Chương 140: Phách người
Cái tên Tiểu Thiến đúng là hợp với người, ngay cả những người cô ta tiếp xúc cũng rất đặc biệt.
Sau khi nhận hợp đồng từ chủ nhà, tôi xem lướt qua. Các khoản đều được viết chi tiết, mọi thông tin về căn hộ cũng được viết rất rõ, nếu chấp nhận thì thuê, không thì thôi.
Nhưng sao tôi cứ có cảm giác Tiểu Thiến và chủ nhà này cùng một nhóm vậy, làm gì có ai cho thuê nhà với giá 3.000 NDT, nhưng tiền cọc lại là 10.0000 NDT chứ?
Tôi hỏi chủ nhà những chỗ cho thuê khác chỉ cần cọc một tháng thôi, sao nhà ông ta lại cọc nhiều như vậy?
Chủ nhà tỏ ra khinh thường: "Căn hộ của tôi có tận hai phòng ngủ, ở chỗ khác có ai cho thuê thấp hơn 8.000 NDT không? Nếu cậu không thuê thì thôi. Trên hợp đồng đã ghi rõ ràng như vậy, cậu còn lo lắng gì nữa?"
Tôi đọc kỹ lại, xác định không có vấn đề, liền cầm bút ký.
Chủ nhà vui vẻ dẫn chúng tôi đi xem nhà.
Vị trí căn hộ hoàn toàn không có vấn đề, có thể nói là nằm ngay trung tâm thành phố, khu dân cư cũng rất sạch sẽ, nhưng vì liên quan đến hung trạch nên giá giảm hẳn.
Tôi thì không kiêng kỵ mấy vụ này.
Lên tầng 16, chủ nhà mở cửa cho tôi. Nhìn căn nhà sạch sẽ cùng cách sắp xếp đồ nội thất và đồ gia dụng, tôi khá hài lòng.
Chủ nhà nói: "Tôi kinh doanh không lừa gạt ai, nhà này thế nào tôi nói với cậu thế đó. Trước đây có một cặp tình nhân đòi chia tay, chàng trai không chịu, đã chặt xác cô gái, thi thể giấu trong tủ đông ở góc. Nhưng cậu yên tâm, cái tủ đông đó tôi bán rồi, cái này là đồ mới."
Trần Tiểu Nha nghe mà nghiến chặt răng. Đừng thấy cô bé là độc hành giả cấp S, nhưng xét đến cùng thì cô bé vẫn còn nhỏ, nhát gan là chuyện bình thường.
Tôi kiểm tra một vòng, căn hộ không có vấn đề gì khác.
Chủ nhà đưa chìa khóa cho tôi, trước khi ra về còn dặn không được làm hư hao đồ đạc, nếu không phải bồi thường giá gốc.
Chờ chủ nhà đi rồi, tôi ngồi dựa vào sofa, lấy điếu thuốc ra hút. Trần Tiểu Nha nói: "Anh ơi, chỗ này trông chẳng giống có ma quỷ gì cả."
"Thế em cảm thấy nơi nào sẽ có ma quỷ."
"Không phải chỉ có miếu cổ trong núi, bãi tha ma hay những vùng quê ít người thôi sao, có điều hai chúng ta có lẽ còn đáng sợ hơn cả ma đúng không?"
Trần Tiểu Nha miêu tả rất sinh động, còn kể lại chuyện ma lúc nhỏ mình được nghe.
Tôi ngẩng đầu nhìn tủ đông trong góc, cảm thán: "Hầu hết ma quỷ đều nấp trong lòng người. Bất kỳ ai muốn làm gì đó mà không có giới hạn đều là ma quỷ, ví dụ như kẻ thích cờ bạc là ma cờ bạc, kẻ háo sắc là quỷ háo sắc, mê rượu chè là ma men."
"Anh nói cao thâm quá, em không hiểu."
Tôi đứng dậy đi mở cửa tủ, bên trong không có gì khác thường. Nhưng ngay sau đó, tôi cố hết sức cạy tấm ván bên trong ra, Trần Tiểu Nha còn nhắc tôi làm hư phải bồi thường giá gốc.
Bùm.
Có vết nứt ở tấm lót.
Tôi với tay không vào, kéo ra một hình nộm rơm to bằng lòng bàn tay.
Hình nộm bị dán bùa vàng, có kim bạc đâm từ đầu đến chân.
Lật sang mặt trái, phía sau là hình một khuôn mặt ghê tởm.
Tôi nhẹ nhàng đào bên trong hình nộm ra, phát hiện nó bị nhồi toàn bông bẩn.
Lục phủ ngũ tạng nguyên vẹn, đây là loại vu thuật điển hình thông qua việc nuôi tiểu quỷ, gọi quỷ, mời du hồn đến để đuổi khách thuê nhà đi. Bằng cách này, chủ nhà sẽ không hoàn lại tiền cọc theo thỏa thuận trong hợp đồng.
Cuối cùng tôi cũng tìm ra lý do. Thảo nào họ lấy tiền cọc cao như vậy, thì ra là đã lên kế hoạch sẵn.
Nhìn thấy cảnh này, Trần Tiểu Nha hỏi tôi làm sao biết.
"Thực lực!"
"Chị xinh đẹp kia trông tốt bụng, thật không ngờ lại nói dối chúng ta."
"Có lẽ chính cô ấy cũng không biết. Đúng rồi, anh định tìm một trường tư thục cho em đi học, dù sao em cứ chạy khắp nơi với anh cũng chẳng phải chuyện tốt."
"Vâng, dù sao bây giờ em cũng không có nhà để về." Trần Tiểu Nha thể hiện sự trưởng thành không hợp với tuổi của cô bé.
Tôi định khi gặp lại Mã Tam Nguyên sẽ thảo luận về việc học hành của Trần Tiểu Nha.
Chia phòng xong, tôi đặt cơm hộp.
Khoảng bốn giờ chiều, Mã Tam Nguyên gọi điện hẹn gặp, sau khi nhận địa chỉ, ông ta lái xe đạp điện đến đón.
Tôi hỏi ông ta con phượng hoàng ba mắt sao rồi.
Mã Tam Nguyên nói: "Tôi cũng đang thắc mắc đây. Có lẽ con gà trống kia nghe chúng ta nói chuyện hôm qua, sợ chúng ta không giữ lời, định hầm nó với nấm, bỏ trốn ngay trong đêm rồi. Tôi đâu phải người thất hứa đâu."
Đã chạy thì thôi, giữa người và gà thiếu quá nhiều sự tin tưởng.
Nhưng dáng vẻ của Mã Tam Nguyên cứ khiến tôi cảm thấy ông ta không nói thật.
Ông ta xoa đầu, vội chuyển đề tài: "Mau đi thôi, tôi biết cách thu phục con 'sâu dài' kia rồi."
Vì giúp chính đạo, càng vì con mãng xà trị giá 2.000.000 NDT, cũng vì hỗ trợ đồng môn, dù trong chuyện này chúng tôi có lỗi trước, nhưng tôi giúp lý, không giúp người thân.
Mã Tam Nguyên là đồ đệ của ông nội tôi, nhưng về vấn đề nhận đồ đệ, tôi cảm thấy mắt nhìn người của ông nội mình quá tệ.
Chúng tôi lái chiếc xe đạp điện, chạy xuyên qua đô thị ồn ào náo nhiệt.
Khi màn đêm buông xuống, ánh đèn neon nhấp nháy.
Khoảng ba mươi phút sau, chúng tôi đến vành đai xanh của thành phố, tôi bực bội hỏi: "Chúng ta đến đây làm gì? Nơi này không phải công viên hả? Bên trong toàn mấy người hẹn hò với nhau, chúng ta vào không hợp đâu."
Mã Tam Nguyên nghiêm túc nói: "Tôi cần lấy một ít phách của con người, nhưng một mình tôi không làm được."
Việc này khiến tôi khá ngạc nhiên. Phách người là một dược liệu cổ đại chuyên dùng để trị tà bệnh. Người có bảy phách, bảy phách một khi bị thương thì sẽ không thể hồi phục, tương tự như bệnh tâm thần, thất tâm phong.
Đương nhiên, việc thu thập phách rất khó khăn, cần người chết thắt cổ, đất dưới chân. Sau khi người đó thắt cổ, cơ thể sẽ co rút, đốt sống cổ gãy, thời điểm sợ hãi cái chết, cơ thể sẽ tiết ra chất lỏng.
Chất lỏng này không phải chất bài tiết mà là một loại đặc biệt.
Khi rơi xuống, nó sẽ hòa vào đất. Đào đất đó trộn với chu sa sẽ có được phách người.
Mã Tam Nguyên nói: "Tôi tìm kiếm rất lâu mới phát hiện phong thủy ở đây không tốt, sớm muộn gì cũng có người thắt cổ tự tử. Hôm qua có người làm ăn thua lỗ, thật sự đã thắt cổ, đây là cơ hội tốt. Tôi sẽ thu thập phách người, cậu trông chừng giúp tôi, đừng để con mèo kia cướp mất."
Nói tới đây, ông ta còn nhìn xung quanh: "Tôi không lừa cậu đâu, dạo gần đây tôi cứ có cảm giác mình bị con mèo đó theo dõi!"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]