Chương 122: Cục mật vụ
Trần Tiểu Nha gào khóc, xoay người muốn chạy xuống lầu.
Tôi ôm chặt cô bé: "Mẹ em đi rồi, nghe lời, anh sẽ nghĩ cách đưa thi thể về."
Cô bé ôm cổ tôi, đầu gác lên vai tôi, nước mắt lăn dài.
Hai người mặc áo Tôn Trung Sơn quát lớn: "Cậu, buông người ra."
"Tại sao?"
"Nhanh lớn, ít nói nhảm, bảo cậu buông thì buông đi!"
Đối phương rút một cây đoản đao nhuộm màu đen, chuẩn bị tấn công bất cứ lúc nào.
Tôi nhẹ nhàng an ủi Trần Tiểu Nha.
"Tôi là người của Nguyên Cát Đường, tới đây để thu mua tà vật, cô bé này mấy ông không thể đưa đi."
"Cậu thuộc ngũ khôi?"
Thấy tôi gật đầu, hai người kia mới rút cây đoản đao về lại, bầu không khí cũng bớt căng thẳng hơn."
"Chúng tôi là người của Cục mật vụ, mẹ của cô bé này là độc hành giả cấp S, cô bé là con gái ruột, cần sàng lọc máu mới biết có kế thừa huyết mạch độc hành giả hay không."
Tôi cũng là độc hành giả, tôi có thể cảm nhận Trần Tiểu Nha không kế thừa huyết mạch kia, nhưng tôi không muốn mạo hiểm.
Tôi lễ phép nói: "Hai ông có điều không biết, Trần Tiểu Nha là đồ đệ của tôi, theo tôi học cách giám định tà vật, chuyện của cô bé chính là chuyện của tôi. Hơn nữa, việc độc hành giả thức tỉnh không liên quan đến huyết mạch trực hệ."
Vương Bảo Bảo từng nói với tôi, huyết mạch độc hành giả quan trọng nhất là thức tỉnh, nhưng không ai biết khi nào họ mới thức tỉnh thật sự.
"Không được, theo quy định với huyết mạch độc hành giả cấp S, cả nhà đều phải tiến hành lấy máu xét nghiệm."
Đối phương tỏ ra kiên trì khiến tôi nhận ra rằng sự việc không dễ dàng được cho qua.
Tôi nói: "Con bé đang sợ lắm. Thế này đi, ngày mai mấy ông tới tiệm cầm đồ tìm tôi."
"Được."
Thấy hai người kia gật đầu, tôi lại hỏi thi thể người phụ nữ phải xử lý thế nào.
Họ nói trước mắt phải loại bỏ huyết mạch độc hành giả, sau đó trả cho người nhà.
Tôi bế Trần Tiểu Nha ra ngoài, khi xuống lầu một, cảnh vật xung quanh yên tĩnh đến mức đáng sợ, trời u ám, bầu không khí giết chóc khi nãy vẫn còn.
Vị trí mẹ Trần Tiểu Nha bị bắt đã bị xử lý sạch sẽ.
Tôi đưa cô bé qua đường thì lại gặp hai người mặc đồ màu xanh, chắp tay với mình: "Chào ông chủ Trương."
Tôi nhớ một trong hai người này chính là kẻ đã đâm cây đinh vào người mẹ của Trần Tiểu Nha.
"Hai vị đạo trưởng khách sáo."
"Lúc xuống núi, sư phụ từng nói mấy hôm trước Tam Viêm sư huynh từng dừng chân chỗ ông chủ Trương, làm phiền rồi."
"Không có gì, tôi cũng rất thích Tam Viêm, mấy ngày nay cậu ta đi du lịch rồi, nếu không mọi người đã có thể đoàn tụ. Hai vị đạo trưởng, nếu không còn chuyện gì khác, tôi đi trước."
Tôi đi qua hai người họ, cảm nhận ánh mắt của họ cứ hướng về Trần Tiểu Nha.
Ngoại trừ điều này ra, tôi có thể cảm nhận mười mấy ánh mắt đang hướng về phía mình từ bốn phía.
Những người này đều tham gia săn giết độc hành giả cấp S.
Từ lúc tôi bước vào nhà Trần Tiểu Nha, khu này đã nằm trong sự khống chế.
Chẳng biết trên người cô bé này có bí mật gì, nhưng nếu đã liên quan đến cái chết của bố tôi và thân phận của những kẻ đeo mặt nạ, tôi sẽ không dễ dàng giao cô bé ra.
Tôi lái chiếc Jetta chở Trần Tiểu Nha đi, thỉnh thoảng lại xuất hiện mấy người mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn trên đường.
Trần Tiểu Nha nức nở: "Anh trai, mẹ em thật sự chết rồi sao?"
"Con người ai rồi cũng phải chết."
"Nhưng tại sao lại là bây giờ!"
Tôi xoa đầu cô bé: "Con người không khác gì hoa có, hoa có lúc nở thì sẽ có lúc tàn, không ai có thể hoàn toàn quyết định số phận của mình."
Thấy Trần Tiểu Nha có vẻ đã hiểu, tôi không lái xe về nhà mà vòng đến Trần Quốc Tự tìm Mục Tuấn Đào. Lão Mục là cao nhân, cũng đã lớn tuổi, nếu nhắc đến bí mật của độc hành giả, ông ấy hẳn là người biết rõ nhất.
Hơn nửa tiếng sau, tôi đến chùa, hôm nay là mười lăm nên khách hành hương rất nhiều.
Hương khói trong chùa rất vượng, Mục đạo trưởng mặc đồ cư sĩ cầm mã QR bán nhang, bên cạnh có treo bảng hiệu, viết "Lớn 15 tệ, nhỏ 10 tệ."
Mục đạo trưởng chỉ nhìn tôi một cái rồi mặc kệ.
Tôi trả 10 tệ, đưa nhang cho Trần Tiểu Nha: "Coi như dâng nén nhang cho mẹ đi."
"Anh ơi, mẹ em không tin Phật."
"Có tin hay không đều không sao, cứ coi tìm một nơi an ủi là được."
Lời tôi nói khiến mấy người bên cạnh không vui, cau mày nói tôi bất kính với Phật tổ, thần Phật linh thiêng, sao có thể nói là tìm nơi an ủi?
Tôi không so đo, chỉ nói với lão Mục: "Cháu có chuyện này cần hỏi thăm, chỉ vài câu thôi."
"Nói đi, mang cô bé kia tới làm gì?"
"Người của Cục mật vụ và Đạo môn tới."
"Vì cô bé?"
"Gần như vậy, mẹ cô bé là độc hành giả cấp S, đã bị giết."
"Việc này quá lớn, cậu tốt nhất đừng xen vào."
"Ông cháu muốn cháu cầm tiền cao bay xa chạy, nhưng trời xui đất khiến cháu cứ bị cuốn vào chuyện này. Cái chết của bố, việc ông nội bỏ trốn, cháu biết họ có gì đó gạt cháu."
"Gạt cậu là vì không muốn cho cậu biết, nếu muốn nói với cậu thì họ đã không gạt cậu. Nghiệp chướng của con người quá nhiều, biết càng nhiều sẽ càng liên lụy tới nhân quả không thuộc về mình."
Nghĩ đến mấy kẻ đeo mặt nạ đáng sợ, tôi cảm thán: "Cháu cũng không muốn biết quá nhiều, nhưng mọi chuyện cứ ập đến. Cháu đến tìm chú để hỏi thăm về Cục mật vụ, họ mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn, trông rất lợi hại."
"Bố cậu từng là một trong số chúng, sớm muộn gì họ cũng sẽ tới tìm cậu." Lão Mục thở dài, giơ cổ tay ra, trên đó có một hình xăm to bằng móng tay, "Thấy chưa? Dấu vết Cục mật vụ để lại đấy. Năm xưa chuyện của tôi bị Cục mật vụ biết, nhờ bố cậu cầu xin tôi mới có thể sống sót, nếu không cậu nghĩ tại sao bọn tôi lại giúp cậu, những món nợ đó chúng tôi nợ ở đâu?"
Tôi ngơ ngác.
Trong tâm trí tôi, hình ảnh của bố đã dần phai nhạt, đến giờ tôi vẫn cứ nghĩ ông không giỏi giang gì, dù đã rất nỗ lực nhưng vẫn đánh mất tất cả.
Lão Mục vỗ vai tôi: "Chuyện sắp tới không thể tránh được, chuyện không tới có hy vọng cũng như không. Tôi chỉ có thể nói đời người tóm gọn trong bốn chữ: Thuận theo tự nhiên."
"Cảm ơn."
Ở chỗ lão Mục, tôi đã có được đáp án mình cần.
Bàn tay vô hình kia tồn tại là có lý do của nó.
Tôi nói: "Tiểu Nha, anh dẫn em đi ăn nhé, rồi lát nữa chúng ta xử lý chuyện của mẹ em."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]