Chương 114: Thương nhân tà vật
Tôi bật thốt lên: "Cậu cũng nhận được thư mời hả?"
"Ý cậu là..."
Thấy Lâm Đống ngạc nhiên, tôi lấy bức thư trong túi ra đưa cho cậu ta: "Tự xem đi."
Lâm Đống trầm tư: "Giữa những người Ách mệnh, ngoài việc có thể cướp xu mua mạng của nhau, đôi khi còn bị điều đi làm một vài nhiệm vụ để nhận thù lao. Cậu mở tiệm cầm đồ, lại là một trong ngũ khôi, sao lại nhận lời mời này?"
"Cậu hỏi tôi thì tôi hỏi ai?" Tôi cũng bó tay.
Tôi xếp đôi giày thêu lại cẩn thận, chỉ cần xử lý nó đơn giản là có thể bán được kha khá tiền.
Tôi lại hỏi: "À đúng rồi, thư mời này có thể từ chối không?"
"Cậu mở bức thư ra chưa?" Lâm Đống nghi ngờ.
Chính vì mở ra rồi tôi mới buồn bực đây!
Lâm Đống kiểm tra kỹ lại, bức thư có hai lớp giấy. Lúc nhận tôi không để ý, giờ cậu ta mở ra, tôi mới thấy một dòng chữ đỏ như máu: Người đến trễ sẽ chết.
Trời ạ!
Tôi giật mình kêu lên.
Cái này muốn đe dọa ai vậy?
Lâm Đống căng thẳng nói: "Lời mời cho người Ách mệnh không thể từ chối. Hoặc là hoàn thành nhiệm vụ, hoặc là chết tại đó. Hơn nữa mỗi nhiệm vụ đều khác nhau, lại còn phải để phòng những người Ách mệnh khác. À này, cậu có gặp mặt cụ thể ai chưa?"
"Tôi có gặp mấy kẻ ở xưởng bỏ hoang, bọn họ rất kỳ lạ, cứ như biết hết chuyện của tôi vậy."
"Họ là Đại Chấp Sự, không ai biết thân phận thật của họ. Trước đây có người nghi ngờ họ thuộc Long Hổ Sơn hoặc cao nhân đạo môn, nhưng những người Ách mệnh điều tra họ đều chết oan chết uổng cả."
"Có nghĩa là chúng ta như cá trên thớt, bất cứ lúc nào cũng có thể bị làm thịt hả?"
"Nếu sống sót, phần thưởng sẽ cực kỳ hậu hĩnh."
Bây giờ vẫn còn sớm, tôi vốn định đi chùa nhưng xem ra chẳng cần thiết nữa.
Tôi mời Lâm Đống vào hiệu cầm đồ, vì đây là lần đầu nhận lời mời cho người Ách mệnh nên có nhiều chuyện chưa rõ. Tôi mời Lâm Đống điếu thuốc, pha ấm trà ngon, hỏi thăm về lá thư.
Lâm Đống kể những người mang Ách mệnh không thể thoát khỏi số phận của mình, riêng ngũ khôi là trường hợp đặc biệt, vì họ như nhóm quản lý của giới người Ách mệnh.
Cấp cao nhất gọi là Đại Chấp Sự, người thực thi là Chấp Hành Quan, còn ngũ khôi đóng vai trò như NPC. Chấp Hành quan sẽ giao những nhiệm vụ kỳ quặc, mời người Ách mệnh đến hoàn thành.
Chính vì người Ách Mệnh có thể cướp xu mua mạng của nhau nên cuộc chiến càng trở nên khốc liệt.
Lần trước Lâm Đống từng tham gia sự kiện Cô dâu ma. Tổng cộng có 12 người Ách mệnh, cuối cùng chỉ ba người hoàn thành nhiệm vụ, hắn là một trong số đó.
Chấp Hành Quan sẽ đưa ra quy tắc và manh mối để mọi người giải quyết vấn đề, kiếm được điểm càng cao thì cơ hội sống sót càng lớn.
Còn về chuyện xảy ra lúc đó, Lâm Đống không kể chi tiết.
Nhưng tôi nhận ra một vấn đề, những kẻ đeo mặt nạ khả năng cao thuộc môn phái nào đó thuộc Đạo gia.
Những người Ách mệnh như chúng tôi bị gom lại để làm nhiệm vụ, không lẽ năm xưa cha tôi cũng chết như vậy?
Thôi, dù sao thì giặc đến thì đánh, nước lên nâng nền.
Trước khi đi, tôi và Lâm Đống ăn uống no nê.
Còn về chuyện đôi giày thêu, tôi không hỏi, hắn cũng không nói.
Nhưng qua kiểm tra quỷ vực, tôi phát hiện chủ nhân đôi giày bị đẩy xuống giếng, dùng kim phong tỏa linh hồn mà chết, thế nên người giữ tà vật buộc phải cung phụng cẩn thận.
Còn về hung tính trong đôi giày thêu cần xử lý triệt để, mới có thể giúp người khác hoàn thành nguyện vọng.
Ngay lúc tôi phân vân không biết có nên bán cho Thiên Hạ Đệ Nhất Pháo hay không thì bạn thân của Lưu Hàm là Vu Hiểu Như tới, đi cùng là một cô gái lạ mặt.
Khách hàng chỗ tôi thường do bạn bè giới thiệu.
Gặp tôi, Vu Hiểu Như căng thẳng nói: "Trương... Trương đại sư, là Hàm Hàm cho tôi địa chỉ, cô ấy nói anh mở tiệm cầm đồ, có nhiều vật lạ cổ quái, còn có thể giúp vượng vận."
"Mua bán tà vật chỉ là để kiếm sống thôi. À phải, cô đến chuộc lại Đại hắc Phật mẫu hả?" Tôi hỏi.
"Không không không." Vu Hiểu Như lắc đầu liên tục, "Anh đừng đùa nữa, đến giờ nhớ lại là tôi vẫn còn rợn người. Là thế này, bạn tôi hôm trước đi coi bói, thầy bảo hồn bạn trai cũ đang đi theo cô ấy, khiến cô ấy luôn gặp xui xẻo. Anh xem giúp được không?"
Lý Lôi không có động tĩnh, chứng tỏ không có âm hồn.
Tôi nói: "Yên tâm về đi, bình thường ngủ sớm một chút, đừng đọc truyện ma quá nhiều."
"Đại sư à, dạo này tôi thật sự xui lắm, không chỉ bị lừa mấy chục nghìn tệ mà tiệm spa cũng sắp phá sản rồi. Đại sư nghĩ cách giúp tôi đi!" Cô gái mếu máo.
Tôi đưa đối phương đôi giày thêu mới xử lý xong: "Đôi giày này giá 30.000 tệ, mỗi đêm mang vào từ giờ Tý, giờ Dần cởi ra, kiên trì mười lăm ngày là có thể đổi vận. Nhớ là tuyệt đối không được ngủ quên, nếu làm theo lời dặn mà không có hiệu quả thì mang trả lại, tôi hoàn tiền."
"Thần kỳ vậy ạ?"
"Tin hay không tùy cô. Chủ nhân đôi giày này chết oan, biến thành hung linh. Cô cầu nguyện cho cô ấy, cô ấy giúp cô hoàn thành ước nguyện, đôi bên giúp đỡ lẫn nhau."
Tôi vừa dứt lời, cô gái nhìn Vu Hiểu Như, hai người thì thầm thảo luận. Vu Hiểu Như nói: "Na Na, đại sư lợi lắm!"
Tà vật đúng là tà ác, nhưng người dùng nó còn tà ác hơn. Vì mỗi món đồ đều có quy tắc riêng, nhưng người sử dụng nó luôn ôm tâm lý may mắn nên thường không tuân thủ.
Ví dụ như Răng Sứ, Mộng Mộng, Tôn Địch... Bọn họ cuối cùng ai cũng bị chính d*c v*ng của mình hại.
Nhận 30.000 tệ, đóng gói giày thêu, tôi dặn dò kỹ cách sử dụng.
Chờ hai người kia đi rồi, Lâm Đóng nói: "Uy lực của tà vật đúng là lớn thật."
"Không lớn làm sao kiếm tiền? À mà sao bố tôi lại thu đồ cổ cho bố cậu?"
"Tôi không biết. Hồi đó tôi còn nhỏ, bây giờ thì bố tôi bệnh nặng, không còn tỉnh táo. Khi nào xong việc, tôi đưa cậu đi gặp."
Chúng tôi uống thêm vài chai bia rồi tôi mang theo bảo bối của tiệm cầm đồ cùng đi.
Ông nội để lại ba món bảo vật, bùa rơm thế mạng đã cho Lưu Hàm dùng, hai món còn lại là phù huyền không và roi đánh thần, hai thứ này khó mang, nên tôi chỉ cầm xá lợi chùa Vân Tự.
Trước đây Hoàng Sâm từng dùng nó để hù dọa, biết đâu ngay lúc nguy cấp nó lại có thể cứu mạng.
Tôi mang thêm vài lá bùa rồi lên chiếc Maybach, đi thẳng đến nhà hát.
Nhà hát Long Minh trước đây làm ăn rất vượng, hồi nhỏ tôi từng tới, nhưng sau này vì một vụ cháy khiến hơn ba chục người bỏ mạng thì nơi này bị bỏ hoang.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]