Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 144:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 144: Thuật Lỗ Ban

Nghe tôi nói chuyện điện thoại, ánh mắt Mã Tam Nguyên nhìn tôi lập tức trở nên khác hẳn.

Đợi tôi nói xong, ông ta giơ ngón cái lên, nghiêm túc khen: "Âm hiểm thật đấy! Chiêu này sao tôi không nghĩ ra nhiều? Đúng là cháu trai của sư phụ, giờ mới thấy đúng là ruột thịt, nếu không tôi còn tưởng cậu là người dưng đấy chứ!"

Không hiểu sao cách ông ta khen nghe cứ như đang mắng người ta vậy.

Dù sao thì chiêu này của tôi đúng là có hiệu quả.

Trong lúc Hàn Đại Quân và Mã Tam Nguyên đấu pháp, bên kia thay đồ hiến tế, vừa hát vừa nhảy, mời thần linh tứ phương đến hỗ trợ.

Hai bên anh đánh phần anh, tôi đánh phần tôi.

Trong tình huống này, Mã Tam Nguyên thật ra là bên thiệt, dù sao bên kia đã thay đổi chiến thuật, thế nên nếu thật sự đánh đến cùng, bên chúng tôi chắc chắn sẽ chết trước.

Nhưng khi có người gõ cửa nhà Hàn Đại Quân khiến việc thi pháp của hắn bị gián đoạn đột ngột, Mã Tam Nguyên lập tức nhân cơ hội điều khiển ngũ xương binh mã tập kích.

Và thế là chúng tôi chiến thắng!

Mã Tam Nguyên dùng chén làm phép khí, đánh gục lão tiên luôn theo sát Hàn Đại Quân.

Sau đó ông ta bảo tôi về nghỉ ngơi, sáng mai đến sớm, Hàn Đại Quân chắc chắn sẽ đến tận cửa để thương lượng.

Nếu đã là thương lượng thì đông người mới có khí thế.

Tôi thấy cũng có lý, trước mắt lo xong chuyện của ông ta đã, còn tôi cũng phải chuẩn bị cho việc kiếm tiền.

Trước khi chia tay, tôi tranh thủ nhắc với Mã Tam Nguyên chuyện học hành của Trần Tiểu Nha.

Ông ta đồng ý giúp đỡ, nhưng hộ khẩu của chúng tôi ở nơi khác, trường công lập chỉ nhận con em của công nhân viên chức trong hệ thống, nhiều giáo viên thực dụng.

Ông ta đề nghị tôi nếu không thiếu tiền thì tốt nhất nên cho Tiểu Nha học trường tư, ít nhất sẽ bớt được nhiều rắc rối.

Tôi ngẫm lại, thấy cũng đúng.

Tôi vừa về đến nhà thuê, Trần Tiểu Nha liền chỉ vào bàn ăn, cằn nhằn: "Em phải xuống lầu mua bánh bao đấy! Anh cũng thật là, định mặc kệ em đói luôn hả!"

"Em bao nhiêu tuổi rồi, có tiền thì tự đi mua đi."

"Nhưng em vẫn là trẻ con!"

"Lúc anh bằng tuổi em đã phải nấu cơm cho ông nội rồi." Tôi nằm dài trên sofa, nhìn về phía cái tủ, hỏi, "Hôm nay chủ nhà có đến không?"

"Có đến một lần, nói là kiểm tra điện, nhưng em thấy ông ta cứ lén lút thế nào ấy, chắc là có liên quan đến người rơm kia." Tiểu Nha trả lời.

"Chủ nhà kia tu theo hệ áp thắng Lỗ Ban, mượn tên tuổi hung trạch hù dọa để lừa tiền cọc. Ban đầu anh định mặc kệ, nhưng nếu hắn đã nhiều lần tới gây rắc rối thì đừng trách anh."

Ánh mắt tôi dừng ở góc tường, ở đó có cắm một chiếc đũa, nằm rất kín đáo, bình thường chẳng ai để ý đến.

Nhưng với người như chúng tôi, chỉ cần bước vào một không gian có vấn đề về phong thủy là sẽ lập tức phát hiện ra điều bất thường.

Tôi đi qua, lấy chiếc đũa.

Trên chiếc đũa ấy được khắc đầy kinh chú, một mặt còn vẽ hình tiểu nhân mặt mày dữ tợn.

Trần Tiểu Nha hỏi: "Anh ơi, sao em thấy nụ cười của anh giống mấy tên phản diện vậy?"

"Đối phó với kẻ xấu thì phải tệ hơn kẻ xấu mới được."

"Không thể nói lý lẽ à?"

"Chỉ cần chịu nghe người khác giải thích, biết phân rõ phải trái thì không thể xem là người xấu."

Trần Tiểu Nha nghiêm túc nghiền ngẫm, rồi gật gù: "Nếu thế thì mẹ em vốn không phải người xấu, chỉ là mấy tên kia không chịu nghe em giải thích, họ mới là người xấu."

"Anh thấy em nói đúng!"

Vụ thảm sát của gia đình Trần Tiểu Nha có liên quan đến những kẻ đối đầu với đạo môn. Ngoài ra huyết mạch của cô bé này dường như có liên quan đến bí mật thời thượng cổ.

Tôi cảm thấy bí mật này chắc chắn chỉ có rất ít người biết, mà số ít đó chính là những nhân vật lớn trong các môn phái đủ sức ảnh hưởng đến thế giới.

Tôi cầm cây đũa, gọi điện cho chủ nhà.

Ông ta bắt máy với giọng ngái ngủ: "Đã trễ thế này, có chuyện gì vậy?"

Tôi giả vờ hoang mang: "Cái nhà ông cho tôi thuê không được sạch sẽ thì phải."

"Không sạch sẽ thì cậu lau chùi đi!"

"Tôi không có ý đó, là... Là có ma!"

"Ngay từ đầu tôi đã nói rõ rồi, đó là hung trạch. Nếu cậu muốn chuyển đi thì cứ việc, nhưng tiền cọc tôi không trả đâu, một xu cũng không." Trong giọng ông ta không giấu nổi sự hào hứng.

Tôi tiếp tục: "Ông chủ à, tiền cọc không trả cũng được, nhưng... Nhưng bây giờ nhà đang bị rò nước, nếu không xử lý kịp e là sẽ ướt luôn tầng dưới. Van nước tổng ở đâu, ông qua đây tìm giúp tôi với."

"Haizz, đúng là phiền phức, chờ chút!"

Cúp máy, tôi quay sang nói với Trần Tiểu Nha: "Nếu không cho ông ta chút bài học, ông ta sẽ tưởng vài ba trò của mình là vô địch thiên hạ."

"Anh lợi hại vậy sao không dạy cho em đi?" Trần Tiểu Nha hào hứng đề nghị.

"Dạy em? Anh nói em nghe, con gái học mấy thứ này, sao này dễ mất duyên lắm, vậy nên em tỉnh táo lại đi."

Nghe đến chuyện khó lấy chồng, Trần Tiểu Nha lập tức không còn hào hứng nữa.

Khoảng ba mươi phút sau, chủ nhà đến.

Còn tôi thì đã bày sẵn kỳ môn Phản ngâm cục, dùng Lục Nghi đánh Hình để làm loạn thần trí của ông ta, thêm vào đó bố trí Đằng xà quấn quanh, thật thật giả giả, mục đích là để dạy cho ông ta một bài học.

Nếu tôi thật sự muốn hại người thì chỉ cần chọn đúng thời điểm, thi triển Ngũ ngục thuật, hoặc sử dụng tà vật mà tuyệt đối, bảo đảm có thể khiến ông ta chết mà không ai hay biết.

Khi mọi thứ xong xuôi, tôi mở cửa, cười nói: "Phòng bị rò nước, ông vào xem giúp tôi cái đi."

Nói xong, tôi khéo léo đóng cửa lại, để ông ta bước hẳn vào trận.

Ngay lập tức chủ nhà bắt đầu lẩm bẩm, nói năng lộn xộn như thể thực sự nhìn thấy nước chảy khắp nơi.

"Trời ạ, sao nhiều nước thế? Làm sao xử lý nổi đây?"

"Tôi nói cho ông biết, vụ rò nước là trách nhiệm của ông! Tiền cọc đó không đủ đâu, sau vụ này ông phải bồi thường cho tôi 5000 tệ, nếu không thì đừng mong yên chuyện."

"Bồi thường cái gì? Cậu sống ở đây thì chuyện này là trách nhiệm của cậu!"

Ông ta cứ cãi nhau với không khí, miệng lải nhải liên tục, lộ rõ sự keo kiệt và tham lam.

Một khi bước vào trận kỳ môn, người đó sẽ rơi vào trạng thái rối loạn không rõ nguyên do, mọi tính cách thật bên trong con người đều sẽ bị phơi bày hoàn toàn.

Nếu là người tâm tính đơn thuần như tờ giấy trắng thì dù có bị sao Thiên Nhuế chiếu rọi cũng không bị ảnh hưởng nhiều.

Dân gian hay nói tích đức làm việc thiện thật ra là để nuôi dưỡng tâm hồn trong sáng và bồi tụ trường khí tích cực quanh người. Khi có trường khí đó, dù có rơi vào hoàn cảnh bất lợi thì con người ta vẫn giữ được sự tỉnh táo, tìm được lối ra thuận lợi nhất cho bản thân mình.

Nhưng chủ nhà thì khác, ông ta bị nghiệp chướng bám thân, tâm tham lam làm mờ lý trí.

Khi ông ta còn đang lải nhải với không khí, tôi cắm cây đũa vào bát nước, tay bấm pháp quyết, lập tức có một con quỷ ăn mặc rách rưới hiện lên trên bàn. Nó nhìn tôi, rồi quay sang nhìn chủ nhà, ánh mắt tràn ngập oán hận.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.