Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 139:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 139: Hung trạch

Nhắc tới việc này, Mã Tam Nguyên lắc đầu cảm thán: "Thật sự đâu phải lỗi do tôi, ai biết cô ta tham lam đến vậy, cái bột hàng đầu kia nói thẳng ra là thuốc mê hoặc tâm trí. Chúng ta biết chút pháp thuật, cộng thêm chút sức mạnh của binh mã tổ sư, chỉ cần tuân theo quy tắc, từ từ mà làm thì chắc chắn không có trở ngại gì."

"Sao đó thì sao?"

"Chuyện sau đó cậu cũng biết rồi đấy, Tiểu Hồ Điệp chết, người bị dùng thuật hàng đầu quá liều sẽ trở nên cáu kỉnh, rất dễ nổi giân, đa nghi, cực đoan. Tên đàn ông kia vốn dĩ chẳng tốt đẹp gì, thế nên đến cuối cùng cô ta mới bị người ta loạn đao chém chết, ngay cả thi thể cũng bị xay nát thành thịt đút cho chó ăn."

Việc này coi như tôi có câu trả lời rồi, thế còn tiên linh mà đối phương nhắc đến thì sao?

Từ quân phục mà đối phương mặc, tôi đoán ông ta không phải người Đông Bắc.

Nghe nghi ngờ của tôi, Mã Tam Nguyên lúng túng: "Chuyện đó... Thật ra cũng không phải do tôi."

"Sao ông không có chút trách nhiệm nào vậy?"

"Chúng ta hành tẩu gian hồ, làm việc dựa vào chữ tín, buôn bán càng không được lừa già dối trẻ."

Tôi hừ lạnh: "Thôi đi, ngay cả ngũ tử linh đồng ông cũng dám sử dụng thì có gì mà ông không dám chứ!"

Mã Tam Nguyên cười hì hì, rồi nghiêm túc nói: "Đều nhờ sư phụ dạy bảo mà."

Tôi bị ông ta chọc cho tức điên, không có gì để nói, phải hắng giọng hỏi: "Vậy chuyện tiên linh rốt cuộc là sao?"

"Cậu cũng biết tôi thích mày mò mấy thứ kỳ lạ mà. Hết cách rồi, làm vậy cũng vì kiếm tiền thôi. Tình cờ tôi có một khách quen là nữ, cuộc đời cô ấy vô cùng khó khăn, bố thích cờ bạc, mẹ thì bị bệnh, còn có đứa em trai nhỏ tuổi. Gặp người như vậy sao tôi có thể mặc kệ đúng không? Thế nên tôi đã giúp cô ấy bày trận kỵ long vượng tài, con rồng kia chính là một con mãng xà tôi bắt được trên núi."

"Sau đó ông giết nó?"

"Đúng vậy, không giết sao sắp xếp phong thủy?"

Lý do của ông ta khiến tôi không biết phải trả lời thế nào.

Bởi vì con người tôi quá lương thiện.

Nhưng Mã Tam Nguyên thì hoàn toàn ngược lại, ông ta nói: "Chúng ta là con người, cậu có hiểu không? Tổ tiên chúng ta phải vượt qua bao nhiêu khó khăn mới có thể trở thành đỉnh cao của chuỗi thức ăn, không để chúng ta phải quỳ gối trước động vật."

"Logic của ông mới mẻ ghê!" Tôi bất lực.

"Cậu có ăn thịt không?"

"Có."

"Nếu có dê tiên, cậu không ăn thịt dê xiên hả? Nếu có gà tiên, chẳng lẽ cậu không ăn gà nướng nữa? Thế nên mới nói việc này ai thèm quan tâm chứ. Tôi bày pháp trận phong thủy, đúng lúc bắt gặp một con rắn hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, cơ hội ở ngay trước mắt, bởi vậy tôi bắt giết thôi. Nhà chúng có người đến trả thù tôi, vậy thì đến đi. Nếu không phải tôi đang trong tình cảnh đặc biệt, tôi đã đào tổ của chúng lên rồi!"

Ánh mắt tàn nhẫn của Mã Tam Nguyên lúc này không giống như ra vẻ.

Ông nội bảo tôi đến Ma Đô tìm ông ta để che giấu tung tích, nhưng với cách xử sự này, không kéo tôi vào phiền phức của ông ta, tôi đã thắp nhang cảm ơn trời đất rồi.

Tôi đưa cho ông ta điếu thuốc.

Vấn đề ở đây là người ta đến để báo thù.

Đối phương tự xưng là đề đốc Cửu Môn, tu vi không cạn.

Dù tôi biết Hoàng Thường ngũ ngục thuật, nhưng địch ở trong tối, chúng tôi ở ngoài sáng, khó mà phòng bị.

Tôi hỏi: "Ông định làm gì tiếp đây?"

"Sống chết không quan trọng, chỉ cần chiến đấu đến cùng là được." Mã Tam Nguyên híp mắt, "Tôi không dám tự nhận là sư thúc của cậu đâu, hai chúng ta là anh em, tôi thấy thực lực của cậu khá đấy. Nhiều năm trước tôi từng vì một trận ác chiến mà bị thương đến kỳ kinh bát mạch, không thể khống chế Đạo khí, giờ chỉ có thể dựa vào cậu. Hay là chúng ta hợp tác bắt 'con sâu' khổng lồ kia đi."

"Ông trời có đức hiếu sinh, làm vậy không ổn đâu."

"Trên người con mãng xà kia có bảo vật, bán ra có thể kiếm được 2.000.000 NDT đấy."

"Thật ra tôi cảm thấy hàng yêu trừ ma chính là sự giác ngộ của người tu đạo của chúng ta. Dù sao ông nội tôi cũng từng là thiên sư, chúng ta không làm hoen ố danh tiếng của thiên sư phủ, ông thấy có đúng không?"

Dáng vẻ nghiêm túc của tôi khiến Mã Tam Nguyên sững sờ ba giây. Ông ta giơ ngón cái lên, cười toe toét: "Đây mới là bản sắc của môn phái chúng ta. Nói thật cho cậu biết, sư phụ của tôi cũng vô nhân đạo lắm."

Câu này có vẻ sai sai thì phải.

Trần Tiểu Nha ở cạnh đột nhiên xen vào: "Anh, em thấy anh không trong sạch, vô sỉ như ông ta vậy."

"Trẻ con thì biết cái gì, cái này gọi là xã hội giang hồ, sau này lớn cháu sẽ hiểu thôi." Mã Tam Nguyên xoa đầu Trần Tiểu Nha, bị Trần Tiểu Nha tránh né.

Đợi mùi hôi trong phòng bay đi hết, ba chúng tôi về ngủ.

Mã Tam Nguyên muốn thu phục tên mặc quân phục trước, sau đó ông ta sẽ nghĩ cách kiếm tiền trả hết nợ, chuộc lại tài sản của mình.

Tôi nói tôi tới đây để kiếm tiền, nhưng Mã Tam Nguyên thở dài nói rằng xã hội ngày nay khó mà kiếm được nhiều tiền nếu không làm gì gian dối hoặc xấu xa.

Tôi khịt mũi xem thường.

Sáng hôm sau, tôi và Mã Tam Nguyên chia nhau ra hành động. Ông ta nói hiện tại đã không còn ngũ tử linh đồng uống máu mình, ông ta muốn ra ngoài chuẩn bị chút đồ, đến tối chúng tôi sẽ nghĩ cách bắt rắn.

Còn về tôi, tôi định ra ngoài thuê nhà.

Dù gì nơi như Trấn Nguyên Trai rất không hợp để Trần Tiểu Nha ở cùng chúng tôi.

Nói chuyện xã giao với hai trung y xinh đẹp, cô gái mang tất chân tên Tiểu Thiến trong số đó cho tôi một số điện thoại, bảo tôi liên lạc với chủ nhà, ở Ma Đô này, chỉ có nhà của ông ta là rẻ nhất.

Tôi hỏi: "Có phải cô thích tôi không? Chứ nếu không sao lại chủ động giúp tôi vậy?"

"Đúng là mặt dày! Nếu không phải thấy cô bé này còn nhỏ, anh tưởng tôi thèm giúp anh hả?" Tiểu Thiến hừ lạnh, sau đó cho Trần Tiểu Nha một túi khoai."

Trần Tiểu Nha mỉm cười: "Cảm ơn chị, chị vừa xinh đẹp lại vừa tốt bụng nữa."

Tiểu Thiến nhéo má Trần Tiểu Nha một cái: "Đến khi nào em lớn, tuyệt đối đừng tin lời đàn ông, đều là kẻ lừa đảo không đấy."

Tôi thấy tốt nhất không nên ở lại đây quá lâu, thế giới quan của hai người này không ổn lắm.

Có điều nhìn cách trang điểm cùng thủ đoạn lừa gạt của họ thật sự giống "Hồng Môn Yến" ngày xưa, chuyên lợi dụng h*m m**n của đàn ông để lừa tiền.

Nhưng lừa đảo vẫn là lừa đảo, dù có dùng từ ngữ hoa mỹ thế nào để che đậy thì mục đích cũng chỉ có lợi ích.

Rời khỏi Trấn Nguyên Trai, tôi liên lạc với chủ nhà, giá cho thuê nhà của đối phương rất rẻ. Ở Ma Đô tấc đất tấc vàng, nhà hai phòng một tháng chỉ có 3000 tệ, hơn nữa còn được thuê nửa năm, giờ chỉ cần xách đồ vào ở.

Chúng tôi tới chỗ hẹn, chủ nhà là một người đàn ông trung niên khoảng 40 tuổi. Ông ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, nói: "Tôi không che che giấu giấu như mấy chủ nhà khác, tôi nói thẳng, chỗ tôi chỉ cung cấp hung trạch, nên giá mới rẻ, nếu cậu chấp nhận được thì chuyển vào ở, chúng ta ký hợp đồng, còn không thì thôi, một khi đã chuyển vào rồi thì sẽ không trả lại tiền cọc."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.