Thủ Phụ Đại Nhân Của Ta

Chương 6:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 6:

13.

 

Sáng tỉnh dậy, chuyện lạ đời là ta đang nằm trong lòng hắn, hơn nữa còn bị hắn ôm chặt cứng.

 

Thật sự là quái lạ.

 

Ta vì sắc dục làm mờ mắt, quên mất những bài học trước đây.

 

Con quỷ trong lòng trỗi dậy, ôm quyết tâm liều mạng, đưa bàn tay tội lỗi của mình sang – túm chặt lấy!

 

Cơ thể hắn lập tức cứng đờ, giọng nói khản đặc đến mức không thể tả:

 

"Đừng động! Để ta giúp nàng."

 

Nói xong chẳng đợi ta phản ứng, bàn tay hắn đã tìm tới.

 

Sự phẫn nộ đánh tan sự si mê, ta tát mạnh lên mặt hắn một cái.

 

"Không cần. Bàn tay chàng hãy giữ lại mà tự dùng đi!"

 

Đời sống phu thê bình thường, cớ sao cứ làm như thể hắn đang bố thí cho ta vậy?

 

Hắn ngơ ngác nhìn ta như thể vừa bị đánh choáng váng.

 

Thấy hắn bất động, ta tức đến sôi m.á.u, liền đá văng hắn ra, xoay người xuống giường bước vào tịnh phòng.

 

Bình tâm tĩnh khí. Phải bình tĩnh.

 

Ta phải về nhà mẹ đẻ ở một thời gian rồi.

 

Ở chỗ này quá uất ức.

 

Sau khi thu dọn xong, ta đi ra bắt đầu đóng gói y phục.

 

Không biết từ bao giờ hắn đã đứng sau lưng ta, giọng nói run rẩy, trầm đục hỏi:

 

"Phu nhân, nàng định đi đâu?"

 

Ta lười biếng chẳng buồn nhấc mi mắt, giọng điệu sắc bén:

 

"Không phiền chàng nhọc tâm, Thủ phụ đại nhân. Cuộc sống thế này ta không thể tiếp tục được nữa.

 

Chúng ta hòa ly đi. Hôm nay ta sẽ về nhà, bảo phụ thân dâng tấu xin hòa ly. Chúng ta hợp thì tụ, bất hợp thì tán, từ nay về sau hãy buông tha cho nhau.

 

Chúc chàng sớm ngày tìm được người tâm đầu ý hợp tiếp theo."

 

Hắn từ phía sau ôm chặt lấy ta, siết đến mức ta không thở nổi:

 

"Vì sao? Cho ta một lý do hợp tình hợp lý đi."

 

Tim ta chấn động mạnh.

 

Phải rồi, lý do là gì đây?

 

Hắn là quan nhất phẩm, không thông phòng không th.i.ế.p thất, tính cách tốt, dịu dàng đúng mực.

 

Ở ngoài thì giữ thể diện cho ta, ở nhà lại bao dung cho tất cả những thói hư tật xấu của ta.

 

Chỗ nào cũng tốt-chỉ trừ khoảng cách tuổi tác và chuyện phòng sự không hòa hợp.

 

Nhưng hai khoản sau là nhu cầu của cá nhân ta, chẳng liên quan gì đến hắn.

 

Vậy tội lỗi chỉ có thể để ta gánh lấy:

 

"Ta không yêu chàng. Ta đã ngoại tình, sớm đã thích người khác rồi."

 

Hắn đột nhiên nhìn ta ngây dại, không nói một lời.

 

Ta tức giận hất hắn ra:

 

"Hòa ly đi. Ta chỉ mang theo của hồi môn của mình, những thứ khác ta không lấy một xu."

 

Vị Thủ phụ đại nhân vốn luôn bình tĩnh, trầm ổn tựa như núi bỗng chốc sụp đổ, giống như trời đất sập xuống:

 

"Nàng không yêu ta, đó là vấn đề của nàng, nàng nên tự kiểm điểm lại mình, liên quan gì tới ta?

 

Còn nữa, dựa vào đâu mà nàng muốn hòa ly với ta?

 

Nàng ngoại tình thì nàng đi xây cao tường rào lên ấy!

 

Hoặc là cắt đứt với hắn, ta nào có chọc giận nàng!"

 

Mẹ kiếp. Ta lại thấy lối tư duy kỳ quặc này của hắn-thật sự rất có lý.

 

Chỉ có thể dùng hai chữ để bày tỏ-bái phục.

 

Ta tiện miệng đáp lại một câu:

 

"Chúng ta không hợp."

 

---

 

14

 

Hắn bất chợt mỉm cười, nhưng trong đáy mắt không có lấy một nửa phần ý cười.

 

Trên mặt vẫn đeo chiếc mặt nạ vô hại kia.

 

"Phu nhân, hơn một năm làm vợ chồng, biết bao lần trao đổi sâu sắc, chúng ta không hợp ở chỗ nào?

 

Nàng tính tình xốc nổi, còn trẻ tuổi, chưa chịu được sự cám dỗ của thế giới phồn hoa bên ngoài, ta có thể hiểu.

 

Nhưng nàng lại vì gã đàn ông hoang dã bên ngoài mà muốn phân cư hòa ly với ta-nàng như vậy là không ngoan đâu nhé."

 

Chữ 'nhé' đó được hắn nhấn giọng một cách vô cùng kỳ quái.

 

Tim ta đập hẫng một nhịp, theo bản năng lùi lại phía sau. Ánh mắt lướt qua thấy hắn đang lục tung rương tủ tìm kiếm thứ gì đó.

 

Trực giác mách bảo ta rằng hắn không bình thường.

 

Nhưng con quỷ nhỏ khó lòng kìm nén tận sâu trong lòng lại chực chờ nhảy ra, sự hưng phấn và mong đợi đang nhảy múa.

 

Ta cố làm bộ cứng miệng, bồi thêm một nhát:

 

"Chàng không thể thỏa mãn ta."

 

Hắn đột nhiên ngước mắt, ánh mắt âm u đến đáng sợ:

 

"Nàng nói cái gì? Không thỏa mãn được nàng sao?"

 

Hắn ép sát về phía ta, trên tay cầm một sợi xích sắt mạ vàng có khóa.

 

Da đầu ta tê dại: "Chàng... chàng là kẻ b**n th** sao? Chàng muốn làm gì?"

 

Hắn lại tiến thêm một bước: "Nàng nói xem?"

 

Ta nói cái quỷ gì chứ!

 

Giọng nói âm trầm quỷ dị của hắn lại vang lên:

 

"Phu nhân, nàng nên thấy may mắn vì mười năm nay ta đã tu tâm dưỡng tính.

 

Nếu là ta của trước kia, nàng mà dám nói thêm một lời với kẻ khác.

 

Ta đã muốn xích nàng lại, rồi giếc chếc kẻ dám nói chuyện với nàng rồi."

 

Ta cười lạnh đáp lại: "Ý chàng là, ta còn phải cảm ơn chàng chắc?"

 

Hắn lại ép sát tới, ta đã lùi đến tận mép giường, không còn đường lui.

 

Ngước đầu nhìn hắn, không nói thêm lời nào nữa.

 

Hắn cúi đầu, c.h.óp mũi chạm vào c.h.óp mũi ta:

 

"Ta biết, phu nhân từ đầu tới cuối chưa từng thích ta, chỉ là ứng phó với thánh chỉ ban hôn của hoàng gia mà thôi."

 

Thấy ta vẫn im lặng, giọng hắn càng thêm trầm đục:

 

"Nàng có biết không? Đêm qua cả đêm ta đều mơ thấy gã đàn ông đáng tởm đó để lại dấu vết trên người nàng.

 

Hắn ta còn gào thét bảo ta hòa ly với nàng. Trong mơ ta sống không bằng chếc."

 

Ta hơi muốn giải thích, nhưng lại bị đầu ngón tay của hắn chặn lại.

 

"Phu nhân, nàng có biết những gã đàn ông phục vụ người khác ở nơi đó không có tên nào là sạch sẽ không?

 

Cơ thể hắn bẩn thỉu đến mức nào nàng có biết không?

 

Không không không, ta không thể trách nàng, muốn trách thì chỉ trách bọn chúng không biết xấu hổ, đi quyến rũ nàng."

 

Nói đoạn, mắt hắn đỏ ngầu, cưỡng ép nắm chặt cổ tay ta, khóa ta lên giường.

 

"Cũng trách ta quá nuông chiều nàng, cho nàng quá nhiều tự do.

 

Cho nên nàng cứ ngoan ngoãn ở đây, đợi khi cả hai bình tâm lại, ta sẽ thả nàng ra, có được không?

 

Nếu như cả đời này đều không thể bình tâm lại... ha ha ha, vậy thì chỉ đành ủy khuất cho nàng.

 

Vi phu sẽ hầu hạ cơm nước y phục tận giường cho nàng."

Trong đầu ta đột nhiên hiện ra vô số cảnh tượng tiểu thuyết cưỡng chế yêu, trói buộc.

 

Tiếp đó lại chuyển thành vô số hiện trường giếc người phạm tội.

 

Bị chính những hình ảnh mình tưởng tượng ra dọa sợ.

 

"Cái đó... Thủ phụ đại nhân, chàng đâu có yêu ta, việc gì phải bày vẽ phiền phức thế này? Hợp thì tụ, tán thì tan đi!"

 

Đôi mắt đỏ ngầu của hắn bỗng trào lệ, hắn ôm lấy ta, vùi đầu vào hõm vai ta:

 

"Ai nói ta không yêu nàng?"

 

"Ta yêu nàng, yêu đến chếc đi sống lại, yêu đến phát đ.i.ê.n, yêu đến b**n th**."

 

"Sao nàng lại không cảm nhận được chứ?"

 

Ta bị lời hắn làm cho kinh ngạc: "Thật sao?"

 

Hắn vừa khóc vừa gật đầu.

 

"Vậy chàng hãy nói rõ xem nào. Nhưng vì chàng đã mang mặt nạ lừa gạt ta, cho nên hắn phải quỳ xuống mà nói."

 

Con quỷ nhỏ trong lòng ta đang gào thét - muốn nhìn xem kẻ luôn cao quý giữ kẽ này sẽ khuất phục dưới uy quyền của ta như thế nào.

 

Hắn do dự một lát, cố bình ổn tâm tình.

 

Tiếp đó, bịch một tiếng, hắn quỳ xuống bên mép giường.

 

---

 

"Năm đó khi ta còn là một thứ tử không mấy nổi bật ở phủ Trần Ân Bá.

 

Đã nghe danh đích nữ của Thái phó, ba tuổi biết làm thơ, năm tuổi biết làm từ."

 

Giọng hắn rất nhẹ, tựa như đang kể chuyện của người khác.

 

"Ta không từ thủ đoạn, dốc hết sức mình để mong có ngày được nở mày nở mặt.

 

Trên tay ta nhuốm đầy m.á.u mới có thể thoát khỏi gông xiềng của gia tộc.

 

Mười lăm tuổi rốt cuộc cũng thi đỗ Giải nguyên, trở thành môn sinh của thầy-để có thể lén nhìn nàng từ xa, người tài hoa xuất chúng."

 

"Năm thầy đại thọ năm mươi tuổi, nàng mười tuổi.

 

Ánh nắng rực rỡ, nàng phóng khoáng tự tại, tựa như vầng thái dương mới mọc.

 

Thế nhưng lúc đó tay ta đã nhuốm m.á.u kẻ thù, thân phận thấp hèn, chưa có công danh, căn bản không dám nhìn thẳng vào nàng.

 

Chỉ có thể trốn trong bóng tối mà ngước nhìn."

 

"Khi đó, nguyện vọng duy nhất của ta là có thể nói với nàng một câu."

 

Hắn khựng lại một chút.

 

"Ta nhớ nàng từng nói-lớn lên muốn gả cho một người đàn ông ôn văn nhĩ nhã, có hàm dưỡng, trước sau như một giống như Thái phó vậy."

 

"Ta đã ghi nhớ."

 

"Ta dùng mười năm để cất giấu tất cả những gì xấu xí của bản thân, đeo lên mặt nạ, cố gắng trở thành bộ dạng mà nàng yêu thích."

 

"Cuối cùng, ta cũng công thành danh toại, có đủ tự tin để tiếp cận nàng. Ta chờ nàng gả vào cửa.

 

Trước khi nàng vào cửa, trong phủ ngay cả nha hoàn bà tử cũng không có-chỉ sợ nàng chê ta không sạch sẽ."

 

"Ta vẫn luôn chờ nàng trưởng thành. Nhìn thấy những kẻ kia đến cầu hôn, lòng ta hận không thể giếc chếc bọn họ.

 

Nhưng nàng đều từ chối, ta mới dập tắt ý niệm đó.

 

Kẻ ta muốn giếc nhất chính là Kiều Chi Xác, hắn chiếm quá nhiều thời gian của nàng, nhưng ta không dám, hắn đối với nàng quá quan trọng.

 

Ta càng không muốn nhìn thấy nàng dù chỉ một chút buồn bã."

 

"Cuối cùng, mùa hè năm ngoái, ta đã được như ý nguyện."

 

Hắn ngẩng đầu, mắt nhòe lệ nhìn ta.

 

"Ta thấy nàng rơi xuống hồ, không nói hai lời liền nhảy xuống cứu nàng.

 

Nàng nhắm mắt lại, ta liền muốn truyền hơi thở cho nàng.

 

Nhưng môi nàng mềm quá, ngọt quá... Ta không nhịn được mà tham lam, muốn hôn, muốn cắn, muốn m*t mát.

 

Ta không kiềm chế được kích động, thế nhưng lại làm nàng ngất đi. Ta hối hận lắm."

 

"Nhưng sau đó ta nhờ vậy mà được ban hôn-ta vui đến mức ba ngày không ngủ được."

 

"Sau khi thành thân, ta cố gắng diễn vai bộ dạng mà nàng thích.

 

Không dám để nàng phát hiện ta là kẻ ham mê d*c v*ng, cố chấp, cưỡng chế và chiếm hữu.

 

Cho nên ta đành phải ngủ riêng với nàng, mỗi tháng mười lăm đúng giờ đúng điểm làm theo quy củ.

 

Lần nào cũng không thể phát huy bình thường, không được thỏa mãn, ta suýt chút nữa là nín nhịn đến hỏng người rồi."

 

"Nhưng ta không dám buông thả, sợ làm nàng hoảng sợ, sợ nàng giận dữ bỏ đi."

 

"Ta phải làm sao đây?"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.