Chương 121: Bắt yêu
Nhớ đến lần đầu tiên gặp nhau, Trần Tiểu Nha nhìn ra lệ quỷ đu bám tôi, nhưng khi tôi hỏi nguyên do, Trần Tiểu Nha lại không biết, chỉ nói đây là tài năng bẩm sinh, từ lúc có ký ức đã như vậy.
Tôi hào hứng hỏi tiếp: "Thế bây giờ em thấy anh thế nào?"
"Trên người anh có một luồng khí đen, nhưng theo những gì em chứng kiến trước đó, loại khí này chỉ xuất hiện trên người người chết, nhưng anh lại chưa chết, nên em cũng không biết là tại sao."
Đối diện với ánh mắt nghiêm túc của Trần Tiểu Nha, tôi không hỏi tiếp.
Tốt nhất đừng để như lần trước, lại chọc phải thứ chẳng tốt đẹp gì.
Khoảng ba mươi phút sau, xe của chúng tôi dừng trước một khu chung cư cũ.
Trần Tiểu Nha đi trước dẫn đường. Trên đường gặp vài hàng xóm, ai nấy đều chủ động hỏi thăm mẹ cô bé sao rồi.
Cô bé rất lạc quan, nói rằng mẹ mình chắc chắn sẽ không sao.
Chúng tôi vừa bước vào chung cư, mùi dưa chua lập tức xộc thẳng vào mũi, trước cửa rất nhiều nhà chất đống rác thải.
Nhà của Trần Tiểu Nha ở tầng 5. Cô bé lấy chìa khóa rỉ sét ra, mở cửa sắt. Bên trong căn nhà tối om, cửa sổ đóng chặt, ánh nến leo lắt mang đến cảm giác kỳ lạ bí ẩn cho căn nhà.
Bốn bức tường treo đầy bùa màu đỏ. Mỗi lá bùa dài hơn 3 mét, kéo dài từ nóc nhà xuống đất.
Giữa phòng khách có một cái lọ màu vàng, trên đó có một lá bùa màu vàng phong ấn. Ngoài ra trong phòng còn có lư hương và ba nén nhang cháy chậm, trong góc có một chiếc yếm đỏ.
Tôi kinh ngạc: "Có chuyện gì vậy?"
Trần Tiểu Nha nghiêm túc trả lời: "Mẹ em làm đấy, mẹ bảo như thế sẽ thoải mái hơn."
Chữ trên lá bùa giống như đang phong ấn thứ gì đó.
Tôi đi theo Trần Tiểu Nha vào phòng ngủ, thấy một người phụ nữ bị trói trên giường.
Tóc tai chị ta rối bù, tay chân hoàn toàn bị cố định, thỉnh thoảng lại thở hổn hển.
Trần Tiểu Nha vội chạy xuống bếp lấy ly nước mang đến: "Mẹ có khát không?"
Tôi đang định nhắc nhở thì Trần Tiểu Nha đã vén tóc mẹ mình.
Khoảnh khắc thấy cặp đồng tử kỳ lạ của người phụ nữ, tim tôi hẫng một nhịp.
Độc hành giả!
Không ngờ mẹ của Trần Tiểu Nha là độc hành giả!
Hơn nữa tình hình của chị ta rất đặc biệt, toàn thân tràn ngập khí tức mãnh liệt.
Trần Tiểu Nha đút nước cho mẹ uống. Khi tôi nhìn về gương, hình ảnh của người phụ nữ biến mất, thay vào đó là một con quái vật.
Trần Tiểu Nha cảm thán: "Mẹ bảo em làm vậy thì sẽ không tái phát bệnh nữa. Anh trai ơi, anh cứu mẹ em đi."
Trạng thái của mẹ Trần Tiểu Nha khiến tôi nhớ đến lời dặn của Trần Lộ Nhiên.
Trong thành phố gần đây xuất hiện một độc hành giả cấp S, chuyên gặm da mặt người khác, chắc không phải bà ấy đấy chứ?
Tôi gật đầu: "Tiểu Nha, cháu ra ngoài trước đi, anh muốn nói chuyện với mẹ em."
Trần Tiểu Nha rất ngoan, lập tức ra ngoài rồi đóng cửa lại.
Đợi đến khi chỉ còn tôi và người phụ nữ kia, tôi kéo ghế ngồi xuống, hỏi: "Chị quen ông nội tôi?"
"Nhiều năm trước, vợ chồng tôi có gặp ông Trương, nhờ ông ấy mà hai vợ chồng mới có thể sống sót."
"Nguyên Cát Đường có một quy tắc, nhận tà vật mới có thể làm việc."
Nếu là vấn đề bình thường, tôi sẽ giúp ngay.
Nhưng lý do là vì phạm vi liên quan quá lớn, nếu không xử lý tốt, chính tôi cũng có thể mất mạng.
Ai ngờ, người phụ nữ lại nói: "Chẳng lẽ cậu không muốn biết bố mình chết thế nào, thân phận của những kẻ đeo mặt nạ kia sao?"
"Chị có ý gì?"
"Tôi nói cho cậu biết, bí mật này nằm ngay trên con gái Trần Tiểu Nha của tôi, nếu nó chết, cả đời này cậu sẽ không thoát được."
Tôi buộc bản thân nhanh chóng bình tĩnh lại, nghiêm túc nói: "Cho dù chị muốn tôi hỗ trợ thì chị cũng phải nói cho rõ ràng."
"Năm xưa Trương Khánh Tông là độc hành giả lớn nhất, tất cả chúng tôi đều nhờ ông ấy che chở mới thoát khỏi sự đuổi giết năm ấy, mà Tiểu Nha chính là bí mật của cuộc bạo loạn kia, bây giờ tôi sắp không trụ nữa, không thể áp chế hơi thở của mình, tôi không thể bảo vệ Tiểu Nha, cậu đưa con bé đi đi."
"Ông nội tôi không nói gì với tôi cả."
"Ông cụ không muốn để cậu biết nhiều, ông ấy muốn bảo vệ cậu."
Bề ngoài tuy vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng cảm xúc trong lòng tôi sớm đã sông cuộn biển gầm.
Ông nội mất tích, bố chết thảm, để lại một tiệm cầm đồ cho tôi.
Tôi là người Ách mệnh, lại có huyết mạch độc hành giả tu xà, bị cuốn vào mấy kẻ đeo mặt nạ gọi là Ách vận giả.
Với tôi mà nói, chuyện quan trọng nhất chính là sống sót.
Ngoài ra, tôi cần tìm ra nguyên nhân cái chết của bố mình, có điều mãi vẫn chưa có phương hướng.
Cuộc bạo loạn năm đó?
Độc hành giả công kích người thường khiến Đạo môn trong thiên hạ phải săn giết.
Người phụ nữ nói: "Độc hành giả chúng ta là huyết mạch bị trời xanh khinh thường, trong lịch sử đã từng có nhiều đợt bị tàn sát. Họ sợ sức mạnh của chúng ta, nhưng lại muốn chúng ta trở thành nô lệ của họ."
"Tôi có thể đưa Tiểu Nha đi, nhưng tôi phải biết chân tướng!"
"Nếu Tiểu Nha chết, cậu mãi mãi cũng không thể biết."
Dứt lời, người phụ nữ cắn dây thừng, khóe miệng chảy máu.
Khoảnh khắc dây thừng bị đứt, tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên.
Lúc này, da mặt người phụ nữ bắt đầu nứt ra, lông tơ mặt khắp người, toàn thân đầy những đôi mắt giống như yêu quái nhền nhện.
Người phụ nữ thoát khỏi dây thừng, bất ngờ lao ra ngoài phòng khách, mở cửa sổ, đứng trên cửa sổ tầng 5, quay đầu nhìn tôi. Tuy đối phương không nói gì nhưng tôi hiểu.
Bất ngờ cửa nhà bị phá, hai người đàn ông mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn xông vào, quát: "Chính là nơi này, mau ra tay!"
Một cơn gió ập tới, phù chú trong nhà phát ra ánh sáng màu đỏ, sau đó bốc cháy. Chính lúc này, người phụ nữ lao mình nhảy ra ngoài.
"Mẹ!" Trần Tiểu Nha đau đớn gào lên.
Trước khi cô bé chạy đến bên cửa sổ, tôi đã bước lên, chỉ thấy người phụ nữ vượt nóc băng tường, lúc đáp đất hoàn toàn bình yên vô sự.
Tốc độ của chị ta cực kỳ nhanh, đằng sau xuất hiện năm đạo sĩ, họ cầm lôi phù bao vây người phụ nữ, giây sau, một luồng sáng từ trên trời giáng xuống, bắt người phụ nữ như con mồi.
Sau đó lại có một đạo sĩ khác bước ra, tay cầm đinh tháp dài nửa thước, khoảnh khắc chọc xuống, tiếng kêu của người phụ nữ vang vọng cả khu chung cư.
Nhưng kỳ lạ là cả khu này không có người thường nào.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]