Chương 132: Xuống nam đến Trấn Nguyên Trai
Bí mật mà ông nội phát hiện thật sự ngoài sức tưởng tượng.
Ai mà ngờ yêu quái bị mọi người săn lùng thật ra là tiên, hơn nữa còn liên quan đến bí quyết trường sinh.
Tôi nói: "Nếu cháu đi, kiếp nạn của ông phải làm sao?"
"Chuyện của ông cháu cứ yên tâm, kiếp số nên đến nhất định sẽ đến, huống hồ ông đã nghĩ được cách kim thiền thoát xác, nhân lúc còn sớm cháu mau đi đi, đừng làm chậm trễ việc ông bỏ trốn."
"Đuổi cháu đi mà làm chậm trễ ông à?"
Chúng tôi dù sao cũng là người thân, sao phải tính toán rõ ràng vậy chứ?
Thấy ông nội im lặng, tôi hỏi: "Ông nội, ông còn tiền không, cho cháu chút phí đi đường đi."
"Nè, đừng có tưởng ông không biết dạo này cháu kiếm được bao nhiêu tiền. Mấy ngày lại có lời mời Ách vận, kiếm tiền dễ lắm, nếu chút tiền để đổi xu mu mạng cũng không có thì thà chết quách đi cho rồi."
"Được được, cháu nghe ông."
Thái độ của ông nội đột nhiên trở nên nghiêm túc: "Khi ra ngoài, cháu phải trực tiếp xuống nam, tà vật trong tiệm cầm đồ sẽ bị người của Long Hổ Sơn mang đi, cháu phải nghĩ cách thu hồi bảy món tà vật còn lại."
"Có một cái bị Hắc Vô Thường mang đi rồi"
"Phía hắn không thành vấn đề, cháu không cần lo, chuyện ở xã hội này Hắc Vô Thường không gánh được." Ông nội lại chỉ một ngăn kéo, nói, "Trong đó có một bức thư do một trong những đệ tử của ông năm xưa ghi danh. Người đó ở Ma Đô, cháu đi tìm cậu ta, tạm thời ở đó, trong cuộc sống thường ngày đừng để lộ thân phận, tránh bị người của Đạo môn đến hỏi thăm."
"Ý ông là nhà họ Trương từ nay phải sống lang bạt giang hồ sao?"
"Không đến mức đó. Chờ cháu kiếm đủ 6.000.000 NDT, thắng lại tất cả tà vật, cháu có thể đến Long Hổ Sơn, nếu không tuyệt đối không được đi, nếu không cháu sẽ mất mạng."
Tôi cảm nhận được tính nghiêm trọng của vấn đề từ lời dặn cuối cùng của ông nội.
Về phần tinh nguyên long vương cần phải suy tính thêm, dù gì Hồng Long Vương kia thật sự rất mạnh. Hiện tại, tôi chưa chắc đã đánh thắng được người ta.
Tôi đi thu dọn đồ đạc, trước khi rời khỏi thành phố nơi mình sinh ra và lớn lên, tôi đến hỏi ông nội: "Trước đó ông có nhắc đến thiên vực, nhân vực, cuối cùng mới là quỷ vực, hai thứ đầu tiên rốt cuộc là gì vậy?"
"Sử dụng thiên vực có thể nhìn thấu thiên đạo, nhân vực có thể xem được họa phúc cả đời một người, còn quỷ vực xem chuyện xảy ra ở âm phủ. Trong ba thứ đó, thiên vực có thể độ thiên kiếp nên là thứ mạnh nhất, ông biết cháu có ý gì, nhưng cháu còn quá trẻ, tuyệt kỹ đó cháu không thể hiểu hết, khi nào thời cơ đến, ông sẽ truyền cho cháu. Cháu là độc đinh duy nhất của nhà chúng ta, việc này cháu cứ yên tâm."
Sao tôi có cảm giác ông nội lại tung mồi nhử cho mình vậy?
Cuối cùng, tôi xách theo một cái túi nhỏ, căn cước và thẻ ngân hàng, rời khỏi Nguyên Cát Đường. Vì đi quá vội, tôi không mang theo gì cả, nhưng tôi mới ra ngoài chưa đến mười phút liền cảm nhận một luồng khí mạnh mẽ đang đi về hướng tiệm cầm đồ.
Tôi theo bản năng tìm chỗ trốn, nhìn thấy một đoàn người mặc đạo bào xông vào nhà mình.
Sau đó, ở phía tiệm cầm đồ xảy ra một trận chiến.
Trái tim tôi thắt lại.
Nhưng tôi không trở về gây thêm phiền phức.
Bản lĩnh của ông nội tôi mạnh hơn tôi bao nhiêu lần, nếu ông ấy không đối phó được, tôi về cũng công cốc.
Còn về kiếp số của ông nội, ông nói tự mình có thể vượt qua được.
Nhưng tôi không biết ông định làm thế nào, tôi phải trợ giúp ra sao.
Đêm đó, tôi đến nhà Lâm Đống.
Những người khác sớm đã đường ai nấy đi, rất nhiều người có sống cả đời cũng không kiếm được 1.000.000 NDT.
Tiền nợ Lâm Đống, tôi định viết giấy nợ, hắn lại nói cho dù viết giấy nợ, không phải tôi cũng không có ý định trả sao.
Tôi nói không nên lời.
Tôi kể lại đại khái tình hình của mình, Lâm Đống hiện chưa có ý định rời khỏi thành phố, tương lai nếu xảy ra chuyện gì hắn sẽ gọi điện cho tôi, bây giờ giao thông phát triển, dù ở đâu cũng có máy bay bay thẳng.
Thế là tôi dẫn theo Trần Tiểu Nha vội vã rời đi, chúng tôi không đi máy bay, mà ngồi xe lửa xuống phương nam.
Trên đường, tôi nghi ngờ việc huyết mạch độc hành giả bại lộ, lôi thiên trận và tên độc hành giả gặp mặt đều nhằm vào ông nội.
Sau một ngày một đêm tàu xe mệt nhọc, cuối cùng cũng đến Ma Đô trong truyền thuyết.
Trần Tiểu Nha ngơ ngác nhìn lên trời: "Chú ơi, nhà cửa ở đây cao quá."
"Trước đây còn gọi anh trai, sao giờ lại gọi chú rồi? Thôi gọi anh đi, nghe trẻ hơn."
"Râu chú dài quá rồi, phải gọi chú mới đúng." Trần Tiểu Nha nghiêm túc trả lời.
Đi đường một ngày một đêm, tôi đúng là rất tiều tụy.
Tôi dẫn Tiểu Nha đến khách sạn.
Thân phận của Tiểu Nha bây giờ còn đặc biệt hơn tôi, cô bé là độc hành giả cấp S bị thiên sư phủ truy nã, không chỉ đang bị Đạo môn tìm kiếm mà những độc hành giả khác cũng sẽ không tha cho cô bé.
Chúng tôi thuê phòng hai giường đơn, đi tắm rửa rồi ngủ một giấc.
Đến tối, tôi dẫn Tiểu Nha đi dạo, giảm bớt trạng thái mệt mỏi.
Cô bé dù sao cũng chỉ là con nít, thường hay nhớ đến mẹ, còn sẽ rơi nước mắt.
Tôi nói hai chúng tôi đồng bệnh tương liên, mẹ em không phải người, ông nội anh cũng không phải người.
Tiểu Nha giật mình, hỏi lại: "Anh trai, sao anh thích mắng người ta thế?"
Gì cơ, những gì tôi nói đều là sự thật mà!
Đi dạo một vòng, chúng tôi về khách sạn, nghỉ ngơi sớm. Sáng hôm sau, tôi đưa Tiểu Nha đến Trấn Nguyên Trai, cái tên nghe rất hùng hổ, nhưng khi đứng trước mặt tiền cửa hàng, Tiểu Nha nghiêm túc hỏi: "Anh trai, anh có chắc những người phụ nữ đến đây đều không đàng hoàng đúng không?"
Tôi lúng túng: "Chưa chắc, có lẽ có người vì cuộc sống ép buộc, phải ra ngoài kiếm tiền nuôi gia đình, cũng có người có em trai không biết phấn đấu, bố mẹ thì chỉ biết hút máu."
Tiểu Nha lắc đầu thở dài: "Anh bớt xem phim truyền hình đi, toàn tình tiết cẩu huyết không! Anh xem, Trấn Nguyên Trai có đầy đủ các thể loại massage kìa."
Nhìn vào bên trong, xuyên qua tấm rèm đỏ có thể nhìn thấy một cô gái mặc váy ngắn bắt chéo hai chân, miệng ngậm điếu thuốc. Cô ta nhìn tôi từ đầu đến chân, hừ một tiếng: "Đàn ông chẳng ai tốt đẹp, đã đến đây còn dẫn theo con gái, đúng là không biết xấu hổ!"
"Mặc kệ đi, chỉ cần người ta trả tiền là được." Một thiếu phụ hơn ba mươi tuổi ló đầu ra, cười tủm tỉm, "Soái ca, nếu cậu muốn chơi thì để tôi trông con giúp cho."
"Không không, tôi chỉ muốn hỏi có Trấn Nguyên Trai ở đây không?"
"Cậu muốn ghi nợ?" Thiếu phụ bật thốt hỏi.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]