Chương 107: Vợ chồng là chim cùng rừng
Trông Tam Viêm ngơ ngác như sinh viên chưa tốt nghiệp.
Lần đầu hắn xuống núi, cái gì cũng xa lạ.
Tam Viêm bảo trước khi mình đi, sư phụ có dặn mình hai việc.
Chuyện thứ nhất, không thể uống rượu.
Chuyện thứ hai, không được tùy tiện đánh nhau.
Kết quả đêm qua hắn quên mất lời dặn của sư phụ.
Tôi hỏi hắn sư phụ tên gì.
Tam Viêm nói: "Sư phụ tôi tên Trương Đạo Thuần, ông ấy nói ông chủ tiền nhiệm của Nguyên Cát Đường là bạn với ông ấy, Dạ Ma trong tiệm anh từng là linh thú trấn giữ Long Hổ Sơn, về sau được sư phụ tôi tặng cho chủ cũ."
Tôi trợn tròn mắt, nhìn con vẹt ngốc nhà mình. Dù biết nó lợi hại nhưng tôi không ngờ nó có thân phận lớn như vậy.
Xem ra sau này tôi phải cho nó ăn ngon hơn.
Tôi dẫn Tam Viêm ra ngoài ăn sáng, thuận tiện đưa hắn đi mua đồ mới, nếu không cứ mặc đạo bào như vậy thật không tiện.
Đến khi trở về tiệm cầm đồ, tôi hỏi hắn định dạy tôi cái gì.
Dù gì tôi đã tự lĩnh ngộ Thái Ất xa hỏa lục, thường ngày hay tiếp xúc với tà vật, còn biết chút pháp thuật bình thường, thế nên Tam Viêm dạy tôi cách thiền định và hấp thụ khí.
Thái Ất xa hỏa lục là phương pháp tu luyện thuần dương.
Tam Viêm nói rằng dương khí trong cơ thể bắt đầu từ đốc mạnh, nếu có quan hệ nam nữ thì trong ba ngày không thể sử dụng pháp thuật.
Làm ngành này, cơ thể đồng nam rất quan trọng.
Hắn còn hỏi tôi có phải đồng nam không, tôi lúng túng hỏi lại: "Cậu thấy tôi giống đồng nam không?"
Tam Viêm lắc đầu: "Sư phụ từng nói phụ nữ dưới chân núi đều là hổ cái, anh sống ở nhân thế từ nhỏ, muốn giữ thân đồng nam là chuyện rất khó. Sư phụ còn nói dưới chân núi khắp nơi đều là yêu cơ ma mị, gặp người đẹp trai như tôi sẽ không khống chế được, chắc chắn sẽ tìm cách quyến rũ, chính vì thế sư phụ còn thêm nốt chu sa cho rồi.
Nói xong, Tam Viêm còn muốn cho tôi xem, tôi vội ngăn cản hành vi điên khùng này lại.
Chàng trai à, cậu có bị bệnh không vậy, sao đi đâu cũng muốn c** đ* cho người ta xem vậy?
Tam Viêm dạy tôi cách thiền định vận khí, đọc khẩu quyết cùng một số phương pháp luyện nội công cơ bản.
Mắt tôi đặc biệt vì có đồng tử đôi, nhưng vì trông giống đốm đen nên không quá gây chú ý.
Có người hướng dẫn, tôi tiến bộ rất nhanh.
Tôi bắt đầu tập vẽ bùa chú.
Khoảng ba ngày sau, Ngụy Tam bất ngờ gọi điện cho tôi.
"Có chuyện gì vậy Tam gia?"
"Thằng nhóc, cậu còn nhớ cô gái tôi giới thiệu đến chỗ cậu không?"
"Đương nhiên là nhớ, người ta không chịu bán, tôi cũng đành chịu."
"Tôi xem bát tự cho cô ta. Người phụ nữ đó có tình nhân bí mật là trộm mộ, hai người hẹn hò xong, người đàn ông tặng cô ta ngọc bội, vô tình làm rơi trên xe, ngọc bội kia có thể khiến người ta nhìn thấy ma quỷ vào ban đêm, thế nên chồng ta lái xe mới gặp người cần giúp đỡ."
Thảo nào trông cô ta ăn mặc chỉnh chu, trang điểm xinh đẹp, hoàn toàn không giống vẻ có chồng bị bệnh nặng.
Tôi hỏi Vệ Tam gọi điện cho mình có việc gì.
Ngụy Tam nói: "Cái người đàn ông xảy ra chuyện kia là con trai của anh em họ tôi, gọi tôi là chú ba. Cậu biết đấy, tôi đoán mệnh xem bói bên ngoài, không liên lạc nhiều với người thân, nhưng xảy ra chuyện này, tôi thấy mình hơi bị bắt nạt."
"Với quan hệ của chúng ta, ông muốn nói gì thì cứ nói đi!"
"Cái người xem bệnh cho đứa cháu trai kia nói bệnh của nó có liên quan đến ngọc bội, nhưng tôi nghĩ trên người cô gái kia vẫn còn vài món đồ khác. Hì hì, dù sao những món đồ cổ này cũng không dễ kiếm, chúng ta bắt tay nhau cùng nuốt chửng, coi như giết giàu giúp nghèo."
Càng nghe tôi càng cảm thấy có lý.
Hơn nữa người ta là cháu họ hàng xa của Ngụy Tam, ông ta đã mở lời, tôi không thể không đồng ý.
"Được, khi nào thì xuất phát?"
"Mắt tôi không tốt, chân lại không tiện, một mình cậu đi đi. Còn về vợ cậu ta thì cậu không cần lo, từ lúc đứa cháu trai tôi bị bệnh, người ta đã không về nhà nữa rồi."
Sau khi cúp máy, Lưu Tam nhắn địa chỉ và số điện thoại của em trai ông ta.
Tam Viêm tò mò: "Anh Nguyên Cát, làm vậy là phạm pháp đấy, sư phụ bảo tôi xuống núi phải tuân thủ pháp luật!"
"Không phải sư phụ cậu không cho cậu uống rượu sao? Cậu chỉ cần nhớ trừng phạt kẻ xấu là chuyện người tốt nên làm. Thu dọn đồ đạc, chuẩn bị lên đường thôi."
Nuôi binh ngàn ngày dùng trong một giờ.
Tam Viêm là đệ tử của tông môn chân chính, thực lực không bình thường.
Với những tà ám Ngụy Tam nhắc tới, Tam Viêm có thể giúp tôi giải quyết rắc rối.
Rời khỏi tiệm cầm đồ, tôi lái chiếc Jetta second-hand chạy như bay. Đường đi gập ghềnh, có xe tải chở sắt đá ở khắp nơi. Mãi đến xế chiều, chúng tôi mới đến ngôi làng người đàn ông gặp nạn, người anh em họ của Ngụy Tam ra đón chúng tôi.
Chàng thanh niên bị tà khí của ngọc bội làm hại tên Ngụy Bảo Đức, ngoài 30 tuổi, thân hình cường tráng, ai ngờ chỉ vì một miếng ngọc bội mà cân nặng từ 100kg giảm xuống còn hơn 50kg, hốc mắt tối đen, khuôn mặt thì nhợt nhạt, đồng tử đờ đẫn là triệu chứng điển hình của việc bị quỷ ám.
Ông Ngụy cảm thán: "Con trai tôi cái gì cũng tốt, nhưng lại quá thành thật, không chỉ bị con người bắt nạt, bây giờ ma quỷ cũng bắt nạt nó."
Tôi hỏi: "Vợ anh ta đâu?"
"Haizz, từ khi con trai tôi bị bệnh, nó đã bỏ nhà đi cả tuần. Có người trong làng thấy nó lên một chiếc xe việt dã đỗ ở cánh đồng ngô gần đó. Hai vợ chồng chúng tôi biết mà không dám nói, chỉ lo tìm người giúp đỡ, ai ngờ nó lại mang hết tiền đi!"
"Ông nói gia đình ông đều là người lương thiện, sao có thể gặp chuyện như vậy?"
Trong lúc hai vợ chồng thở dài, tôi hỏi Tam Viêm: "Có cách không?"
"Bệnh ảo đã thành bệnh thật, có thể chữa được một phần, còn việc hồi phục hoàn toàn hay không phải xem ý trời."
"Giao cho cậu."
"Anh Nguyên Cát, sư phụ dặn tôi xuống núi không thể tùy tiện ra tay, như vậy trái với quy tắc."
Thấy Tam Viêm khó xử, tôi nói: "Chúng ta không thể thấy chết không cứu đúng không?"
"Anh, mấy hôm trước không phải anh dạy tôi chúng ta hành tẩu giang hồ, quan trọng nhất là tôn trọng vận mệnh của người khác sao?"
Tam Viêm nghiêm túc hỏi lại khiến tôi không thể phản bác.
Hết cách, tôi ra dấu "OK": "Được được, tôi hiểu rồi, chuyện này không cần đến cậu, tự tôi giải quyết."
Đôi mắt trong veo của Tam Viêm thậm chí khiến tôi cảm thấy hắn không cố tình.
Nhìn Tam Viêm xoay người đi ra ngoài sân, tôi chợt nhận ra rằng cậu nhóc này hiểu rõ mọi thứ, xem ra thái độ và chiến lược của tôi với Tam Viêm cần thay đổi một chút.
Tôi bắt mạch cho Ngụy Bảo Đức, mạch của anh ta rất yếu.
Có một số nơi thích chẩn đoán bằng ngón trỏ, ngón giữa và ngón áp út để xác định quỷ mạch, thật ra loại mạch này gọi là dật mạch xuất hiện khi cơ thể suy nhược, chưa chắc đã bị ma quỷ ám. Ngoài ra còn cách khác là kiểm tra lòng bàn tay và mu bàn chân.
Sau khi bắt mạch hai tay, tôi phát hiện hồn phách của Ngụy Bảo Đức không đầy đủ!
Một hồn trong đó đã bị mất!
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]