Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 142:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 142: Ngũ xương quỷ hàng

Nhìn ông ta khinh bỉ híp mắt, tôi khẳng định tên khốn này đang giở trò gì đó chẳng ra gì.

Ông ta cười tủm tỉm: "Sư đệ à, cậu cũng không phải người ngoài. Tôi già rồi, dùng mỹ nam kế chưa chắc có hiệu quả. Nhưng cậu thì khác, tuổi trẻ phong lưu, mặt mày tuấn tú, là nhân trung long phượng. Chỉ cần thêm chút thủ đoạn của tôi, hai ta hợp lực chắc chắn dẹp tan tứ phương!"

Tôi vội ngắt lời: "Thôi thôi, nói thẳng vào việc chính đi!"

"Mỹ nam kế!"

"Vô lại! Tôi bán nghệ chứ không bán thân!"

Lúc đó tôi giận sôi máu. Coi thường ai vậy? Không lẽ trinh tiết của thanh niên như tôi không đáng giá sao? Tuy rằng không còn trinh tiết đi nữa, nhưng tôi cũng là người bằng xương bằng thịt, sao có thể tùy tiện như vậy được?

"Đừng nóng, đừng nóng, chỉ giả vờ thôi, có bắt cậu làm thật đâu? Không dùng mồi nhử, hai ta sao vào hang ổ hắn được?"

Mã Tam Nguyên làm việc không hề có quy tắc gì, chỉ cần đạt được mục đích thì ông ta sẵn sàng bất chấp thủ đoạn, thảo nào lại gây thù chuốc oán khắp nơi.

Sao tôi cứ có cảm giác lần này mình đến, ngoài mặt là nhờ ông ta giải quyết rắc rối, nhưng thực chất là đang giúp ông ta dọn dẹp mớ hỗn độn do ông ta gây ra vậy?

Chúng tôi đang nói chuyện thì bạn gái của Hàn Đại Quân từ chung cư bước ra. Cô ta khoảng hai mươi mấy tuổi, trang điểm đậm, giọng nói ngọt lịm kiểu Đông Bắc: "Đại Quân bảo anh mang đồ gì mà thần bí vậy?"

"Chỉ là chút quà mọn, mong anh quân giúp đỡ thôi."

Mã tam Nguyên cười híp mắt bước lên, mở túi quà ra, bên trong chỉ có một bông hoa bình thường, nhưng trong mắt cô gái kia, cả túi quà sáng ngời như tiền. Hương hoa đó thực chất là một loại dầu hàng đầu thuật.

Thủ đoạn của Mã Tam Nguyên cực kỳ tinh vi, khiến người ta khó lòng phòng bị. Ông ta đặt mồi nhử lên người tôi, dẫn dụ bạn gái của Hàn Đại Quân, khiến ba chúng tôi tạo thành một thế chân vạc. Mùi dầu tóc sẽ bị hoa tươi chỉ dẫn, khiến cô gái sinh ra tình cảm với tôi.

Nhờ thuật hàng đầu kỳ diệu này, ông ta mới tha hồ tung hoành ở các vũ trường.

Mã Tam Nguyên tỏ ra đắc ý, giơ tay ra hiệu "OK".

"Nhiều tiền thế?"

"Cô thích không?"

"Thích..." Cô gái bắt đầu trở nên nên ngây ngô.

Mã Tam Nguyên liên tục nháy mắt, bảo tôi mau chóng tiếp cận.

Xét theo quan điểm đạo đức của tôi, việc đụ ỗ phụ nữ thế này tôi quyết không làm.

Nhưng để nhanh kết thúc, tôi đành mặt dày bước lên: "Trong nhà chỉ có một mình em thôi à?"

"Anh?" Cô gái bỗng xoay người, lúc nhìn tôi, ánh mắt vô hồn.

Tôi gật đầu, tiếp tục hỏi: "Em tên gì?"

"Hàn Tuyết."

"Chào em."

Tôi đưa tay ra.

Khi da thịt chạm nhau, tôi cảm nhận rõ cơ thể cô ấy run rẩy, cảm giác này thật kỳ lạ.

Có lẽ đây là chỗ đáng sợ của thuật hàng đầu.

Tôi không học thuật hàng đầu, nhưng tôi biết thứ này dùng vài thứ đặc biệt làm trung gian, tạo cầu nối với quỷ thần, thế nên nếu không có quỷ hỗ trợ, thuật hàng đầu không thể thi triển được.

Tất cả hàng đầu sư đều nuôi quỷ hoặc sử dụng quỷ bên ngoài, nhưng quỷ bên ngoài đương nhiên dùng không thuận tay bằng quỷ tự nuôi.

Trên người Mã Tam Nguyên không hề có quỷ khí, thật không hiểu ông ta làm cách nào.

Tôi hỏi cô gái mình có thể lên nhà ngồi chơi không.

Hàn Tuyết không cần nghĩ ngợi, lập tức đồng ý.

Sau đó, tôi và Mã Tam Nguyên theo chân Hàn Tuyết vào khu chung cư. Nhà họ ở tầng cao.

Đã quyết làm thì chúng tôi chẳng cần giữ bí mật.

Vào nhà Hàn Tuyết, phòng ốc bừa bộn, không biết đã bao lâu rồi không được dọn dẹp, nơi này đầy mùi thuốc lá, rượu và cả mùi hôi từ nhà vệ sinh.

Xem ra cô gái này chỉ chăm chút cho bản thân, còn mọi thứ khác thì đều bỏ mặt.

Hàn Tuyết dán mắt vào tôi, ánh mắt đắm đuối khiến tôi phải ngượng.

Thuật hàng đầu khơi gợi tất cả bản năng và cảm xúc trong người cô gái, thậm chí khiến cô ấy không thể tự chủ.

Tôi hỏi Mã Tam Nguyên kế hoạch tiếp theo.

Ông ta hí hửng xoa tay: "Đương nhiên là tăng đòn tấn công! Ông đây mà đã ra tay, để xem hắn còn phản kháng được không!"

Nói rồi, ông ta lấy một lá bùa, tìm một cái bát sứ trong nhà Hàn Tuyết. Ông ta đổ nửa bát nước, sau đó làm phép, đốt bùa rồi thả tro vào nước.

Nước bùa đó được đổ hết vào miệng Hàn Tuyết.

Tôi nhíu mày: "Họa không đến người khác. Nếu chỉ có mâu thuẫn với cái tên mặc quân phục kia thì đừng liên lụy đến người vô tội, làm thế là trái quy tắc!"

"Quy tắc cái con khỉ! Quy tắc do người đặt ra. Tôi nói cho cậu biết, quy tắc của ông đây là nghiền nát mọi kẻ thù! Hơn nữa mấy chiêu này đều do sư phụ dạy tôi. Tôi chỉ mượn cô ta làm vật dẫn chứ có hại chết cô ta đâu? Cậu là cháu ruột của sư phụ, sao cách làm việc chẳng giống nhau tí nào vậy?" Mã Tam Nguyên tỏ ra nghi ngờ, còn lẩm bẩm, "Xem ra đúng là không được chân truyền."

Nghe vậy, tôi không khỏi xấu hổ. Ông nội đúng là chưa dạy chân truyền cho tôi.

Kỳ môn thiên địa nhân quỷ, ông chỉ dạy tôi phần quỷ. Ba phần còn lại dù lợi hại cũng không dạy tôi.

Thôi, tôi chấp nhận số phận.

Nhưng tôi tin bản thân là cháu đích tôi, dù có không giống tính cách, ông nội cũng không để đến mức đoạn tử tuyệt tôn đâu nhỉ?

Sau khi Hàn Tuyết uống nước bùa, Mã Tam Nguyên lấy phách người ra, bấm tay niệm chú. Một luồng khí đen tràn vào, xuyên qua thất khiếu đi vào cơ thể Hàn Tuyết.

Mã Tam Nguyên lấy vài sợi tóc, móng tay và ba giọt máu của Hàn Tuyết, sau đó dẫn tôi đi trước.

Hai chúng tôi nhanh chóng rời khỏi chung cư, trở về Trấn Nguên Trai, bắt đầu chuẩn bị pháp đàn.

Lúc này Mã Tam Nguyên giữ vai trò chủ đạo, tôi chỉ đứng xem.

Ông ta bày bảy hình nhân, đốt nến, thắp ba nén hương, rồi tiếp tục niệm chú.

Sau đó, ông ta lấy bảy cái bình cỡ bàn tay từ trong tủ ra xếp thành hàng.

Tôi nhìn bùa chú dán trên bình, hỏi: "Đây là vại binh mã?"

"Gần như vậy, nhưng của tôi lợi hại hơn, đây là vại ngũ xương. Hai cái kia thêm du hồn và dã quỷ vào để đánh lừa thôi. Quan trọng nhất vẫn là ngũ xương (*) ra tay."

(*) Ngũ xương (五猖) là năm vị thần độc ác thường làm điều xấu trên thế gian như trộm cắp, cướp giận, đốt phá, gian dâm nhưng đồng thời cũng thích chơi khăm. Chúng sẽ lấy cắp đồ của một gia đình và chuyển cho gia đình khác, nếu chúng thích ai đó, chúng sẽ cho người đó tất cả những gì mình có.

Nghe ông ta giải thích, tôi cũng hiểu đôi phần.

Thì ra tên này không tu theo hệ chính thống. Ông nội tôi cũng không gia nhập quân chính quy, chỉ dạy vài chiêu như mượn ngũ xương, nuôi ngũ xương và thả ngũ xương.

Theo tôi được biết, dùng ngũ xương thường bị phản phệ, nặng thì có thể điên loạn.

Nhưng kỳ lạ là Mã Tam Nguyên dường như không bị ảnh hưởng, thậm chí khí chất cũng không hề giống âm sư.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.