Chương 134: Ngũ tử linh đồng vận tài
Gã đại ca đô con sững sờ đến nửa phút, ánh mắt nhìn Mã Tam Nguyên như đang nhìn một thằng ngốc chính hiệu.
Nếu không phải vì 50.000 NDT kia, có lẽ hắn đã dùng chân của mình "hôn" thẳng lên mặt Mã Tam Nguyên rồi.
"Đưa tiền đây!" Gã hét lên, giơ tay muốn cướp hết tiền.
Mã Tam Nguyên vội van xin: "Anh Năm, khi nãy nói 30.000 NDT thôi mà! Em trả 30.000 NDT trước, để dành 20.000 NDT làm vốn. Đợi vận may đến, em nhất định sẽ trả đủ!"
"Còn kỳ kèo! Tao đòi bao nhiêu thì mày phải trả bấy nhiêu!"
Lời van xin của Mã Tam Nguyên chẳng khác nào nước đổ lá khoai. Số tiền tôi vừa đưa, Mã Tam Nguyên cầm chưa kịp ấm tay đã bị gã kia vơ vét sạch.
Đợi gã đại ca kia đi rồi, Mã Tam Nguyên lập tức đổi giọng nịnh nọt: "Người nhà ơi, cho tôi mượn thêm 20.000 NDT nữa nhé?"
"Anh ơi, thôi đi, loại người này không đáng tin đâu!" Trần Tiểu Nha bĩu môi, "Ông ta còn nói em là yêu quái nữa, em thấy ông ta giống yêu quái thì đúng hơn!"
Thật ra tôi cũng muốn đi lắm, nhưng hết cách rồi.
Tôi bất lực nói: "Dù sao ông cũng là đồ đệ của ông nội tôi, sao lại thảm hại vậy hả?"
"Haizz, cậu không biết thôi, đều tại tôi quá ngông, tự bày trận chiêu tài cho mình, kết quả trận pháp bị người ta phá, bây giờ ví tiền như đê vỡ, tiền bạc cứ chảy hết ra ngoài!"
Tôi đưa ông ta điếu thuốc: "Từ từ kể lại xem. Dù gì ông cũng là đồ đệ của ông nội tôi, chúng ta cũng tính là nửa người nhà, có điều tiền ông mượn tôi nhớ phải trả đấy!"
"Khi nào có tiền tôi chắc chắn sẽ trả cậu, nhưng có mấy chục nghìn tệ thôi mà, trước đây tôi đại sát tứ phương ở Ma Đô, bán thuốc đoán mệnh xem phong thủy, vượng vận nuôi tiểu quỷ, chuyện gì cũng làm. Haizz, khi ấy đúng là ngợp trong vàng son, tiền như gió thổi qua là có, mặt tiền bên dưới tôi từng kiếm lời hơn 3.000.000 tệ đấy."
Nhắc lại quá khứ, Mã Tam Nguyên không giấu được sự tự hào.
Ông ta hút mấy điếu thuốc, đúng lúc này, dưới lầu có khách tới, không lâu sau lại có tiếng khắc khẩu, một người đàn ông nổi giận mắng: "Chỗ này có phải treo đầu dê bán thịt chó không! Tôi tới đây để tìm gái, ai mà ngờ chỗ này thật sự là massage trung y hả?"
"Anh trai, anh không đọc rõ biển hiệu ngoài cửa massage trung y nâng cao sức khỏe hả!"
"Có chỗ nào massage trung y mà treo đèn đỏ không! Chỗ này đúng là chỗ lừa đảo!"
"Ăn cơm có thể ăn bậy nhưng nói năng không được nói bậy đâu, chỗ chúng tôi đã viết quảng cáo rất rõ, massage trung y, hơn nữa giờ này là ban ngày ban mặt, tuyệt đối không được làm chuyện trái pháp luật này. Nếu thấy mình bị lừa, anh có thể báo án!"
Thiếu phụ đáp trả một trận khiến khách hàng á khẩu không nói gì được.
Ngay cả tôi ở trên tầng hai cũng phải giơ ngón cái khen ngợi.
Rõ ràng là làm ăn đàng hoàng, nhưng cứ cố tỏ ra đen tối, chờ đến khi bạn mắc câu, dù có muốn báo cảnh sát cũng không dám.
Đâu thể để cảnh sát hỏi bạn tại sao bị lừa, cậu nói cậu đi tìm "niềm vui", ai ngờ người ta làm ăn chân chính được đúng không?
Người đàn ông kia chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, quay đầu bỏ đi.
Mã Tam Nguyên nói: "Làm ăn đâu có dễ, chiêu này là tôi dạy họ đấy."
"Tàn nhẫn!"
Phải công nhận kỹ thuật câu cá của người này đúng là cao siêu.
Tôi bảo ông ta kể lại nguồn căn mọi việc để xem mình có thể giúp ông ta giải quyết phiền phức không.
Vì thế, Mã Tam Nguyên kể lại đầu đuôi sự việc.
Trước đây ông ta rất giàu, hơn nữa đều là tiền đen. Ông ta chuyên trà trộn vào những nơi phong nguyệt nhưng không phải vì cờ bạc, mà là giúp những cô gái bỏ bùa khách ở đó.
Mỗi lần bỏ bùa, các khách hàng đều trở nên không thể hiểu được. Kết hợp với một số hương liệu, bất kỳ ai tới chơi đều bị điều khiển, họ dám gọi cả những món ăn bình thường mình không dám gọi, dám uống những loại rượu bình thường họ không dám uống, cứ thế quẹt hết tiền trong thẻ mà chẳng hay biết gì.
Thế nên Mã Tam Nguyên rất nổi tiếng trong giới này.
Thật ra tôi có hơi hoang mang. Không phải ông nội là thiên sư sao, sao ông ấy lại biết pháp thuật nham hiểm này chứ?
Mã Tam Nguyên kể tiếp, dựa vào bản lĩnh của mình, ông ta kiếm được rất nhiều tiền từ hộp đêm, có khoảng thời gian sống xa hoa trụy lạc, xung quanh toàn là mỹ nữ.
Thậm chí một số cô gái ở vũ trường sẵn sàng để Mã Tam Nguyên lợi dụng chỉ để nhận được sự giúp đỡ của ông ta.
Mã Tam Nguyên khăng khăng nói bản thân giữ mình trong sạch, nhưng tôi thấy sắc mặt ông ta tiều tụy, trông cứ như "ăn uống" chưa được no say.
Có tiền rồi, ông ta bắt đầu sa vào bài bạc.
Thắng thua trong sòng bạc là chuyện thường tình, để có thể chiến thắng, Mã Tam Nguyên nuôi ngũ quỷ, bố trí cục Ngũ tử linh đồng vận tài.
Năm tiểu quỷ này bắt buộc đều là thai nhi chết trong bụng mẹ.
Nếu muốn trận pháp hiệu quả hơn thì mệnh cách của ngũ tử linh đồng bắt buộc phải phù hợp với ngũ hành, nhưng ngoài đời rất khó để vô tình bắt gặp, trừ khi là tự tạo ra hoặc cố tình giết hại.
Mã Tam Nguyên nói ngũ quỷ của ông ta sử dụng tạm được, luôn theo ông ta chinh chiến tứ phương.
Có tiền rồi, ông ta không quay lại con đường cũ nữa, suốt ngày chỉ có "chơi".
Nhưng vào một năm trước, ông ta vô tình gặp một ông già mặc áo khoác quân đội ở sòng bạc, biến ngũ tử linh đồng vận tài của ông ta thành ngũ quỷ đoạt tài.
Lệ quỷ vốn dĩ gắn với tài phú chớp mắt biến thành Diêm La đòi mạng.
Mỗi ngày đều có người tới đòi nợ, nếu không trả tiền hoặc làm mất tiền, năm con quỷ sẽ uống máu ông ta.
Mã Tam Nguyên tuy biết thuật huyền môn nhưng sức mạnh của ngũ tử linh đồng này đã tăng lên rất nhiều, với thực lực hiện tại, ông ta căn bản không phải đối thủ của chúng.
Chỉ trong vòng một năm, ông ta đã thua trắng tất cả tài sản.
Đáng sợ hơn là pháp thuật bây giờ của ông ta không còn hiệu quả nữa.
Mã Tam Nguyên ngày xưa không ai bì nổi giờ đây chẳng khác nào con chuột!
Không còn lựa chọn nào khác, ông ta buộc phải tiếp tục đánh bài. Vì sức mạnh của ngũ tử linh đồng rất lợi hại, chỉ cần ông ta có tiền trong tay, chúng sẽ hút máu, kể cả khi không có tiền, chúng cũng sẽ hút máu ông ta.
Còn về lý do ư?
Mã Tam Nguyên nói là vì số tiền ông ta thắng năm xưa đều nhờ ngũ tử linh đồng, bây giờ chúng chỉ đoạt lại thứ thuộc về mình.
Nói đến đây, Mã Tam Nguyên cảm thán: "Tôi gần như mất hết tiền kiếm được năm xưa rồi, gần đây tôi luôn nghĩ cách xoay chuyển thế cục, hôm qua khó khăn lắm mới tích góp được chút tiền, đang định tìm người giúp đỡ, ai ngờ trên đường về lại thật sự bị mèo trộm. Hai người tin tôi đi, con mèo đó lợi hại lắm, nó biết nhào lộn, còn biết trộm đồ nữa."
Thái độ nghiêm túc của Mã Tam Nguyên không giống nói dối.
Tôi đột nhiên nhớ đến Miêu Miêu, hỏi: "Con mèo ông nhìn thấy có phải màu trắng, chỉ có trên trán có chùm lông đỏ đúng không?"
Mã Tam Nguyên trợn mắt: "Thấy chưa, tôi đã bảo tôi không nói dối rồi mà, cậu cũng từng bị con mèo đó trộm tiền đúng không?"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]