghỉ Tết Nguyên đán. Trong thời gian này, việc nhà sẽ do Thời Ôn Lễ lo, em bé do anh ta bao trọn.

Dì giúp việc dẫn anh ta vào phòng khách, nói đợi Đằng Đằng thức dậy sẽ chuyển nôi của bé qua để anh ta tiện ban đêm trông.

Diêm Đình Lâm khựng lại một chút: “Đêm cháu cũng trông sao?”

Dì giúp việc: “Đúng vậy. Bố mẹ em bé buổi tối có thể phải nhận ca cấp cứu. Dù không có cấp cứu thì ban ngày hai đứa cũng có phẫu thuật, không thích hợp nửa đêm dậy trong con. Ban đêm em bé đều do cô bảo mẫu chăm, cô ấy nghỉ thì dì làm.”

Tết hai người đều được nghỉ, đương nhiên do Diêm Đình Lâm chăm.

Diêm Đình Lâm chậm rãi gật đầu.

Mười nghìn tệ này quả nhiên không dễ kiếm như vậy.

Dì giúp việc nói trước để anh ta chuẩn bị tinh thần: “Trước đây ngày nào ông bà cụ cũng sang đây. Ban ngày còn phụ bảo mẫu trông em bé, chơi với em bé. Như vậy mà đến cuối ngày, bảo mẫu vẫn mệt rã rời.” 

Giờ chỉ có mình anh ta trông, lại còn là lính mới, dì giúp việc cảm giác Diêm Đình Lâm chẳng trụ nổi đến ngày thứ ba.

Ông cụ và bà cụ mà dì nói chính là ông bà nội của Thanh Hòa, cũng là ông bà ngoại của Diêm Đình Lâm.

Con người đúng là kỳ lạ, người nhà bảo chăm trẻ mệt thì Diêm Đình Lâm không tin, nhất là khi cậu bảo cái này còn mệt hơn cả nghiên cứu và phát triển chip, anh ta còn nói phóng đại quá. Nhưng nghe dì giúp việc nói vậy, anh lại tin sái cổ. 

Nghe đến chuyện cả ông bà ngoại giúp mà bảo mẫu vẫn vất vả như thế, trong lòng anh ta bắt đầu có chút bồn chồn.

Nhưng đến cũng đến rồi.

Anh ta còn mang theo cả một vali lớn quần áo, định sẽ ở lại một tuần. 

Bỏ cuộc giữa chừng không phải phong cách làm việc của anh ta.

Đã đến thì cứ an tâm mà ở lại vậy.

Anh tự an ủi bản thân.

Dì giúp việc đã làm việc ở nhà ông bà ngoại hơn hai mươi năm, gần như nhìn Hứa Thanh Hòa và Diêm Đình Lâm lớn lên, nên không khỏi mủi lòng thương xót: “Qua Tết cả Thanh Hòa lẫn chồng con bé đều có ca trực, lại còn khám ngoại trú. Đến lúc đó trong nhà chỉ có mỗi mình cháu, nếu thực sự không xoay xở nổi thì cứ gọi điện cho dì, dì từ quê lên sớm.”

Diêm Đình Lâm vội vàng xua tay: “Dì ơi, dì cứ ở nhà đón Tết đoàn tụ với gia đình đi. Đứa trẻ bảy, tám tháng tuổi, cháu chăm được mà.”

Không chăm được cũng phải chăm được.

Dì không nói gì thêm.

Trong lòng bà thầm nghĩ, cậu cháu trước đấy cũng bảo chăm được đấy, kết quả thì sao?

Chuyện này xảy ra cách đây một tháng.

Lúc đó cả bà và cô bảo mẫu đều bị cảm cúm nặng, sợ lây cho em bé nên Hứa Bỉnh Đạc đã đón Đằng Đằng về nhà. Ai ngờ ngày hôm sau đã gọi điện cầu cứu ông cụ và bà cụ, để hai ông bà qua giúp một tay. 

Ông cụ nói trong điện thoại: Bố với mẹ con đã hơn tám mươi rồi, sao con mở miệng ra nói được vậy?

Đừng nói là hơn tám mươi, dù có chín mươi tuổi thì cuộc điện thoại này Hứa Bỉnh Đạc vẫn cứ phải gọi.

Hồi đó Hứa Bỉnh Đạc còn cảm thán: Chăm cháu còn khó hơn cả nghiên cứu chip.

Diêm Đình Lâm xách vali đến bên bệ cửa sổ, bên đó có một chiếc bàn làm việc góc chữ L. Anh ta mở vali ra, lấy cục sạc và máy tính xách tay đặt lên bàn. 

Căn phòng này như được đo ni đóng giày cho anh ta vậy, đêm đến nếu bị thằng nhóc quấy đến mức mất ngủ thì dậy làm việc luôn.

“Đằng Đằng vẫn chưa dậy ạ?” Anh ta hỏi dì giúp việc.

Dì: “Dậy từ lâu rồi, đang chơi ở trong phòng của mình. Sáng nào cũng đúng sáu giờ mười phút là thằng bé dậy.”

“Ngày nào cũng sáu giờ mười ạ?”

“Ngoại trừ thỉnh thoảng quấy ra thì không biết mấy giờ dậy, còn bình thường cứ tầm đó là dậy, cách nhau không lệch quá mấy phút.”

Diêm Đình Lâm: “…..”

Đồng hồ sinh học kiểu gì đây.

Người bận rộn như anh ta còn chẳng phải ngày nào cũng thức dậy vào lúc hơn sáu giờ sáng.

Hôm nay đến sớm là vì hôm nay là ngày đầu tiên đi làm, phải thể hiện sự nghiêm túc.

Đúng lúc này cô bảo mẫu đi tới, vé tàu cao tốc của cô là chín giờ nên giờ phải xuất phát ra ga ngay, qua để bàn giao với Diêm Đình Lâm.

Diêm Đình Lâm không ngờ lại chính thức như vậy, còn có bốn tờ danh sách, trên đó viết dày đặc từ mấy giờ đến mấy giờ làm gì.

Mấy giờ cho bú sữa, cách bao lâu thì cho ăn dặm, đồ ăn dặm nấu thế nào, một ngày tập vận động sơ sinh mấy lần, thay tã ra sao, lúc nào thì đọc truyện song ngữ, mấy giờ phơi nắng, mỗi lần phơi bao lâu, phơi thế nào…

Đọc xong, đầu óc anh bắt đầu kêu “ong ong ong…”

Chẳng phải cứ thả xuống thảm cho đứa trẻ tự bò là được rồi sao?

Cô bảo mẫu: “Hôm nay bố em bé sẽ hướng dẫn cháu một lượt, nếu thực sự không biết làm thì lên mạng tìm video mà xem. Các cháu thông minh thế này, nhìn một cái là biết ngay ấy mà.”

Diêm Đình Lâm tiếp tục nhìn xuống dưới, trên danh sách còn ghi rõ sau khi ngủ trưa dậy Đằng Đằng thích đi dạo ở đâu. Những chỗ thích đi khá nhiều, tận năm sáu chỗ, mục cuối cùng ghi rõ hai chữ siêu thị. 

Siêu thị? 

Anh ta phải lại lần nữa để xác nhận, không hề nhìn lầm, là siêu thị.

Bé tí đã thích đi dạo siêu thị rồi.

Sau khi đọc hết hai trang, anh ta hoàn toàn rơi vào im lặng.

Bảo mẫu thấy anh ta nhìn chằm chằm vào tờ danh sách mà không nói gì, bèn cười nói: “Không phải vội đâu, cháu cứ từ từ mà xem, có chỗ nào không hiểu thì cứ gọi điện hỏi cô bất cứ lúc nào. Đằng Đằng vẫn đang chơi trên giường, cô qua đấy nhé.”

Diêm Đình Lâm đặt tờ danh sách xuống, quyết định bình tĩnh lại cái đã. 

Anh ta theo bảo mẫu đi tới phòng em bé, vừa bước đến cửa đã nghe thấy tiếng “ê a” vọng ra từ bên trong.

Đằng Đằng đang nằm trên nôi ôm lấy bàn chân nhỏ xíu của mình tự chơi tự vui, miệng cứ ê a không ngừng.

Nhìn thấy cháu ngoại đáng yêu như thế này, Diêm Đình Lâm bỗng cảm thấy việc chăm cháu hình như không đáng sợ như anh ta tưởng tượng.

Sự hoang mang lúc nãy giống hệt như câu chuyện “Chú ngựa nhỏ qua sông” vậy, anh ta đã tự biến mình thành chú sóc.

Anh ta không thể như con trâu già, vừa nhìn đã biết dòng sông nông. Nhưng ít ra anh ta cũng có thể là chú ngựa con, cứ từ từ lội từng bước rồi cũng sẽ sang được bờ bên kia. 

Bảo mẫu dặn dò Diêm Đình Lâm: “Đằng Đằng thức dậy uống chút nước ấm xong thì thích chơi trên giường một lát, nhưng nhiều nhất là hai mươi phút thằng bé sẽ bắt đầu chán.”

Diêm Đình Lâm biết chứ, trang đầu tiên của tờ danh sách có viết. 

Anh ta đưa tay chọc chọc vào bàn chân nhỏ của Đằng Đằng, lên tiếng chào hỏi: “Chào con, một tuần tới hy vọng chúng ta sẽ sống chung một cách vui vẻ nhé.”

Đằng Đằng cười toe toét, “ê a” đáp lại.

Thời Ôn Lễ bước vào phòng em bé, thấy Diêm Đình Lâm đang khom lưng trêu bé con thì có chút ngạc nhiên: “Tới sớm thế cơ à?”

Diêm Đình Lâm nghiêng đầu nhìn sang, cười nói: “Qua ăn chực bữa sáng ấy mà.” 

Anh ta liếc nhìn đồng hồ đeo tay: “Hôm nay chú có ca trực à?”

“Không trực.” Thời Ôn Lễ nói, “Em đưa hai cô ra ga tàu. Đồ đạc của các cô nhiều quá, bắt xe không tiện.” 

Anh nói thêm một câu: “Hôm nay Thanh Hòa trực.”

Sau khi ăn sáng xong, Thời Ôn Lễ chở hai cô ra ga tàu cao tốc.

Tám giờ, Hứa Thanh Hòa cũng thay xong quần áo chuẩn bị ra ngoài. 

Cô không yên tâm để anh họ ở nhà một mình: “Được không đấy anh?”

Diêm Đình Lâm đang bế Đằng Đằng, hai cậu cháu đang cụng đầu vào nhau, tình cảm thắm thiết. 

“Hai cậu cháu chơi với nhau vui thế nào chẳng phải em nhìn thấy rồi sao?”

Đằng Đằng tì đầu vào trán cậu, thích thú cười “khúc khích”.

Hứa Thanh Hòa nhéo má con trai: “Mẹ đi làm đây, tối gặp nhé.”

Đằng Đằng đang chơi vui nên lúc mẹ đi làm cũng không quấy khóc. 

Đợi đến khi mẹ đi hẳn rồi, cậu nhóc mới nhớ ra muốn tìm mẹ, nhưng được Diêm Đình Lâm dỗ dành đi đánh đàn, sự chú ý bị tiếng đàn thu hút.

Hứa Thanh Hòa rời đi không bao lâu thì Thời Ôn Lễ cũng tiễn người xong trở về. Đằng Đằng vừa nhìn thấy bố đã “baba, baba—” gọi không ngớt, giơ bàn tay nhỏ xíu ra đòi bố bế.

Cởi áo khoác ngoài, anh đón con trai vào lòng.

Đằng Đằng thích thơm anh, lúc nào cũng thơm làm mặt anh dính đầy nước dãi.

Cả buổi sáng hôm đó Diêm Đình Lâm đã học được cách thay tã, hâm sữa, còn làm đồ ăn dặm cho em bé.

Những năm ở nước ngoài, lúc nghỉ ngơi thỉnh thoảng anh ta cũng vào bếp, đơn giản nấu một bát mì, rán trứng. Hôm nào hứng lên thì luộc một đĩa sủi cảo để tự thưởng cho bản thân.

Dù sao cũng có chút kỹ năng nấu nướng, đồ ăn dặm của em bé không làm khó được anh ta.

Chăm suốt buổi sáng, trong mắt anh ta Đằng Đằng chính là em bé thiên thần.

Không khóc không quấy, ăn ngon ngủ kỹ, chẳng hề mè nheo.

Vào một khoảnh khắc nào đó, anh ta thậm chí còn có ý định muốn kết hôn.

Anh ta hoàn toàn không nhận ra, hôm nay Đằng Đằng ngoan như vậy là bởi vì Thời Ôn Lễ ở nhà.

Đằng Đằng bám bố, có lúc đang bò trên thảm cũng ngẩng đầu nhìn về phía Thời Ôn Lễ.

Cho dù đang ngồi chơi đồ chơi thì thỉnh thoảng cậu nhóc cũng ngoảnh đầu nhìn xung quanh tìm bố, thấy bóng dáng Thời Ôn Lễ lại yên tâm cúi đầu chơi tiếp.

Suốt cả quá trình không quấy, cũng chẳng đòi bế.

Nhờ vậy mà Diêm Đình Lâm trông cháu vô cùng thảnh thơi.

Khoảng chín giờ Đằng Đằng lại ngủ một giấc, Diêm Đình Lâm lại càng thích đứa cháu ngoại này hơn.

Sau bữa trưa, Đằng Đằng nằm trong lòng bố, nghe cậu đọc truyện tiếng Anh.

Ai đọc không quan trọng, đọc cái gì cũng không quan trọng, quan trọng là cậu nhóc có thể nằm trong lòng bố.

Hai rưỡi chiều, Đằng Đằng vừa nghe giọng đọc tiếng Anh chuẩn như bản xứ, vừa gục đầu lên vai bố ngủ thiếp đi.

Diêm Đình Lâm lại cảm thán, sao lại có đứa trẻ ngon như vậy.

Nếu nói buổi sáng Đằng Đằng làm anh ta nhen nhóm suy nghĩ muốn kết hôn thì khoảnh khắc này anh ta muốn sinh luôn một đứa.

Thời Ôn Lễ đứng dậy, bế con về phòng em bé.

Diêm Đình Lâm đặt cuốn truyện xuống, đi theo, hạ thấp giọng hỏi: “Giấc này thằng bé ngủ khoảng bao lâu?”

“Hơn hai tiếng, mà cũng chưa chắc.”

Thời Ôn Lễ nói tiếp: “Anh cứ nói chuyện bình thường đi, không làm thằng bé giật mình đâu.”

Diêm Đình Lâm nghe vậy liền nói: “Nghe ông ngoại anh nói, Thanh Hòa được bổ nhiệm làm phó bác sĩ trưởng rồi. Tối nay hai đứa cứ ra ngoài ăn mừng đi, anh chăm cháu cho.”

Thời Ôn Lễ không khách sáo: “Được, thế vất vả cho anh rồi.”

Giấy chứng nhận bổ nhiệm của Hứa Thanh Hòa vừa mới được phát xuống hai ngày trước, anh định tìm thời gian để ăn mừng cho cô.

Từ khi có con, hai người không được ra ngoài ăn riêng bữa nào.

Nhẹ nhàng đặt Đằng Đằng xuống, anh gửi tin nhắn cho Hứa Thanh Hòa:【Tối nay mời em ăn cơm.】

Hứa Thanh Hòa trả lời:【?】

Thời Ôn Lễ không khỏi mỉm cười, hiểu ý của cô nên cũng trả lời lại:【?】

Khoảnh khắc tiếp theo, hiệu ứng hai trái tim va vào nhau xuất hiện trên không trung, những cánh hoa màu hồng mềm mại tràn ngập khắp màn hình điện thoại. 

Hứa Thanh Hòa lại hỏi:【Thế bữa tối của anh em thì sao? Đặt đồ ăn ngoài cho anh ấy à?】

Thời Ôn Lễ:【Trước khi đi anh sẽ nấu cho anh ấy.】

Hứa Thanh Hòa:【Hôm nay anh ấy cảm thấy thế nào?】

Thời Ôn Lễ:【Nói rất tốt. Đột nhiên muốn kết hôn rồi.】

“?”

Hứa Thanh Hòa không dám tin.

Trông trẻ con mà lại có hiệu quả thần kỳ vậy sao?

Sáng nay lúc ra khỏi nhà cô còn sợ anh có thể trụ nổi qua một ngày hay không.

Kết quả buổi chiều muốn kết hôn luôn rồi.

Hứa Thanh Hòa:【Anh không nói mát đấy chứ?】

Thời Ôn Lễ:【Không. Anh em thích Đằng Đằng lắm.】

Hứa Thanh Hòa:【Tã là anh ấy thay à?】

Thời Ôn Lễ:【Ừ, anh hướng dẫn một lần sau đó đều do anh ấy làm. Hâm sữa, nấu đồ ăn dặm, bao gồm cả đút đều do anh em làm. Đằng Đằng không đòi bế mà anh ấy cứ nhất quyết đòi bế. Vừa nãy còn đọc truyện trước khi ngủ cho Đằng Đằng nữa.】

Hứa Thanh Hòa không ngờ anh họ lại kiên nhẫn như vậy.

Hoặc có lẽ, anh và Đằng Đằng có duyên với nhau.

Năm giờ bốn mươi chiều, Thời Ôn Lễ đã nấu xong bữa tối cho Diêm Đình Lâm.

Anh cởi tạp dề, đi qua đón con: “Đưa cho em đi, anh ăn cơm trước đi đã.”

“Không cần, chú cứ đi đi, Thanh Hòa chắc tan làm rồi đấy.” Diêm Đình Lâm đặt Đằng Đằng vào trong xe đẩy trẻ em, một tay vừa lắc vừa dỗ Đằng Đằng chơi, một tay vừa cầm đũa ăn cơm.

Khoảnh khắc này anh ta đột nhiên cảm thấy mười nghìn tệ hình như cũng dễ kiếm phết.

Anh ta vừa có chỗ ăn cơm, vừa có cháu để trêu, còn không cần động não, bao nhiêu mệt mỏi tích tụ do tăng ca liên miên suốt nửa năm qua bỗng chốc tan biến đi phần lớn trong ngày hôm nay. 

Cũng chính vào lúc này, anh ta mới thực sự thấu hiểu được tầm quan trọng của một mối quan hệ thân thiết.

Mối quan hệ thân thiết ấy có thể là tình yêu, có thể là tình bạn, cũng có thể là tình thân ruột thịt giống như anh ta và Đằng Đằng, tóm lại là phải có ít nhất một thứ.

Thời Ôn Lễ mặc xong áo khoác, cầm lấy chìa khóa xe rồi ra ngoài.

Theo sau một tiếng “rầm” đóng cửa, Đằng Đằng như có thần giao cách cảm, lập tức nhìn xung quanh để tìm bố. 

Tìm một vòng nhưng không thấy đâu. 

Cậu nhóc bắt đầu tìm mẹ: “mamamamama——”

Gọi cả buổi mà không thấy ai đáp, cô bảo mẫu cũng chẳng có ở bên cạnh, Đằng Đằng bắt đầu mếu máo sắp khóc.

“Sao thế, sao thế này? Cậu ở đây cơ mà.” 

Diêm Đình Lâm vội vàng buông đũa xuống, hai tay đẩy tới đẩy lui chiếc xe đẩy, nhưng chẳng ăn thua gì.

Không có người quen thuộc ở bên cạnh, Đằng Đằng lại không muốn ngồi trong xe đẩy, mặc cho Diêm Đình Lâm dỗ dành thế nào, chẳng nể mặt ông cậu còn nửa quen nửa lạ này, cậu nhóc “oa” một tiếng khóc rống lên.

“Ôi ông tướng của cậu ơi, đừng khóc mà.” 

Diêm Đình Lâm bế Đằng Đằng ra khỏi xe đẩy, đánh đàn cũng chẳng có tác dụng gì, đành bế cậu nhóc rong khắp nhà.

Mãi đến khi cơm canh nguội ngắt anh ta mới dỗ được Đằng Đằng.

Diêm Đình Lâm dần phát hiện ra, thằng nhóc này chỉ có lúc Thời Ôn Lễ ở nhà mới dễ trông, những lúc khác bắt buộc phải bế đi dạo khắp nơi, đặt xuống một cái là khóc ngay cho mà xem.

Đằng Đằng vốn cao hơn bạn bè cùng trang lứa, cũng trộm vía.

Đứa bé hơn chục cân, bế suốt mấy tiếng, Diêm Đình Lâm hoàn toàn không chịu nổi.

Anh ta cắn răng chịu đựng từ hôm ba mươi Tết cho đến mùng một.

Hôm mùng một, cả Thời Ôn Lễ và Hứa Thanh Hòa đều có ca phẫu thuật cấp cứu, bận rộn mãi tối mới về nhà.

Mùng hai, Thời Ôn Lễ khám ngoại trú cả ngày, Hứa Thanh Hòa trực suốt cả ngày lẫn đêm.

Sáu giờ sáng, Diêm Đình Lâm bị tiếng khóc của trẻ con làm thức giấc.

Trong con mơ màng, theo phản xạ có điều kiện lật chăn ra, muốn chống người dậy để dỗ cháu nhưng phát hiện eo của mình hoàn toàn không cử động nổi, đau đến mức làm anh ta chửi thề ngay tại chỗ.

Nghiên cứu phát triển bao nhiêu năm mà lưng chẳng sao, kết quả mới trông cháu có mấy ngày mà eo đã muốn gãy đôi a.

Nhỡ mệt đến mức hỏng luôn thì phải làm sao, anh ta còn chưa tìm được người yêu. Giờ thì eo không ổn mà đốt sống cổ cũng chẳng xong.

Anh ta coi như hiểu ra tại sao người lớn ai cũng khen ngợi Thời Ôn Lễ. Chăm con thật sự không dễ dàng gì, mà Thời Ôn Lễ chỉ cần được nghỉ là con đều do anh chăm, chưa bao giờ để người khác giúp đỡ.

Anh ta nhẹ nhàng xoa thắt lưng, một lúc sau mới từ từ ngồi dậy được.

Đằng Đằng thấy có người tiến lại gần liền lập tức nín khóc, nhoẻn miệng cười toe toét, mắt vẫn còn đọng mấy giọt nước mắt.

Diêm Đình Lâm nén cơn đau khắp người, tiếp tục trông cháu.

Hôm nay Thời Ôn Lễ và Hứa Thanh Hòa bận tối tăm mặt mũi, anh ta không thể đứt xích vào đúng lúc mấu chốt được.

Nhưng mãi đến trưa, anh ta thực sự không chống đỡ nổi nữa, eo đau đến mức không ngồi thẳng được.

Đằng Đằng vẫn còn quấy đòi ra ngoài chơi.

Năm hết Tết đến, anh ta chẳng muốn làm phiền người khác. Bất đắc dĩ, chỉ đành gọi điện cho Tống Tân Đàm.

Đêm qua Tống Tân Đàm chơi mạt chược thâu đêm, lúc này vẫn chưa dậy.

Điện thoại kết nối, Diêm Đình lâm vào thẳng vấn đề: “Không bận chứ? Cậu qua nhà Thanh Hòa một chuyến đi, đưa tôi đến bệnh viện khám eo cái.”

Tống Tân Đàm: “…..”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.