Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 136:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 136: Chưởng đàn đấu pháp

Mã Tam Nguyên không nhìn kỹ nên không thấy đây thật sự là con phượng hoàng ba mắt, nó có một mắt trắng tinh, mắt còn lại có ba đồng tử, nhìn thoáng qua giống như Sharingan trong Naruto.

Phượng hoàng ba mắt có thể bắt yêu, cực kỳ mạnh mẽ.

Đáng kinh ngạc hơn là mào của con gà trống này chứa khí thuần dương hiếm thấy trên đời.

Mà tôi còn phát hiện nó có thể thông linh.

Bây giờ nó không muốn làm gà nữa, mà làm người.

Chuyện đầu tiên cần làm là nhổ hết lông, sau đó tìm cơ hội độ qua ba kiếp, lần nữa là thủy kiếp, hỏa kiếp và lôi kiếp.

Một khi vượt qua ba kiếp an toàn, nó sẽ thoát khỏi thân gà, nguyên thần rời khỏi xác, tu thành thần thông.

Thứ này không thuộc huyết mạch độc hành giả, mà là tiên nhân thật sự.

Mã Tam Nguyên và người đàn ông trung niên kia đều không nhìn ra thân phận của con gà trống này.

Tôi nói: "Gà không có lông, ông hầm lên bán cũng chẳng kiếm được nhiêu tiền. Gì mà 12.000 NDT chứ? 200 NDT, bán hay không, không bán thì tôi đi!"

"Cậu điên hả! Đây là gà chiến của tôi, giúp tôi thắng bao nhiêu tiền, vậy mà cậu chỉ trả 200 tệ?" Người đàn ông trung niên tức giận.

"Người anh em à, anh xem con gà của mình đi, trước kia có ngầu thế nào thì giờ cũng chỉ là gà cỏ thôi, có đánh nhau cũng đánh không lại, chỉ có thể ăn. Nếu tự anh giữ lại để hầm cũng chưa chắc đã ngon, tôi trả 200 tệ là nhiều rồi." Sau đó, tôi nhìn sang Mã Tam Nguyên, "Đi thôi, tôi dẫn ông đi ăn gà hầm nấm."

Mã Tam Nguyên buồn bã bị tôi kéo đi.

Chúng tôi đi chưa được ba bước, người phía sau nói:"500 tệ, cậu muốn mua thì mua, không thì thôi."

"Chốt kèo!"

Gà chọi 12.000 tệ bị tôi trả giá xuống còn 500.

Vừa rời khỏi chợ, trước khi Mã Tam Nguyên phàn nàn, tôi đã túm chặt con gà trống, trói chân nó bằng dây đỏ.

Mã Tam Nguyên thấy tôi khác thường, vội hỏi: "Sư đệ, sao thế, chẳng lẽ con gà trống này có năng lực thần kỳ à?"

"Ông không hiểu đâu, nó chỉ còn thiếu một bước là tu thành thần thông rồi, mau về nhà thôi!"

Con gà trống oán hận nhìn tôi chằm chằm.

Tôi lắc đầu: "Đừng nhìn tao thế chứ, tao biết mày nghe hiểu, tao bỏ 500 tệ ra mua mày, về nhà làm việc cho tao, nếu thể hiện tốt, tao sẽ giúp mày vượt qua ba kiếp, nếu không, tao đi mua thêm chút nấm hầm cho mày!"

"Sư đệ, chẳng lẽ con gà trống này..." Mã Tam Nguyên mừng rỡ.

Tôi không nói nhiều.

Đối với những người thích sưu tầm báu vật thì con gà trống này là linh bảo hiếm có trên đời.

Thậm chí là với tôi, nó cũng không hề bình thường.

Dù mang về hầm canh, nó cũng có thể giúp chữa lành vết thương cũ, bổ dưỡng nguyên khí.

Mà bây giờ tôi gặp nó vừa đúng thời điểm.

Một khi vượt qua kiếp thứ nhất, gà trống sẽ có sức mạnh đặc biệt.

Chúng tôi vội về Trấn Nguyên Trai, chào hỏi hai "trung y", họ còn nhiệt tình hỏi thăm buổi tối có phải hầm canh gà không.

Không ai trong chúng tôi trả lời, vội chạy lên tầng hai.

Toilet cải tạo lại thành một phòng, không có cửa sổ. Bật đèn lên, mùi ẩm mốc bên trong càng rõ/

Mã Tam Nguyên lo lắng hỏi: "Sư đệ, chúng ta nên làm gì đây?"

"Đi lấy một thau nước, giúp nó độ kiếp!"

"Nóng hay lạnh?

"Đương nhiên là nóng rồi, lạnh thì có khác gì được tắm rửa đâu?"

"Anh trai à, đừng nói là đem hầm thật nhé? Nhưng mà em cũng hơi đói bụng rồi, nếu có hầm thì cho em đùi gà." Trần Tiểu Nha ngơ ngác nói.

"Trẻ con tránh sang một bên."

Nước bắt đầu sôi

Để độ kiếp cho phượng hoàng ba mắt không thể trực tiếp nhúng nó vào nước sôi, như thế rất dễ bị hầm chính.

Vì vậy, tôi dùng nước sôi nhỏ từng giọt vào mắt nó.

Giọt đầu tiên rơi vào mắt màu trắng, màu trắng dần chuyển sang màu đen.

Đau đớn khiến con gà trống đập cánh dữ dội.

Nhưng như thế vẫn chưa xong, tôi cẩn thận đổ nước sôi qua cánh của nó hai lần, thấy da cánh gà phồng lên, tôi cầm kim nhọn chọc vào, bên trong toàn là cục máu đông màu nâu xám.

Lần cuối cùng là rửa mỏ gà bằng nước sôi.

Sau khi bình an vượt qua thủy kiếp, gà trống có thể bước vào giấc mơ của con người, biến thành hình người, hấp thu tinh khí.

Làm xong hết những chuyện này, con gà trống mọc lại lông với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

Đối diện với ánh mắt khiếp sợ của Mã Tam Nguyên, tôi nói với con gà: "Buổi tối giúp tao việc này, sau khi thành công, hỏa kiếp thứ hai tao sẽ giúp mày vượt qua."

Gà trống đã có nhân cách, nó bây giờ đã hoàn toàn hiểu con người, IQ tuy chỉ bằng đứa trẻ bảy tám tuổi nhưng nói chuyện với nó đã hoàn toàn không còn rào cản giao tiếp.

Tôi kể lại đại khái tình hình cho Mã Tam Nguyên nghe.

Chúng tôi thảo luận buổi tối sẽ lợi dụng phượng hoàng ba mắt để trấn áp ngũ tử linh đồng, khó khăn hiện nay là ngũ tử linh đồng không phải không có người điều khiển, đằng sau chúng còn có người đàn ông mặc áo khoác quân đội.

Chỉ có thể thông qua cách không đấu pháp, đánh cho tới khi đối phương đầu hàng mới được.

Nếu không, một khi hình thành thế trận lưỡng bại câu thương, Mã Tam Nguyên chắc chắn sẽ bị thương đến nguyên khí.

Để chuẩn bị đầy đủ, chúng tôi bắt đầu dựng pháp đàn.

Người của Nguyên Cát Đường chúng tôi không phải nhà tôn giáo triết học, nhưng chúng tôi thực sự có bản lĩnh.

Ông nội là thiên sư đang lẩn trốn, ông ấy từng truyền cho tôi ít nguyên tắc đấu pháp, chẳng qua tôi chưa bao giờ sử dụng.

Còn về đạo thuật, tôi có biết một ít nhưng đều học từ bên ngoài.

Nhưng tôi cũng có đòn sát thủ riêng.

Ví dụ như Ngũ ngục thuật.

Pháp đàn được bố trí theo pháp đàn truyền thống của Đạo gia, bên trên thờ Tam Thanh tổ sư và rất nhiều tượng thần.

Vị trí làm mắt trận là lệnh bài hiệu lệnh ngũ lôi.

Con phượng hoàng ba mắt có một mắt có ba đồng tử, mắt còn lại giống với mắt con người, gà không có mí mắt, nhưng con gà trống này thì lại có, nhất là khi nháy mắt, trông nó hệt như người thường.

Sắp xếp pháp đàn cả buổi trưa, đến tối mới xong.

Mã Tam Nguyên muốn mượn sát khí thuần dương của phượng hoàng ba mắt để ngũ tử linh đồng không đến gần mình, như thế chúng tôi sẽ có cơ hội tìm ra tên mặc quân phục để tính sổ.

Xem ra ông ta vẫn muốn đàm phán.

Nhưng con người chỉ cần bước ra khỏi nhà, ngoài kia là giang hồ.

Cách làm việc của giang hồ là ngoại trừ lợi ích thì phải có thực lực thật sự.

Nếu không có thực lực, không thể hiện bản lĩnh của mình ra thì sao có thể khiến đối phương ngoan ngoãn tới đàm phán?

Vậy nên cho dù không đánh chết thì cũng phải đánh hắn bị thương.

Tôi nói: "Hay là thế này đi, ông cứ ngồi đây, để tôi lo liệu!"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.