Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 106:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 106: Rồng hổ đến làm khách

Tôi vừa nghe là biết cô gái này do Ngụy Tam giới thiệu, vì thế vội mời người ta vào nhà, từ từ nói.

"Xin lỗi, nhà hơi bừa bộn, tôi chưa kịp dọn dẹp. À đúng rồi, cô uống gì?"

Mỹ nữ vừa định trả lời, Tam Viêm tr*n tr**ng từ trong nhà vệ sinh đi ra: "Nguyên Cát ơi, có dầu gội đầu không?"

Hắn mới ngẩng đầu, thấy có con gái ở đây, mắt lập tức đỏ bừng, ba chân bốn cẳng chạy vào nhà vệ sinh: "Sao có khách tới mà anh không nói tiếng nào vậy? Tội lỗi tội lỗi."

Tôi đứng chết trân tại chỗ. Trên đời này nào có chàng trai trưởng thành nào ra ngoài mà không mặc quần áo chứ?

"Tôi có cần lát nữa mới quay lại không?" Cô gái lúng túng hỏi.

Tôi nói dối: "Không sao đâu, cậu ta là em họ của tôi, mới tốt nghiệp đến ở nhờ, định tìm việc trong thành phố."

Cô gái căng thẳng nói: "Đại sư, hôm nay tôi nhờ Ngụy sư phụ xem một quẻ, ông ấy nói chuyện của tôi chỉ có đại sư mới giúp được."

"Chỗ tôi là tiệm cầm đồ."

"Vâng vâng, chuyện là thế này, chồng tôi là tài xế xe tải. Hôm đó chồng tôi phải đến mỏ làm một số công việc, xưởng của họ cách đây hơn 30km, cần băng đèo núi. Trên đường, họ bị một người phụ nữ chặn đường. Chồng tôi tốt bụng, thấy đêm hôm khuya khoắt một cô gái ở ngoài đường không an toàn nên đưa cô ấy lên xe. Kết quả khi xe dừng ở một chỗ hẻo lánh trên núi, cô gái nói mình về đến nhà rồi. Chồng tôi là thổ địa vùng đó, biết chắc xung quanh không có ngôi nhà nào. Chồng tôi sợ hãi, nghi ngờ mình đã thấy ma, hôm đó anh ấy không còn tâm trạng làm việc, khi định lái xe đi thì tìm thấy một miếng ngọc bội cô gái kia để lại trong xe. Từ hôm ấy, chồng tôi bị bệnh không rõ nguyên nhân."

"Cô có mang ngọc bội đến không?"

"Có có."

Mỹ nữ vội mở túi xách ra, ngọc bội được gói bằng vải đỏ, cô nhờ Ngụy Tam bấm quẻ, Ngụy Tam vừa sờ miếng ngọc bội liền giới thiệu cô ấy đến chỗ tôi. Ngụy Tam nghi ngờ nó là tà vật, khả năng bị ma ám.

Ông ta chỉ là thầy bói, mắt lại bị mù, sao có thể xử lý những việc này?

Ngọc bội trông đã cũ kỹ, cầm vào thấy lành lạnh, nhưng từ chất liệu đây là ngọc tốt, tạo hình là hai con hạc giương cánh ôm nhau. Mặt sau có họa tiết phúc thọ, nhìn cứ như là vật bồi táng trong cổ mộ.

Từ bề ngoài, nó có vẻ không có sức mạnh gì đặc biệt.

Nhưng sau chuyện xương quai xanh yêu cơ, tôi cực kỳ thận trọng khi thu tà vật.

Tôi bảo cô gái chờ một lát, sau đó mang đồ tới chỗ hiện thần hương, bậc lửa, một làn khói nhẹ nhàng bay bay, hai con hạc trắng như sống lại, vẫy cánh trong sương khói.

Nhưng vẫn còn cảnh kỳ dị hơn xuất hiện, phần đầu của hai con hạc trắng bỗng biến thành hai cô bé, sau đó hóa thành hai cái đầu lâu. Bất thình lình, đầu lâu xông về phía tôi.

Cảnh này dọa cô gái kia sợ hãi.

Ngay lúc cô ấy hét lên, một người đàn ông không mặc quần áo từ trên trời giáng xuống.

"Yêu nghiệt to gan, xem hỏa lôi lục của ta đây!"

Tam Viêm quát lớn, chỉ trong chớp mắt, toàn thân hắn như bị liệt hỏa thiêu đốt, một đạo phù chú b*n r* đánh hai đầu lâu trong mây mù về nguyên hình.

"Đại... Đại sư, khi nãy hình như có ma thì phải..." Cô gái căng thẳng.

"Yên tâm đi, bị bổn sư tiêu diệt rồi."

Tam Viêm chỉ mặc quần tam giác nhưng vẫn cố tỏ ra uy phong lẫm liệt.

Tôi bất lực vỗ trán: "Anh em à, chỗ tôi đang có khách, cậu có thể mặc đồ vào không?"

"À à, xin lỗi, vừa rồi vội quá, chưa kịp mặc, xin lỗi xin lỗi."

Tam Viêm vội chạy về WC, chưa đến 10 phút sau, hắn đã ăn mặc chỉnh tề quay lại.

Lúc này tôi đã biết rõ đầu đuôi sự việc. Cô gái này tên Lưu Mộc Nam, không nghề nghiệp, chồng là tài xế cho xưởng, hai vợ chồng đều là dân quê, trước giờ làm việc xa nhà, mãi đến gần đây vì kinh tế không ổn mới quay về phát triển, vừa hay có người thân mở quặng sắt, nên hai vợ chồng vay mua một chiếc xe tải lớn, chuyên chở sắt đá để kiếm tiền. Bây giờ chồng mắc bệnh lạ, cô lại không biết lái xe, hàng tháng còn phải đối diện với khoản vay kếch xù khiến cô sắp không chống đỡ được nữa. Ngay tại thời điểm tuyệt vọng, cô vô tình đi ngang sạp đoán mệnh của Ngụy Tam.

Ngụy Tam khéo léo thuyết phục được đối phương, còn nói rõ mười mươi sự việc, trong đó chuyện bị ám. Đến khi hỏi ra ngọc bội, Ngụy Tam liền giới thiệu đến chỗ tôi.

Tôi cầm ngọc bội, nói: "Nguyên Cát Đường có một quy tắc, món đồ của cô dù có bao nhiêu giá trị, tôi chỉ trả 1 tệ, bù lại, tôi sẽ tính cho cô một quẻ và giải quyết tất cả phiền phức tà vật mang lại. Nếu cô chấp nhận thì ký vào hợp đồng, không thì thôi."

"Cái gì? 1 tệ? Đây là đồ cổ, anh chỉ trả giá 1 tệ, đúng là điên rồi!" Lưu Mộc Nam giận dữ.

"Chỗ tôi là tiệm cầm đồ, không phải cửa hàng đồ cổ, cô muốn bán thì bán, không bán thì thôi. Nhưng tôi nhắc trước, cô chỉ có thể chọn đồ cổ hoặc chồng cô."

Hoạn nạn mới thấy chân tình, chồng Lưu Mộc Nam bệnh nặng, cách giải quyết tôi đã nói cho cô ấy biết, đây không phải là nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, quy tắc vẫn là quy tắc.

Tôi đã từng thấy những món đồ cổ có giá trị, miếng ngọc bội này phải có từ thời nhà Liêu, nếu muốn bán thì có thể thu được hàng nghìn tệ.

Lưu Mộc Nam đứng bật dậy, nói cửa hàng tôi làm ăn không đàng hoàng, thông đồng với tên mù cố tình lừa đồ cổ của mình.

Tôi chỉ ra cửa: "Ra ngoài, nhớ đóng cửa lại, không tiễn."

Đúng như dự đoán, Lưu Mộc Nam đứng dậy, quay người bỏ đi, không hề ngoảnh lại hay đóng cửa, hại tôi phải đứng dậy đi đóng cửa. Người phụ nữ này đúng là bị bệnh!

Tam Viêm ở cạnh nói: "Trên miếng ngọc bội kia có yêu khí, nếu để cô ấy mang đi sẽ hại người. Theo tôi, anh cứ bắt cô ta lại, cướp đi là được."

"Anh bạn, cậu mới xuống núi, còn rèn luyện nhiều lắm. Chúng ta không phải Phật Tổ, phải tôn trọng vận mệnh của người khác."

Người phụ nữ kia chắc chắn sẽ không bán ngọc bội cho tôi, nhìn ánh mắt người ta tôi đã biết người ta đã hỏi giá kỹ rồi. Thế nên, ngay khi nghe tôi ra giá 1 tệ, cô ấy mới khiếp sợ như vậy.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.