Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 133:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 133: Người anh em, muốn xem bói không?

Tôi và Trần Tiểu Nha nhìn nhau.

Tôi giải thích: "Không không, chúng tôi chúng tôi là bà con xa của Trấn Nguyên Trai, lần này đến Ma Đô là chút việc."

"Tí ti tuổi mà gọi là họ hàng?" Thiếu phụ nhếch mép, "Nhìn hai người cũng có vẻ tử tế, nhưng lão Mã đang gặp xui, nếu liên lụy đến hai người thì không tốt lắm."

Tên thật của Trấn Nguyên Trai là Mã Tam Nguyên, Trấn Nguyên Trai là nghệ danh ông nội tôi đặt cho người ta.

Nghe ông nội tôi kể, người này rất giỏi, nhưng mới mấy năm không gặp, sao lại thảm hại thành ra như vậy nhỉ?

Tôi nói: "Chị gái, dù sao chúng tôi đến cũng là để thăm người thân, có thế nào cũng phải gặp nhau một cái, chị nói xem có đúng hay không?"

"Tôi có lòng tốt khuyên mà còn cãi! Muốn thì tự đi mà gặp đi! Lão Mã đã thế chấp cửa hàng mặt cho chủ của chúng tôi rồi, ông ta trốn trên tầng hai trong cái nhà vệ sinh cũ kỹ đấy!"

Thiếu phụ hừ một tiếng, lắc hông bỏ vào trong.

Không gian bên trong trang trí toàn màu hồng với những chiếc giường massage, trên tường treo đầy ảnh phụ nữ gợi cảm. Tôi tò mò vừa định nhìn vào bên trong thì bị một cô gái chân dài quát: "Nhìn gì mà nhìn! Ở đây là massage trung y đàng hoàng, bán nghệ không bán thân."

Trần Tiểu Nha trợn tròn mắt, kinh ngạc hỏi: "Trung y?"

"Có muốn xem mạch không?" Cô gái hỏi khích.

Trần Tiểu Nha vội lắc đầu, cười hì hì: "Chị xinh quá!"

Tôi xấu hổ dắt Tiểu Nha lên tầng hai.

Đúng như lời kể, người chúng tôi cần tìm ở trong toilet cũ kỹ không có cửa sổ, toàn mùi hôi thối. Trước cửa dán tấm poster: Xem phong thủy bát tự, kỳ môn độn giáp, đổi vận, giúp bạn tìm hướng thành công trong sự nghiệp.

Nhưng nhìn hoàn cảnh nơi này thì lời quảng cáo này có vẻ không đáng tin.

Tôi gõ cửa, không thấy ai trả lời, tôi hắng giọng: "Mã Tam Nguyên, tôi là Trương Nguyên Cát."

Đợi thêm một lúc lâu vẫn không có động tĩnh gì.

Có lẽ người ta không có ở nhà.

Tôi đang suy nghĩ phải làm gì tiếp đây thì Trần Tiểu Nha bỗng nhiên hỏi: "Anh trai, anh nói xem chúng ta đã chạy đến tận đây rồi, bọn xấu kia có đuổi đến không?"

"Không chắc lắm, thế nên em đừng có đi lung tung, bị bắt là xong đời đấy."

"Tại sao họ lại muốn bắt chúng ta?"

"Bọn họ tưởng chúng ta là kẻ xấu, họ là người tốt."

"Nhưng người tốt hay xấu không phải dựa vào việc người đó làm gì, chứ không phải thân phận hay sao? Em chẳng làm chuyện gì xấu cả, đi học cũng rất nghe lời, tại sao bây giờ lại nói em là người xấu, khiến em thậm chí không thể tiếp tục đi học chứ!" Tiểu Nha thở dài.

Tôi biết cô bé nói có lý.

Thời buổi này, người không ra người, ma không ra ma, ai biết đâu mà lần.

Tôi hút liền mấy điếu thuốc, bỗng dưới lầu có tiếng ồn ào: "Anh Năm, anh tin bọn em đi, cho em thêm một cơ hội, nhiều nhất là ba ngày, em nhất định sẽ trả hết tiền cho anh. Anh phải tin em, em xem bói chuẩn lắm, hôm qua đã tự bói cho mình thấy có lộc tài, trong vòng ba ngày chắc chắn sẽ có tiền mà!"

"Im đi! Mày nợ tao 200.000 NDT, cả vốn lẫn lời là phải trả tao 300.000 NDT, kéo dài đến tận bây giờ, mày coi tao là thằng ngốc hả!"

"Anh Năm, em thật sự không có lừa anh mà! Hai ngày trước em đã chuẩn bị đi trả tiền cho anh rồi, ai ngờ nửa đường tiền của em lại bị mèo tha đi, thật sự là bị mèo tha đi mà, con mèo đó lợi hại lắm!"

"Có phải mày muốn nói con mèo đó biết cắn hạt dưa với lộn nhào hay không?"

"Đúng đúng, anh Năm cũng gặp rồi hả?"

"Gặp cái đầu mày!"

Sau đó bên dưới có tiếng đấm đá.

Trần Tiểu Nha ngơ ngác hỏi tôi: "Anh ơi, người thành phố kỳ quặc nhỉ? Mèo biết nhào lộn có gì lạ? À mà có phải người thân của anh về rồi không?"

Tôi vội chạy xuống, thấy một gã trung niên ăn mặc rách rưới đang bị đánh thảm hại, miệng không ngừng xin tha.

Tôi can ngăn: "Chờ đã, đừng đánh nữa, đánh nữa là tôi báo cảnh sát đấy!"

"Đâu ra một kẻ bênh vực người yếu vậy, cậu báo cảnh sát ngay đi, sau đó bảo hắn trả tiền cho tôi!" Tên đại ca thách thức, "Mã lão tam, có cần tao báo cảnh sát giúp mày không?"

"Đừng đừng đừng, em thật sự biết lỗi rồi, báo cảnh sát làm gì chứ, nếu anh muốn đánh thì cứ đánh em đi ạ." Mã Tam Nguyên tươi cười, thậm chí chưa kịp lau máu mũi đã cúi đầu khom lưng.

Tôi thầm nghĩ, nếu đối phương thật sự là đồ đệ của ông nội thì đúng là quá mất mặt.

Nên biết là những bậc thầy phong thủy tài giỏi còn được kính trọng hơn quan chức. Chỉ cần có tài, dù tướng quân có gặp cũng phải xuống ngựa thỉnh giáo.

Mà ông nội tôi là người của thiên sư phủ, thông thạo kỳ môn độn giáp, kết quả đồ đệ của ông lại hèn nhát đến mức bị đánh như chó cũng không dám phản kháng.

Nhìn cảnh này, tôi thật sự bực bội.

Mã Tam Nguyên vẫn còn nói: "Chàng trai trẻ, ý tốt của cậu tôi nhân, nhưng nếu cậu thật sự có lòng thì cho tôi mượn 30.000 NDT nhé, vài hôm nữa tôi sẽ trả cả gốc lẫn lời."

"Anh ơi, chúng ta đi thôi, người này mặt dày quá!" Trần Tiểu Nha tức giận nói.

Ai ngờ Mã Tam Nguyên vẫn mặt dày nói: "Không phải do tôi đang trong tình thế khó xử à? Đúng rồi, hai người đến đây làm gì? Nếu muốn nhờ tôi xem quỷ thì phải trả tiền trước đấy!"

Nhớ lời dặn của ông nội trước khi tạm biệt nhau, tôi đành nhẫn nhịn, nói mình là cháu trai của Trương Khánh Tông.

Vừa nghe thế, mắt Mã Tam Nguyên liền đỏ ửng, vội chạy đến nắm tay tôi, nghẹn ngào: "Người nhà! Đúng là người nhà rồi! Người nhà, cho tôi mượn 50.000 NDT được không?"

Trần Tiểu Nha đẩy ông ta ra: "Không phải khi nãy ông nói chỉ 30.000 NDT thôi à?"

"Đấy là giá với người ngoài thôi? Chúng ta thì khác, chúng ta là người nhà mà, người nhà chắc chắn phải giúp đỡ lẫn nhau. Bây giờ tôi cần 50.000 NDT để xử lý vấn đề của mình, cậu giúp hay không!"

Càng nhìn dáng vẻ lấm la lấm lét của ông ta, tôi càng không hiểu tại sao ông nội mình lại bảo tôi đến tìm ông ta.

Có điều, tôi vẫn quyết định nghe theo lời ông nội.

"Được, tôi cho mượn, tiền đây!"

"Thấy chưa anh Năm!" Mã Tam Nguyên hào hứng quay đầu nhìn người vạm vỡ kia, "Tôi đã nói mình sắp có tài lộc đến mà, không phải giờ có ngay 50.000 NDT sao?"

Tên đại ca kia còn ngơ ngác, Mã Tam Nguyên cười hì hì: "Anh Năm có muốn xem bói không? Là anh em với nhau, tôi tính anh 50% giá món nợ, anh thấy được không?"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.