Chương 141: Đi xa gặp người quen
Mã Tam Nguyên vén ống tay áo lên, ở cổ tay quả thật có vết mèo hoang cào.
Miêu Miêu và Trần Lộ Nhiên cũng đến Ma Đô?
Tôi nhớ trong trang web người Ách vận, Miêu Miêu vừa nhận một nhiệm vụ đến núi Thanh Thành, hy vọng có bạn đồng hành.
Mới có bao lâu, chẳng lẽ nhiệm vụ hoàn thành rồi?
Tôi tuy bực bội nhưng vẫn đồng ý hộ pháp cho Mã Tam Nguyên.
Lấy phách người cần cực kỳ cẩn thận, bởi vì phách người đã vào đất, lúc lấy ra, nhiều đất sẽ ảnh hưởng đến dược liệu, mà thiếu thì phách người sẽ không đầy đủ.
Thời điểm phách người được lấy lên sẽ vô cùng yếu ớt, một khi gặp dương khí, rất có thể sẽ khiến phách người giảm hiệu quả, thế nên tôi bắt buộc phải đảm nhận vị trí hộ pháp.
Một người đàn ông trưởng thành lom khom dưới đất trong công viên tìm kiếm, bất kỳ ai thấy ông ta đều phải dừng lại hỏi thăm.
Mã Tam Nguyên dẩu mông, vùi đầu chuẩn bị. Đầu tiên ông ta dùng hướng để cố định phương vị, sau đó lấy chỉ đỏ ra quấn vài vòng, sau khi xác định phạm vi, ông ta bắt đầu dùng gậy trúc đào bới.
Phách người không được chạm vào đồ sắt, nếu không lúc dùng làm thuốc, cho dù có thể cứu lại tính mạng nhưng cũng sẽ bị tàn phế.
Tôi thấy có một miếng đất đen dính nhớp có kích thước bằng nắm tay trẻ con được đào lên. Ngay khi nó lộ diện, mùi tanh nồng lập tức xộc thẳng vào mũi, Mã Tam Nguyên vội phủ một tấm vải vàng lên.
Ai ngờ đột nhiên có tiếng mèo kêu.
"Meo!"
Âm thanh này quá chói tai khiến Mã Tam Nguyên sợ đến mức mặt tái mét, cơ thể liên tục rủn ẩy, trán rịn mồ hôi.
Chẳng lẽ thật sự là Miêu Miêu?
Tôi vội nhìn xung quanh, bảo vệ ông ta.
Một tia sáng trắng lóe lên, tôi theo bản năng ra tay. Nó không phản kháng, cũng không cắn tôi, tôi cứ thế bắt được nó.
Hai tay tôi ôm chặt con mèo trắng, nhìn nhúm lông đỏ trên trán nó, kinh ngạc: "Thì ra đúng là mày, Hồng Hổ!"
Trước đây khi bị thuật tạo súc biến thành chuột, tôi phát hiện ánh mắt Hồng Hổ nhìn tôi như nhìn đồ ăn vậy.
Lúc này, Mã Tam Nguyên ở đằng sau đã thành công thu thập phách người.
Hôm nay nếu không phải tôi bắt được Hồng Hổ, ông ta chắc đã kiếm củi ba năm thiêu một giờ rồi.
Mã Tam Nguyên căng thẳng: "Lần trước tiền của tôi bị nó cướp đấy, con mèo này lợi hại lắm! Ông mèo, bà mèo à, hai chúng ta không thù không oán, sao mày cứ nhắm vào tao thế?"
Nghe vậy, Hồng Hổ liền xù lông với Mã Tam Nguyên như có thể xông qua tấn công bất cứ lúc nào.
Mã Tam Nguyên vội lùi lại: "Con mèo này điên rồi! Chắc chắn là nó mắc bệnh dại! Ông đây tốt bụng như vậy, cắn tao làm gì?"
"Bởi vì ông có thù với nó, trên người ông có máu của cửu mệnh miêu, thế nên Hồng Hổ mới ghét ông, lần trước nếu không nhờ tôi ngăn cản, ông đã chết rồi." Miêu Miêu mặc áo hoodie, đội mũ lưỡi trai xuất hiện.
Nếu không phải vì vết sẹo trên mặt, Miêu Miêu chắc chắn là mỹ nhân.
Mã Tam Nguyên giật mình: "Cửu mệnh miêu tôi nhớ ra rồi, nhưng chuyện đó không phải do tôi, cửu mệnh miêu bị một tên đạo sĩ giết, tôi thấy mắt mèo có chút giá trị nên sau khi nó chết mới moi ra đi bán."
Hồng Mao phẫn nộ giãy giụa bị tôi giữ lại, nếu không nó chắc chắn sẽ lao qua cắn chết Mã Tam Nguyên.
Miêu Miêu nói: "Con cửu mệnh miêu kia là mẹ của Hồng Hổ, tuy không phải do ông giết nhưng ông đã lấy mắt mèo, trên người có oán niệm của mẹ nó. Thế giới động vật đơn thuần, chỉ có con người mới có tốt và xấu, trong mắt nó, ông là kẻ xấu."
"Hay là thế này đi, tôi trả lại mắt mèo được không?" Mã Tam Nguyên kích động vỗ đùi.
Dù gì chẳng ai muốn ngày ngày bị một con mèo lợi hại nhìn chằm chằm, bất cứ lúc nào cũng có thể ám sát mình. Nếu có cơ hội, Mã Tam Nguyên thật sự muốn xử lý Hồng Hổ.
Miêu Miêu nói: "Vậy được, nếu ông có thể trả lại toàn bộ hai con mắt của cửu mệnh miêu, tôi có thể giúp ông hóa giải oán niệm của Hồng Hổ."
Hồng Hổ vẫn vung móng vuốt, nhưng vì đã được mở linh trí, nó có thể tự khống chế bản thân để không hại người vô tội.
Miêu Miêu nhận lấy Hồng Hổ từ trong tay tôi: "Không ngờ lại trùng hợp gặp cậu ở đây."
"Cô nói là trùng hợp, nhưng sao tôi cứ có cảm giác cô theo dõi tôi vậy?"
"Cậu đừng có đa tình, tôi tới Ma Đô để làm việc, đúng lúc gặp Mã Tam Nguyên, hơn nữa tôi tới đây là do Hồng Hổ dẫn tôi tới."
"Trần Lộ Nhiên có đi với cô không?"
"Có. Cậu có việc gì hả?"
Tôi lắc đầu: "Tôi thì có chuyện gì, tạm biệt."
Dứt lời, tôi muốn kéo Mã Tam Nguyên đi.
Miêu Miêu nói: "Trong vòng bảy ngày, tôi muốn đôi mắt của cửu mệnh yêu, nếu ông không thực hiện lời hứa, tôi sẽ không quản lý Hồng Hổ nữa, việc nó muốn báo thù thế nào không liên quan tới tôi."
Mặt Mã Tam Nguyên tái mét, chúng tôi rời khỏi công viên, về Trấn Nguyên Trai.
Tôi hỏi ông ta sao lại sợ như vậy.
Mã Tam Nguyên thở dài: "Cậu không hiểu đâu, từ nhỏ tôi đã sợ mèo, huống chi cậu cũng thấy rồi đấy, con mèo kia nhuộm tóc, không thể trêu vào được."
"Việc này thì tôi không giúp được ông đâu, ai bảo ông tự nhiên đi móc mắt người ta làm gì. Nói thật, ông tự nhìn lại ông đi, mãng xà người ta tu luyện trên núi bị ông bắt làm thịt, đôi mắt thông linh của cửu mệnh miêu cũng bị ông móc, giờ người ta cùng đến báo thù, tôi chỉ có thể nói ông đáng đời."
"Đừng thế chú, ngày xưa ông móc mắt cửu mệnh miêu là vì ông nội cậu đấy, là sư phụ bảo tôi tìm giúp để cháu trai ông ấy chiêu hồn, sau đó thì..."
"Được rồi được rồi, coi như tôi chưa nói gì cả."
Tôi thật sự bất lực, hơn nữa tôi phát hiện mấy chuyện thiếu đạo đức này hình như có liên quan đến ông nội.
Chẳng lẽ hình tượng vĩ đại của ông nội trong lòng tôi sắp suy sụp sao?
Tôi hỏi Mã Tam Nguyên định làm gì tiếp.
Mã Tam Nguyên cười âm hiểm: "Đương nhiên là nghĩ cách lừa tên mặc quân phục kia rồi. Tôi định..."
Ông ta thì thầm nói kế hoạch cho tôi nghe.
Sau khi nghe xong, tôi chỉ có một đánh giá về Mã tam Nguyên. Cái tên này dù ai tới báo thù muốn làm thịt ông ta cũng không oan.
Nhưng dù nghĩ vậy, tôi vẫn đi với ông ta.
Hơn chín giờ tối, chúng tôi đứng trước một khu chung cư xa xa, dân cư ra vào không nhiều, bảo vệ ở gần đó cảnh giác nhìn chúng tôi.
Lúc này, Mã Tam Nguyên cho tôi một số điện thoại, nói: "Gọi điện đi, cứ nói cậu là cấp dưới của Hàn Đại Quân, đến đưa đồ."
Tôi thắc mắc:" Hàn Đại Quân là ai?"
"Chính là tên mặc quân phục kia?"
Tôi ngửi mùi trên người: "Thế ông bôi nước cỏ mê hồn lên người tôi làm gì, còn bôi dầu tóc hàng đầu, ông muốn làm gì hả?"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]