Chương 5:
10.
Sau nửa canh giờ, ta tới đại bản doanh của chúng ta - Lầu Xông Hơi.
Không ngờ tên cặn bã này lại thay một tiểu lang quân mới.
Hắn vốn coi việc thay nam nhân như thay y phục, ta cũng đã sớm quen rồi.
Nhưng hai kẻ đó cứ ân ân ái ái như thể không có ta tồn tại, khiến ta chỉ muốn rút đao chém đứt dòng nước, giếc kẻ phá đám sự tốt lành của người khác.
Tiểu lang quân biết điều đi ra ngoài, tên cặn bã kia còn sáp lại gần khoe khoang:
"Thấy chưa? Tìm nam nhân thì phải tìm loại này, dáng dấp tuấn tú, kỹ nghệ cao cường.
Đêm qua chiến đấu tới tận giờ, thể lực cực tốt. Có thấy ngưỡng mộ không?"
Mẹ kiếp! Kẻ thì chếc đói, kẻ thì chếc ngập.
Ta nghiến răng nghiến lợi: "Câm miệng! Cẩn thận có ngày bị làm cho chếc trên giường."
Hắn không thèm để ý, thản nhiên nói tiếp:
"Loại nhìn thì đẹp mà dùng không được thì sớm vứt đi.
Đừng làm lỡ dở bản thân, hãy tìm nam nhân đích thực, loại mà dù trăng có khuyết thì hắn vẫn cứ hiên ngang."
Ta thực sự muốn đập nát hàm răng hắn.
Quá tức giận.
Hắn như vừa phát hiện ra lục địa mới, đưa tay kéo cổ áo ta. Sau khi nhìn thấy vết đỏ trên cổ, hắn liền huýt sáo một tiếng rõ to.
"Ồ hô! Đêm qua chiến sự kịch liệt nha, nói xem, là mấy lần rồi?"
Ta nghiến răng, giơ một bàn tay lên, muốn vả hắn một cái.
"Đi mà, không phải chứ? Lão nam nhân nhà ngươi phá lệ rồi, một đêm năm lần?"
Ta tuyệt vọng hạ bàn tay định vả hắn xuống:
"Cái này chắc là hắn thừa lúc ta ngủ mà véo đấy. Lão tử đêm qua ngủ trên xe ngựa, ngủ một mạch tới sáng.
Ai mà đêm 5 lần cơ chứ? Ta muốn lắm chứ, nhưng người ta khóa kỹ cụ cụ, không phối hợp với ta, ta làm được gì?!"
Hắn nghe xong vẻ mặt trầm ngâm, vội vàng bôi thuốc cho ta:
"Chúng ta không thèm chấp hắn. Hôm nay tiểu lang quân nhà ta mang theo mấy kỹ sư mới đào tạo tới làm việc.
Nàng có muốn thả lỏng một chút, thử xem không?"
Ta do dự một hồi, vẫn gật đầu.
Ngoại tình là không thể nào, ta chỉ là kiểu chỉ giỏi nói suông mà nhát gan thực hành.
Nhưng để thưởng lãm cho vui mắt thì ta vẫn rất phấn khích.
Khoác lên mình nam trang, ngồi cùng đám đệ đệ trẻ trung này.
Một bữa cơm vài bầu rượu, lòng nhẹ nhõm, mọi phiền não đều vứt bỏ.
Đặc biệt là tiết mục mát-xa chân sau đó, khiến ta sướng tới mức muốn bay lên tiên giới.
Ta chọn đệ đệ tuấn tú nhất trong số đó, thực hiện trọn bộ mát-xa chân.
Trong phòng bao, ta bị ấn tới mức không nhịn được mà kêu gào, cảm giác vừa đau vừa sướng.
"Á á á... tiểu đệ tuấn tú, nhẹ tay một chút-"
"Tỷ tỷ, ta còn chưa dùng hết sức đâu, đây mới chỉ là món khai vị thôi."
"Á á á á! Không cần nữa, đau đau đau, tư thế này khó quá, ta chịu không nổi."
"Tỷ tỷ, tỷ cố gắng thêm một chút, đợi tỷ thích ứng được là sẽ thấy dễ chịu ngay."
"Ưm ưm ưm, đệ nhẹ tay thôi. Ta thừa nhận đệ kỹ thuật tốt, nhưng phải biết chừng mực, tỷ không chịu nổi đâu, toàn thân sắp rời ra hết rồi."
--
Cùng lúc đó, bên ngoài phòng bao.
Bàn tay đang định đẩy cửa của Uất Từ Diễn dừng giữa không trung, hắn sững sờ trước những lời nói từ trong phòng vọng ra.
Hắn không biết mình đã rời đi như thế nào.
Khuôn mặt đen sạm cùng cơ thể run rẩy cứng đờ, tựa như con thuyền nhỏ sắp đắm, lênh đênh giữa biển khơi không chỗ tựa.
Nỗi đau từ sóng biển vỗ vào thân thể cũng không sánh bằng nỗi chua xót trong tim.
Tại sao hắn lại tới đây?
Đáng lẽ hắn không nên tới.
--
Sau khi mát-xa xong, phát tiểu đưa cho ta một bộ nam trang màu mực.
"Cầm lấy, tối nay mặc cái này, để làm vài đợt sóng cho lão nam nhân nhà nàng."
Ta cầm lấy y phục, ánh mắt đánh giá hắn từ trên xuống dưới.
"Đừng nhìn nữa, đây là y phục của ta, đã được xông hương từ tiểu lang quân nhà ta đấy.
Mùi của ta, lão nam nhân nhà nàng chắc chắn rất quen, hì hì hì!
Hôm nay mùi này hắn vừa ngửi là biết của nam nhân khác, ta đang chờ xem kịch vui đây."
Ta cũng muốn thử xem.
--
11.
Trở về phủ đã đêm khuya.
Vừa vào cửa đã thấy phu quân tuấn mỹ ngồi trước bàn cơm, như một vị đại phật đang tĩnh tọa.
Thân hình thẳng tắp, tóc dài phiêu dật, ánh mắt đờ đẫn, trông hệt như nam yêu tinh hút hồn trong tranh vẽ.
Ta vội vàng bước tới hỏi: "Sao phu quân cứ ngồi đó mà không ăn cơm?"
Hắn như mới phát hiện ra ta, ngước mắt nhìn, bình tĩnh nói:
"Đợi nàng."
Ta sững người - chếc tiệt, rõ ràng ta đã nói không cần đợi, sao hắn vẫn đợi?
"Thật xin lỗi phu quân, ta quên dặn người nhắn lại rằng ta không về ăn tối, làm chàng phải đợi rồi."
"Không sao. Đây là ta tự nguyện." Ánh mắt hắn rũ xuống, giọng nói càng thêm nhỏ nhẹ.
Tim ta thắt lại, vội vàng tìm cách bù đắp:
"Thật ra chàng không cần phải làm vậy. Nếu chàng nhớ ta, hoàn toàn có thể phái người tới đón ta về.
Không cần phải một mình ngồi đây đợi suông."
Hắn đột nhiên nhìn thẳng vào ta, giọng điệu mang theo vẻ tủi thân:
"Ta đã hứa với nhạc phụ, sẽ không gò bó nàng."
Hắn ngừng một chút.
"Nàng đi đâu, làm gì, ta không thể hỏi, lại càng không thể tìm. Ta sợ làm phiền tâm trạng của nàng."
Mẹ kiếp. Ta nhất thời nghẹn lời, cảm giác tội lỗi ùa về như thác lũ.
Hắn lẻ loi đợi ta mấy canh giờ để dùng bữa, đến hỏi một câu cũng không dám, chỉ sợ làm ta mất hứng.
Hắn thật chu đáo, thật là một nam nhân tốt.
Trong khi ta lại vô sỉ tính kế cùng tên phát tiểu cặn bã kia để giày vò hắn.
Ta đúng là chẳng ra gì.
Ta vội vàng ngồi xuống, bưng bát bắt đầu dùng bữa.
Hắn lại ngồi đối diện, ung dung lên tiếng:
"Sao nàng lại thay y phục? Bộ này không phải của sáng nay..."
Đang định tìm cách giải thích – chàng đừng suy nghĩ nhiều... đừng hiểu lầm –
Lời còn chưa kịp thốt ra, đã bị giọng nói của hắn cắt ngang:
"Ta đi giặt y phục lót hôm qua của nàng đây. Nàng cũng cởi y phục trên người ra đi, ta giặt giúp luôn."
Ta thực sự là cạn lời rồi.
Không phải chứ? Phản ứng của hắn chỉ có vậy thôi sao? Có hợp lý không vậy?
Tính cách người này quá kỳ quặc, đã đến nước này rồi mà vẫn còn nhớ đến việc giặt y phục.
Chẳng lẽ trời có sập xuống, đỉnh đầu có mọc cỏ xanh thì cũng không quan trọng bằng y phục sao?
---
12.
Ta tức đến mức phải đi tìm người để trút bầu tâm sự.
Trên mái nhà, phát tiểu cười một cách đầy gian xảo:
"Hê hê hê, mau nói xem, lão nam nhân nhà ngươi có phải phát đ.i.ê.n hẳn rồi không?"
Ta ủ rũ đáp: "Ngươi nghĩ nhiều rồi, người ta bình thản lắm. Thậm chí còn muốn giặt y phục giúp ta nữa kìa."
"Mẹ kiếp! Hắn là thần rùa chuyển thế à? Thế mà cũng không phản ứng gì? Chẳng lẽ hắn thực sự không để tâm đến ngươi sao?"
Ta nhớ lại bóng lưng xách y phục xoay người đi giặt của hắn, thực sự chẳng biết phải biểu đạt thế nào.
"Có lẽ vậy. Vốn dĩ cũng chỉ là một mối lương duyên do thánh chỉ ban xuống, tạm bợ mà sống thôi.
Ta làm gì hắn cũng chẳng bận tâm, ngay cả khi hậu viện có thực sự cháy rụi, ta nghi là hắn vẫn có thể thốt ra một câu 'Lửa cháy đẹp thật đấy'."
Trút hết nỗi lòng xong, cảm thấy trong lòng trống rỗng, thực sự là hết cách với hắn rồi.
Phòng sự không hòa hợp thì thôi vậy, khoảng cách thế hệ cũng đành chịu đựng mà sống tiếp.
Ít nhất trong cuộc sống hàng ngày hắn vô cùng chu đáo, coi như là một người bạn đời tốt để cùng chung sống.
Nhân gian khổ ải, mười phần thì hết tám chín phần chẳng như ý.
Phải biết thế nào là đủ.
Về thôi, đừng để bản thân suy nghĩ lung tung nữa.
--
Vừa nhảy vào trong viện, ta đã phát hiện bộ y phục hắn lấy đi giặt nằm bên cạnh giếng –
Rách nát vứt ở đó, trông như bị nội lực chấn nát vậy.
Thảm không nỡ nhìn.
Nhưng tại sao lại như vậy?
Chẳng lẽ hắn có giận mà không dám trút lên người ta, nên toàn bộ đều trút lên y phục này?
Chẳng lẽ sự điềm tĩnh kiềm chế của hắn đều là giả vờ?
Không dám nghĩ tiếp.
Nhưng tại sao bản thân lại có chút mong chờ thế này?
Ta lười chẳng buồn thắp đèn, mượn ánh trăng mò mẫm lên giường.
Vừa nằm xuống liền phát hiện trên giường có mùi hương quen thuộc.
Chuyện gì thế này? Hôm nay đâu phải ngày rằm, chẳng phải hắn nên ở trong phòng riêng sao?
Ta còn chưa kịp suy nghĩ thông suốt, đã bị hắn xoay người khống chế, hôn mạnh một cái.
Nụ hôn này vừa vội vã vừa hung hãn, như đang phát tiết, lại như đang kìm nén.
Tư duy ta còn chưa kịp quay trở lại, vẫn đang phân tích xem tại sao hôm nay hắn lại nhiệt tình như vậy.
Kết quả là hắn đã buông ra, mặt đối mặt nhìn ta trân trân.
Hắn không lên tiếng, ta cũng chẳng mở miệng.
Trong lòng ta có chút tức giận:
Ta mặc y phục của nam nhân khác về nhà, còn cố tình đổi mùi hương, vậy mà hắn chẳng hề ghen tuông –
Trong lòng hắn thực sự không có ta, nên mới không thèm bận tâm.
Ta dùng tay áo lau sạch vết nước bọt, xoay người đi ngủ.
Chẳng cần, cũng chẳng quan tâm, người kế tiếp sẽ ngoan hơn.
Hắn đột nhiên run rẩy bàn tay, xoay người ta lại:
"Phu nhân, bây giờ đến cả hôn nàng ta cũng phải lau miệng sao?
Ta đã khiến nàng chán ghét đến mức này rồi ư?"
Mẹ kiếp, đại ca này bị sao vậy? Họa phong không đúng chút nào!
Ta không lau nước miếng đi, chẳng lẽ để dành đến tết sao?
Ta còn đang thắc mắc, hắn đã vơ lấy y phục tiến vào tịnh phòng.
Người này nhất định có vấn đề – đột nhiên chạy tới phòng ta, đột nhiên cưỡng hôn, rồi lại đột nhiên giận dỗi rời đi.
Ta xuống giường định đi xem thử rốt cuộc là thế nào.
Cửa tịnh phòng không đóng. Tại sao hôm nay hắn lại hào phóng như vậy?
Ta không dám đi vào, định đóng cửa giúp hắn.
Đầu ngón tay vừa chạm vào cửa, mắt đã không tự chủ được mà liếc vào trong.
Dưới ánh trăng, thân hình hắn cao lớn, cơ bắp săn chắc.
Từng gáo nước lạnh dội từ đỉnh đầu xuống tận gót chân, nam tính bùng nổ.
Vừa vặn nhìn nhau, tim ta như muốn nhảy ra ngoài, tai và cổ nóng ran, hơi thở cũng trở nên nặng nề.
Nhưng bề ngoài ta vẫn giả vờ như không có chuyện gì, bình thản nói:
"Tướng công quên đóng cửa rồi, ta tới đóng giúp chàng."
Hắn đứng sau cánh cửa không nói lời nào, lặng lẽ quay người, tiếp tục công việc trên tay.
Ta đóng cửa lại, dựa vào tường hồi lâu mới lấy lại bình tĩnh.
Trong đầu toàn là hình ảnh vừa lén liếc thấy lúc nãy.
Rõ ràng là đang rất sung mãn, sao lại không dùng? Thực sự quá phí phạm.
Đúng là đồ gỗ mục không thể chạm khắc.
Thà để đó lãng phí, cũng không chịu phá vỡ quy củ – chưa đến giờ nhất quyết không phạm quy.
Thật là có nguyên tắc.
Lười quản, đi ngủ.
---
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]