Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 135:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 135: Phượng hoàng ba mắt

Trừ Miêu Miêu, tôi thật sự không nghĩ ra ai khác!

Con Hồng Hổ kia thật sự là bảo bối tuyệt đỉnh!

Vì hổ là thuần dương, cực dương sinh âm, sau hổ là mèo, mèo thuần âm, cực âm sinh dương, hổ chính là mặt dương của mèo.

Âm dương vốn phụ thuộc vào nhau, dù mặt nào vượt quá giới hạn đều sẽ tạo ra tác dụng ngược lại.

Hồng Hồ chính là điển hình, trên trán con mèo trắng kia là khí thuần dương bẩm sinh.

Không ngoa khi nói rằng cho dù đối mặt với lệ quỷ, con mèo kia cũng chỉ cần chơi đùa là chiến thắng.

Mã Tam Nguyên kể lại cuộc gặp gỡ Hồng Hổ, ông ta nói sau khi có tiền, đang định quay về xử lý ngũ tử linh đồng thì bị mèo trộm mất tiền, khiến việc mua pháp khí của ông ta thất bại, may mà ông ta đã tự xem một quỷ cho mình, ông ta sắp đối vận rồi, hơn nữa sắp tới sẽ nhận được số tiền lớn.

Không phải trùng hợp gặp tôi sao?

50.000 NDT vào túi, nhưng cuối cùng chẳng còn gì vì bị dùng để trả nợ.

Thế nên, tài vận vẫn là công dã tràng.

Tôi thấy Mã Tam Nguyên tự chuốc lấy rắc rối thôi, đang yên đang lành lại đi bày quỷ cục, chỉ cần giao thiệp với ma quỷ thần linh thì luôn có vay có trả. Một số người trên giang hồ thường xuyên đốt vàng mã hiến tế chỉ để lợi dụng tiền giấy nhằm trao đổi ngang giá.

Với tư duy của người bình thường, vàng mã có giá trị bao nhiêu chứ?

Nhưng nếu đổi góc độ nhìn, mỹ nữ mà bạn thích trong mắt một con khỉ chẳng là gì cả. Sơn hào hải vị mà bạn thích thì có một số người bị dị ứng.

Tôi hỏi Mã Tam Nguyên định làm gì tiếp theo.

Mã Tam Nguyên nghiêm túc trả lời: "Hai ngày trước, tôi phát hiện một món pháp bảo có thể chế ngự ngũ tử linh đồng, bên kia ra giá 12.000 NDT, mà tôi bây giờ chẳng có xu nào trong tay, nể tình sư phụ tôi, cậu giúp tôi đi, đợi tôi Đông sơn tái khởi, tôi nhất định sẽ trả cậu gấp bội!"

Nghe ông ta nói mà mí mắt tôi giật giật.

Trần Tiểu Nha liếc xéo tôi, chờ tôi dẫn cô bé rời khỏi nơi thị phi này ngay lập tức.

Đèn đỏ dưới tầng một là lừa đảo.

Tiệm phong thủy trên tầng hai cũng là lừa đảo.

Chỗ này nơi nơi đều là lừa đảo.

Thấy tôi do dự, Mã Tam Nguyên quỳ xuống, sau đó kéo sợi dây chuyền trên vòng cổ ra, kích động nói: "Cậu nhìn đi, trong mặt dây chuyền này là ảnh của sư phụ. Mỗi lần lang bạt ở bên ngoài, dù gặp mưa gió thế nào, tôi đều lấy ảnh sư phụ ra để xem, giúp tăng lòng tự tin. Cậu xem đi, cậu với sư phụ trông giống hệt nhau, chắc chắn là tổ sư gia chỉ dẫn, trời xanh có mắt nên mới bảo cậu đến chỗ tôi. Người anh em, nếu cậu giúp tôi lần này, cậu không chỉ là anh em thân thiết mà còn là bố mẹ tái sinh của tôi. Cho tôi mượn chút tiền đi mà!"

Ông ta ôm đùi tôi, dù tôi có nói gì cũng không chịu buông ra.

Nể mặt ảnh của ông nội, tôi chỉ đành đồng ý.

Trần Tiểu Nha nhìn tôi như nhìn một kẻ ngốc, nói thẳng: "Anh trai, em thấy mình nên giữ khoảng cách với anh rồi đấy. Có phải anh bị ông ta tẩy não, ngày nào đó sẽ bán em luôn không?"

"Em còn quá nhỏ, không hiểu đâu!"

Tôi thở dài, đồng ý giúp Mã Tam Nguyên, điều kiện là tôi sẽ đi cùng ông ta mua món pháp khí kia.

Ông ta lau nước mũi, bảo tôi chờ một chút rồi chạy đi thay quần áo mới, sau đó kéo tôi ra ngoài.

Tôi định gọi xe nhưng Mã Tam Nguyên lại chỉ xe đạp công cộng: "Đi bằng cái này đi, cũng không xa lắm!"

Tiểu Nha cũng cao, miễn cưỡng có thể đạp xe.

Được Mã Tam Nguyên dẫn đường, chúng tôi đạp xe khoảng 20 phút đến một chợ bán đồ ăn.

Tôi thầm nghĩ, không phải đi mua pháp bảo à?

Sao lại chạy đến chợ bán đồ ăn?

Tên khốn này nếu dám lừa tôi, hôm nay tôi nhất định sẽ chỉnh ông ta một trận! Dám coi tôi là kẻ ngốc à, nếu không phải nghe theo lời dặn của ông nội, ai lại thèm tiếp xúc với người như ông ta chứ!

Tôi cực kỳ không thích người như Mã Tam Nguyên, bởi vì ông ta không có giới hạn, chỉ cần có thể kiếm tiền, cái gì ông ta cũng dám làm, nếu không ông ta đã không tự chuốc lấy nhiều phiền phức như vậy. Một khi giúp ông ta giải quyết phiền phức, nói không chừng sẽ gặp chuyện xấu khác.

Tôi thật sự không hiểu tại sao ông nội tôi nhận đồ đệ lại không nhìn nhân phẩm, chẳng lẽ chỉ nhìn tiền thôi sao?

Sau khi khóa kỹ xe đạp, Trần Tiểu Nha vỗ đùi, nói: "Em đúng là chịu thua đấy, hay là anh đưa em vào viện phúc lợi đi, cho dù em theo đại nhà nào đó cũng tốt hơn là đi theo anh!"

"Còn trẻ, đừng oán giận mà, tin anh đi, cuộc sống sẽ ngày càng tốt lên thôi."

Tôi cổ vũ Tiểu Nha, ai ngờ cô bé lại trừng mắt nhìn mình.

Mã Tam Nguyên thúc giục: "Nhanh lên Nguyên Cát, đừng trì hoãn nữa, kẻo đồ bị người khác mua mất đấy!"

Tôi khá tò mò, chợ bán thức ăn mà bán đồ tận 12.000 NDT à?

Tôi nắm tay Trần Tiểu Nha đi theo Mã Tam Nguyên. Chợ này không lớn, đi bộ chưa đến 5 phút, ông ta dẫn chúng tôi vào một sạp bán gia cầm.

Nơi này bán gà, vịt, ngỗng, đứng trước cửa có thể ngửi thấy mùi hôi gay mũi.

Tôi hỏi: "Ông đùa à, định dùng 12.000 NDT mua gà hả?"

"Cậu không hiểu rồi."

"Tôi có hiểu hay không thì trên đời này cũng không có ai bán gà mắc như thế!"

Mã Tam Nguyên ra dấu im lặng: "Đã bảo cậu không hiểu mà. Bình thường giá gà trống 18 tệ nửa ký, nhưng chỗ người ta bán gà chọi, có một con gọi là Phượng hoàng ba mắt, là bậc thầy trừ tà, có nó ở sòng bạc là bách chiến bách thắng. Có điều gần đây nó bắt đầu yếu dần, ông chủ sợ nó mắc bệnh nên mới chịu bán với giá 12.000 tệ, nếu không không có giá đó đâu."

Mã Tam Nguyên đang giải thích với tôi thì có một người đàn ông trung niên c** tr*n, đeo tạp dề đi ra. Mặt ông ta trông rất dữ tợn, vừa thấy chúng tôi liền hỏi: "Mang tiền đến chưa?"

"Mang đến rồi đây, mau, chuyển khoản đi!" Mã Tam Nguyên vội ra hiệu với tôi.

"Tiền thì có, nhưng tôi có thể xem hàng không?" Tôi sợ Mã Tam Nguyên nhìn lầm nên muốn tự xác nhận.

Người đàn ông trung niên tỏ ra không hài lòng: "Chờ đó."

Ông ta quay vào nhà. Hai mắt Mã Tam Nguyên sáng rực, không ngừng đi tới đi lui, biểu cảm thậm chí còn phấn khích hơn mấy kẻ chuẩn bị đi gặp người yêu trên mạng.

Ba phút sau, đối phương xách một con gà trống đã rụng hết lông trở ra.

Trên người con gà trống đó không còn cọng lông nào, nó sạch đến nỗi như vừa được luộc qua nước sôi.

Mã Tam Nguyên giật mình: "Chuyện gì vậy? Lông gà đâu?"

Tên đàn ông tức giận vung nắm đấm: "Lông gà gì hả? Tôi thấy ông giống lông gà mới đúng đấy!"

"Xin lỗi xin lỗi, là phượng hoàng ba mắt, lông của nó đâu?"

Mã Tam Nguyên bất lực ngồi bệt xuống đất, mà tôi thì lại nhìn ra điểm khác biệt, không khỏi kinh hãi.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.