Chương 120: Trần Tiểu Nha
Cô bé nhìn tôi, tôi nhìn cô bé.
Khi hai chúng tôi bốn mắt nhìn nhau, cô bé cũng ngơ ngác.
Cô bé khoảng 10 tuổi, tóc thắt bím hai bên.
Tôi nhớ trước đây khi bị xương quai xanh Yêu Cơ hại, lúc ở bệnh viện kiểm tra ra có u, tôi đã vô tình gặp một cô bé.
Cô bé vừa nhìn đã phát hiện trên người tôi có điều khác thường, hơn nữa chỉ mới nhắc nhở mà miệng đã sưng.
"Là cháu?"
Thấy tôi, cô bé cũng vô cùng kinh ngạc: "Bố cháu khi còn sống từng nói chủ của tiệm cầm đồ này là một ông cụ, sao lại là chú?"
"Cháu quen ông nội chú?"
"Cháu không quen, là bố em từng gặp Trương Khánh Tông, lúc cháu chào đời ông ấy từng xem bát tự cho cháu, ngay cả tên của em cũng do ông ấy đặt."
"Cháu tên gì?"
"Trần Tiểu Nha."
Tôi khá bất ngờ, với bản lĩnh đoán mệnh của ông nội tôi, ông ấy rất ít khi đặt cho ai đó cái tên không có ý nghĩa như vậy.
Tôi nói với cô bé giờ mình là ông chủ, có gì cứ nói với tôi.
Trần Tiểu Nha nghiến răng, nhìn về phía Lâm Đống, ánh mắt cảnh giác.
Lâm Đống thức thời, chủ động nói: "Tôi còn chút việc, không làm phiền cậu nữa."
"Đi thong thả. À đúng rồi, nếu cậu liên lạc được với mấy người cùng chúng ta tham gia sự kiện kia gọi họ cùng nhau ăn một bữa, tôi mời."
"Được." Lâm Đống vẫy tay tạm biệt.
Chuyện ở nhà hát Long Minh khiến tôi theo bản năng sợ hãi.
Rốt cuộc những kẻ đeo mặt nạ đang làm gì? Chẳng lẽ đúng như suy đoán của mọi người, bọn họ đều là người đứng sau Đạo môn?
Khi chỉ còn lại tôi và Trần Tiểu Nha, cô bé lo lắng nói: "Chú ơi, mẹ cháu bệnh nặng, trước khi qua đời bố cháu từng nói nếu gia đình gặp nguy hiểm thì có thể tới Nguyên Cát Đường tìm ông Trương."
"Cô bé, tuy chú biết chú y thuật nhưng chú không phải vạn năng, nếu mẹ cháu bị bệnh thì đưa đến bệnh viện đi."
"Đi bệnh viện rồi, nhưng bác sĩ đều bó tay."
Tôi tưởng mẹ Trần Tiểu Nha mắc bệnh nan y, đang định an ủi, thì Trần Tiểu Nha thở dài nói: "Bác sĩ nói mẹ cháu không bị bệnh, nhưng bà ấy rất đau đớn, bố cháu từng nói đây là bệnh di truyền của gia tộc, không ai có thể xử lý, nếu mẹ cháu phát bệnh thì tới Nguyên Cát Đường tìm ông Trương."
"Cháu có nhớ sinh thần bát tự của mình không?"
"Bố cháu nói bát tự của cháu là năm Quý Sửu, tháng Quý Sửu, ngày Quý Sửu, giờ Quý Sửu."
Tôi giật mình. Bát tự này đúng là đặc biệt.
Sửu là bùn, Quý là nước tĩnh.
Bùn ẩn trong nước tạo thành hồ nước sâu khó có thể nắm bắt được.
Sửu ở trong đất có thể mang đến sức mạnh cho Quý trong nước.
Theo manh phái, những người có bát tự mạnh mẽ như thế này bẩm sinh khắc cha.
Nhất là khi đất ẩm ướt ẩn chứa bụi bẩn, nhưng Trần Tiểu Nha lại có đôi mắt to tròn đầy linh khí, rõ ràng là người hỏa hình.
Không có dơ bẩn, vậy chỉ có "yêu tà".
Tôi nói: "Dẫn chú đến cháu xem thử."
"Cảm ơn anh đẹp trai." Trần Tiểu Nha vui mừng.
Tôi thu dọn đồ đạc, vừa xách rương da ra khỏi cửa thì gặp hai võ tăng đi tới.
Vừa gặp tôi, võ tăng trầm giọng: "Tam Viêm có ở đây không?"
"Mấy thầy là ai?"
"Hắn đánh gãy hai chân sư đệ của tôi, hai anh em tôi tốn bao nhiêu công sức mới tìm được đến nơi này, gọi hắn ra đây!"
Trần Tiểu Nha khiếp sợ, trốn sau lưng tôi.
Thái độ muốn gây chuyện của hai người này khiến tôi hơi khó chịu.
Tôi nói: "Tam Viêm đi du lịch Tam Á rồi, mấy thầy tới đó tìm đi."
"Không thể nào, hắn chắc chắn ở trong nhà. Cậu tránh ra, để bần tăng vào xem là biết!"
Dứt lời, hai võ tăng liền muốn xông vào.
Ban ngày ban mặt muốn xông vào nhà dân, hai tên này bị ngốc à?
Đúng lúc này Dạ Ma ở trong nhà kêu lên "Đồ ngốc, đồ ngốc" khiến hai võ tăng càng khẳng định Tam Viêm ở bên trong.
Tôi tức giận, nhưng không muốn đối chọi với họ, vì thế trầm giọng: "Tôi không biết hai thầy thuộc môn phái nào, giới thiệu tên tuổi đi, nếu đồ đạc trong nhà tôi mà mất, tôi sẽ đến chỗ mấy thầy nói chuyện."
"Bọn tôi là võ tăng chùa Đại La. Người xuất gia sao có thể trộm cắp? Lần này chúng tôi xuống núi chỉ là phụng lệnh làm việc, nghe nói Tam Viêm ở đây nên mới tới tìm."
Tôi đứng chắn trước cửa, nghiêm túc nói: "Đùa à, đây là nhà tôi, thầy đòi vào lục soát là lục soát hả? Cho dù là cảnh sát thì cũng phải làm việc theo thủ tục đấy!"
"Vĩnh Hoài sư huynh, cậu ta nói có vẻ đúng." Võ tăng bên cạnh gật đầu.
Tôi nói tiếp: "Hay là thế này đi, nếu Tam Viêm không ở đây, mấy thầy phải ở lại tiệm cầm đồ của tôi canh cửa một tuần, bất kể mưa to gió lớn, một khi tôi chưa lên tiếng, các thầy bắt buộc phải đứng ngoài cửa suốt thời gian đó, coi như xin lỗi, được không?"
Hai võ tăng nhìn nhau, cuối cùng đồng ý yêu cầu của tôi.
Tôi cho họ vào tiệm cầm đồ, chưa đến mười phút đã quay lại, ủ rũ cúi đầu, đổ lỗi cho nhau.
"Thấy chưa?"
"Tôi rõ ràng cảm nhận được hơi thở của Tam Viêm, sao lại không thấy chứ?"
"Chắc chắn là sai sót chỗ nào rồi."
"Sư huynh, thuận phong nhĩ của em không phải sư huynh không biết, sao có thể lầm được?"
Nghe họ phàn nàn, tôi trở nên thận trọng hơn.
Hai người này không giống nói dối, nếu không nắm phần chắc, họ đã không nói vậy. Chẳng lẽ Tam Viêm chưa đi?
Tôi cảm thấy điều này là không thể, tuy thực lực hiện tại của tôi còn nửa vời, nhưng trong nhà có thêm ai hay không tôi không thể không biết.
Hai võ tăng một người tên Thích Vĩnh Hoài, một người tên Thích Vĩnh Cương.
Thấy họ sầu não, tôi thản nhiên nói: "Người xuất gia phải giữ chữ tín, chúng ta đã nói rõ với nhau rồi, ngoan ngoãn trông cửa đi, không được tôi cho phép, ai cũng không được bước vào tiệm cầm đồ, có làm được không? Nói cho hai thầy biết, trên đầu ba thước có thần linh, đừng để Phật Tổ nhà thầy mất mặt."
Thích Vĩnh Hoài bất mãn: "Chúng tôi đâu có nói không giữ lời hứa."
"Người xuất gia như chúng tôi cực kỳ giữ chữ tín, không phải chỉ cần canh cửa vài ngày rồi sao?"
Dứt lời, hai người ngồi xếp bằng, canh giữ trước cửa tiệm cầm đồ.
Gần đây xuất hiện Lôi Thiên Phục Ma Trận khiến tôi cảm thấy cả thành phố này không yên, tiệm cầm đồ là nhà của tôi, tôi từng tiếp xúc với những độc hành giả khác, nếu điều tra ra tôi, hai tên ngốc này ít nhất cũng hỗ trợ một chút.
Tôi đưa Trần Tiểu Nha lên xe, cô bé vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ xem hai võ tăng kia, lo lắng: "Hai người kia dữ quá!"
"Dữ thì dữ, nhưng trên người họ không có tục khí, vừa nhìn là biết rất giữ lời hứa."
Nói đến đây, tôi quay đầu nhìn Trần Tiểu Nha. Vì sở hữu đồng tử đôi, bây giờ tôi có thể nhìn thấy linh thể, trên người Trần Tiểu Nha tôi có thể nhìn thấy chút sát khí, nhưng nó lại không thuộc về yêu ma quỷ quái.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]