Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 145:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 145: Tiền hay mạng?

Sau khi đồng quỷ xuất hiện, tôi lập tức dùng Ngũ ngục thuật trói chặt nó lại.

Lúc ấy tên chủ nhà vẫn còn đang đi loanh quanh, tôi bước lên tặng ông ta một cú tát trời giáng.

Ông ta sực tỉnh, ánh mắt ngây dại.

"Cậu... Cậu vừa mới..."

Tôi đưa cây đũa cho ông ta xem: "Thứ này ông để lại đúng không?"

"Hả?"

Nhất thời chủ nhà chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Phải mất một lúc sau, ông ta mới dần hoàn hồn.

"Sao cậu biết?"

"Lần đầu tiên phá giải thuật áp thắng của ông, tôi đã định không quan tâm, nhưng ông lại nhiều lần tới gây sự, ông tưởng trên đời này không ai trị được ông hả?"

Tôi nhúng ngón tay vào trong chén nước rồi búng hai cái vào mặt ông ta, chớp mắt, con đồng quỷ lại xuất hiện.

Mặt ông ta tái mét, hoảng loạn nói: "Đừng lại gần!"

"Đây là lần cuối cùng. Nếu ông còn dám trêu vào tôi, tôi sẽ lấy mạng ông. Cút!"

Tôi phẩy tay ra hiệu, đồng quỷ liền nhào lên.

Gã chủ nhà sẽ không bỏ mạng, nhưng nằm liệt giường nửa tháng là điều chắc chắn.

Xử lý xong chuyện này, tôi quay sang dặn dò Tiểu Nha: "Thấy chưa? Tên đó cũng biết pháp thuật nhưng tâm địa không tốt, suốt ngày chỉ nghĩ mưu tài kiếm lợi. May mà ông ta gặp anh tốt bụng, chứ gặp người khác tàn nhẫn hơn, dù không chết thì cũng bị lột da."

Dặn xong, tôi bảo Tiểu Nha về phòng ngủ sớm.

Ngày mai còn có việc, nên tôi cũng đi nghỉ ngơi.

Vất vả lắm mới có chỗ dừng chân, khoảng thời gian này vì chuyện huyết mạch độc hành giả và ông nội trở thành Hạn Bạt mà đầu óc tôi rối như tơ vò.

Bố tôi chết, bản thân thì lại vướng vào tổ chức bí mật mãi không thoát được.

Tôi từng tham gia lời mời người Ách mệnh một lần, trò chơi đó quá quỷ dị, lợi thì có nhưng nguy hiểm còn nhiều gấp bội.

Nằm trên giường lướt di động, tôi lại vào trang web kia.

May mà quyền hạn của tôi đã được mở khóa thêm tính năng, giờ có thể xem những nội dung sâu hơn trong hệ thống.

Miêu Miêu đã hoàn thành nhiệm vụ ở núi Thanh Thành.

Tôi bình tâm lại, bắt đầu cân nhắc chuyện kiếm tiền.

Nghĩ tới nghĩ lui, hình như hung trạch có chút cơ hội kiếm chác.

Chỉ tiếc giá nhà ở Ma Đô đắt đỏ khủng khiếp, tuy trong tay còn chút tiền nhưng so với ở đây thì chẳng thấm vào đâu được.

Thôi thì đi từng bước tính từng bước, nếu không được thì đành phải thu vài món tà vật để giảm bớt áp lực trước mắt.

Xem tin tức xung quanh, đúng là có mấy món không tệ.

Tôi nghĩ thôi thì cứ đợi xử lý xong chuyện của Mã Tam Nguyên rồi tính tiếp.

Mang theo mớ suy nghĩ rối ren, tôi cứ thế thiếp đi.

Trong mơ, tôi gặp lại sư phụ đã truyền cho tôi Ngũ ngục thuật. Khi thấy tôi, ông ta thở dài, có vẻ như không hài lòng với trình độ học tập của tôi.

Nhưng ông ta có không hài lòng thì tôi cũng chịu. Khả năng của tôi chỉ đến vậy, tuy không thể so với những người thượng thừa nhưng cũng không đến nỗi kém cỏi.

Trong mơ, tôi luyện lại cách vận dụng Ngũ ngục thuật mấy lần, đến khi tỉnh dậy thì trời đã sáng, đồng hồ chỉ đúng bảy giờ.

Tôi dẫn Tiểu Nha ăn sáng rồi đến Trấn Nguyên Trai.

Từ khi biết nơi này "chuyên bóc lột người giàu, giúp đỡ người nghèo", tôi càng không muốn đưa Tiểu Nha đến. Bản thân tôi tuy không quan tâm nhưng tôi thật sự không muốn một đứa trẻ bị ảnh hưởng bởi mớ rối rắm này.

Vừa đến gần cửa tiệm, tôi thấy một người đàn ông ngồi xổm dưới gốc cây. Hắn mặc hoodie, đội mũ lưỡi trai, cúi thấp đầu đến mức khó mà nhìn thấy khuôn mặt.

Đột nhiên hắn đứng bật dậy, trên người tỏa ra luồng hàn khí khiến tôi vừa nhìn liền nhận ra ngay.

Tôi hỏi: "Anh là Hàn Đại Quân?"

"Đúng, tôi tới để nói chuyện. Mọi người đều là người tu hành, không cần phải ép nhau đến đường cùng, huống chi tôi đã chịu thua rồi."

"Sao anh không đi tìm ông ta?"

"Tôi gõ cửa rồi, không ai mở cửa."

"Chờ chút, để tôi gõ cửa."

Tôi giơ tay, đập mạnh vào cửa.

Thấy không có động tĩnh gì, tôi hét lớn: "Mã Tam Nguyên, ông còn không ra mở cửa là tôi đập vỡ kính đấy!"

"Mới sáng sớm, gấp cái gì? Cậu có thấy chỗ làm ăn buôn bán nào mở cửa sớm vậy không?" Nói tới đây, cửa cuốn từ từ cuốn lên, Mã Tam Nguyên lò dò bước ra, ngáp dài một cái rồi nói, "Vào đi."

Chúng tôi lên tầng hai. Pháp đàn vẫn chưa được dọn. Mã Tam Nguyên ngậm điếu thuốc, khều tro trong lư hương, lôi ra một cây nhang cũ rồi châm lửa bằng điếu thuốc.

Mã Tam Nguyên hít một hơi thật sâu rồi nhả khói. Ông ta nhìn Hàn Đại Quân, khẽ cười: "Giờ không ra vẻ nữa hả?"

Hàn Đại Quân đáp: "Không dám. Tôi chỉ mong ông trả lại tiên gia cho tôi."

"Thế khi thả ngũ tử linh đồng có chừa cơ hội cho tôi không?"

"Ân oán giữa chúng ta, ông giết đệ tử tiên gia của tôi, còn hại bạn tôi trọng thương, tôi tìm ông báo thù là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Hôm nay tôi tự biết mình kém cỏi, tới tìm ông đàm phán cũng đã chuẩn bị tâm lý."

Tuy Hàn Đại Quân có vẻ bình tĩnh nhưng tôi vẫn nhận ra hắn đang sợ.

Là một người cùng tu với địa tiên, từ nhỏ hắn đã sống với tiên gia như hình với bóng, chẳng khác nào một thể, đến giai đoạn nhất định, linh thể của tiên gia sẽ phải trải qua độ kiếp, hóa thành những loài vật không có pháp lực.

Đây là thời điểm họ yếu nhất. Vì toàn bộ tu vi không thể sử dụng, khi ấy họ chẳng khác gì dã thú thông thường, đến cả một đứa trẻ cũng có thể giết họ một cách dễ dàng.

Từ nhỏ Hàn Đại Quân đã bảo vệ con mãng xà đang độ kiếp. Hai bên cùng tu, kết quả vì trận đấu pháp vừa rồi mà tiên gia của hắn bị thương nghiêm trọng.

Nếu Mã Tam Nguyên không trả lại phần tàn hồn đó, dù Hàn Đại Quân có may mắn giữ được mạng thì cũng chỉ có thể sống như một kẻ ngu ngơ, hoặc tệ hơn là thành người thực vật.

Nói cách khác, trong cuộc đàm phán này, Hàn Đại Quân chẳng có lợi thế gì.

Có lẽ Mã Tam Nguyên gọi tôi đến chỉ để đề phòng Hàn Đại Quân nổi điên, muốn đồng quy vu tận.

Mã Tam Nguyên hắng giọng: "Người anh em à, chuyện này phải nói cho rõ. Tiên gia độ kiếp có thành công thì cũng phải có thất bại đúng không? Thất bại là mẹ thành công, con mãng kia do xui xẻo mới độ kiếp thất bại thôi, sao trách tôi được?"

"Nói điều kiện đi!" Hàn Đại Quân đi thẳng vào vấn đề.

Mã Tam Nguyên cười nham hiểm: "Tôi chẳng có điều kiện gì cả, chỉ cần cậu chuyển hết tiền trong tài khoản ngân hàng, giao toàn bộ tài sản cho tôi. Cậu yên tâm, vé tàu về quê Đông Bắc tôi sẽ mua cho cậu."

"Ông... Ông khinh người quá đáng!" Hàn Đại Quân tái mét vì tức giận.

"Đúng, tôi khinh người quá đáng đấy! Cậu vừa bảo mình là người tu hành mà, thế giữ tiền làm gì? Ngoan ngoãn giao hết cho tôi, tôi sẽ tạm tha cho cậu!"

"Tiền đó tôi để dành để xây nhà ở quê!"

"Rốt cuộc thì cậu muốn tiền hay mạng?"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.