Chương 146: Quỷ đầu lưỡi
Hàn Đại Quân tức đến nghẹn họng, không thốt nổi một lời.
Mã Tam Nguyên khăng khăng ý mình, lại thêm tôi đứng về phía ông ta, Hàn Đại Quân chỉ đành ngoan ngoãn chuyển khoản 1.000.000 NDT.
Nếu không trả tiền, Mã Tam Nguyên sẽ nhẹ nhàng buông một câu: Tôi sẽ giết cái tên tiên gia kia.
Chậc chậc chậc.
Ông ta đúng là chẳng quan tâm nhân quả báo ứng mà!
Trong mắt Mã Tam Nguyên, mọi thứ đều nhẹ tựa lông hồng. Đời người ngắn ngủi, chỉ cần tranh thủ từng giây từng phút ở hiện tại.
Còn chuyện luân hồi, kiếp sau gặp lại, nhân quả báo ứng ra sao, ông ta chẳng thèm quan tâm.
Theo lời Mã Tam Nguyên, sư phụ của ông ta, cũng chính là ông nội tôi, được xưng tụng là thiên tử của thiên sư phủ từng dạy ông ta rằng chỉ cần vững tâm, không lạc đường thì tất cả những gì làm ra được đều là Đại La Thiên (*)
(*) Đại La Thiên (大羅天) là một khái niệm xuất hiện trong văn hóa Đạo giáo, Phật giáo và cả trong các tác phẩm huyền huyễn, tu tiên, là biểu tượng của cảnh giới tối cao trong tu hành, thế giới siêu việt, nơi không còn sinh tử luân hồi.
Còn chuyện lấy tiền thì... Mã Tam Nguyên rút máy POS ra, quẹt thẻ cái "xoẹt".
Hơn 1.000.000 NDT được chuyển vào tài khoản, một cuộc chiến trong giới huyền môn kết thúc, bề ngoài trông có gì khác lạ, nhưng chỉ cần đi sai một bước là rơi ngay xuống vực thẳng.
Con mãng xà đang bị áp chế trong chén, sau khi được đưa về phải tĩnh dưỡng ít nhất tám mười năm.
Còn Hàn Đại Quân khi ấy e rằng đã bị âm khí ăn mòn, thân xác bị oan hồn đòi nợ quấn lấy, cuối cùng chỉ có thể rơi vào cảnh bệnh tật không dứt, sống dở chết dở.
Số tiền đó vừa hay đủ để Mã Tam Nguyên thanh toán sạch những khoản nợ chồng chất, nhưng muốn chuộc lại toàn bộ quyền sở hữu Trấn Nguyên Trai thì vẫn còn thiếu một phần.
Chúng tôi sống cùng với hai trung y kia, tuy không động chạm đến nhau nhưng giữa đôi bên luôn có sự cảnh giác ngầm.
Hôm đó, khi thấy hai người họ chuẩn bị làm việc, tôi gọi cô gái trẻ lại, nói thẳng: "Đồng bọn của cô đã bị tôi giáo huấn rồi, khuyên cô thật lòng, đừng có trêu chọc tôi, nếu không..."
"Nếu không thì sao? Con người anh sao không biết điều tí nào hả?" Cô gái còn xảo biện.
Tôi không giận, chỉ cười lạnh: "Nếu không tôi sẽ biến cô thành phụ nữ ai cũng có thể làm chồng, phá hủy nguyên dương hộ pháp của cô, tam hồn lệch vị, bảy phách không yên!"
"Anh dám?"
"Cô có thể thử xem." Tôi bình tĩnh chỉ lên tầng trên, "Tôi không quan tâm mục đích của các cô là gì, dù thật sự hành nghề trung y hay tìm cớ để lừa tiền thì cũng không được phép động chạm vào tôi lần nữa!"
Thấy đối phương mặt vẫn không cảm xúc, tôi càng khẳng định họ đang che giấu bí mật gì đó.
Mà cách đối phó với loại người này rất đơn giản, đó là cho cô ta một bài học.
Tôi vươn tay ra, ngay khi cô gái định né tránh, tôi đã ấn chính xác xuống trán đối phương.
Sắc mặt cô ta lập tức thay đổi, định vùng ra, lúc này trên vai cô ta hiện lên một phù văn cổ xưa.
Có điều với tôi, thứ này chẳng có bất kỳ tác dụng gì.
Ngũ ngục thuật mà tôi đang luyện là đạo thuật cơ bản của Hoàng Thường, được truyền lại từ tinh phách của Tà cốt đạo nhân. Sau này nhờ tham gia trò chơi người Ách vận, tôi còn được thụ pháp âm sư, trình độ hiện giờ của tôi không ai trong số họ có thể so được.
Đạo thuật Hàn băng ngục nhanh chóng xâm nhập vào cơ thể cô gái. Đối phương rùng mình, làn da lập tức trở nên lạnh như băng, cả người có rúm lại, hai hàm nghiến ken két.
Thiếu phụ bên cạnh vội hỏi: "Cậu muốn làm gì? Mau giải đạo thuật đi! Có gì chúng ta từ từ nói!"
Tôi lạnh lùng đáp: "Đây chỉ là chút cảnh cáo thôi. Nói với đồng bọn của mấy cô tránh xa tôi ra, nếu còn giở trò, tôi cắt luôn lưỡi cô đấy!"
Trước khi đi, tôi vô tình nhìn lên tầng trên, bắt gặp vẻ mặt trầm ngâm nghiền ngẫm của Mã Tam Nguyên. Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra mình đã đoán đúng, thật ra ông ta sớm đã biết mục đích thật sự của hai người này, chẳng qua ông ta không vạch trần mà thôi.
Nhưng bọn họ đã phạm một sai lầm vô cùng nghiêm trọng, đó là dây vào tôi.
Nhân lúc còn sớm, tôi tranh thủ dẫn Trần Tiểu Nha đi tìm trường học. Theo địa chỉ mà Mã Tam Nguyên đưa, tôi tìm đến một ngôi trường tư thục. Học phí ở đây rất đắt, mỗi năm 30.000 NDT, chưa kể tiền sách vở, các khoản phụ phí và tiền ăn được.
Nhưng chịu thôi, dù có nghèo cũng không thể để con trẻ nghèo tri thức.
Tôi vừa nộp tiền học phí, phía nhà trường lập tức cho Trần Tiểu Nha nhập học, sắp xếp chỗ ở. Bản thân cô bé cũng cảm thấy ở với tôi ăn uống thất thường, nghỉ ngơi không yên, chi bằng vào trường sống nề nếp hơn.
Xong xuôi mọi việc, vừa định ra về, tôi lại thấy Trần Lộ Nhiên cũng tới trường.
Tôi ngạc nhiên: "Sao cô cũng ở đây?"
Trần Lộ Nhiên nhíu mày, hỏi ngược lại: "Tôi còn đang định hỏi anh đấy! Anh theo dõi tôi à?"
Tôi cười khỏi: "Theo dõi cái gì? Trạm xe buýt tôi còn không tìm thấy, theo dõi cô bằng cách nào?"
Nói thật, tôi chẳng biết Trần Lộ Nhiên lấy đâu ra sự tự tin đó, dù có xinh đẹp đi nữa thì cũng đâu đến mức ai cũng phải theo bám đâu! Huống hồ lần trước tiếp xúc, tôi chỉ có hứng với túi tiền của cô ấy, chứ đâu phải bản thân cô ấy.
Tôi định đi trước thì Trần Lộ Nhiên bất ngờ gọi tôi lại: "Chuyện của Nguyên Cát Đường, tôi có nghe vài người bạn kể. Ông nội anh từng giao đấu với mấy người thuộc năm phái chính đạo lớn, bị sét của phái Thần Tiêu đánh cho bốc khói."
"Ông nội cô mới bốc khói đấy!"
"Tôi không có đùa với anh, ông nội anh thật sự gặp chuyện rồi. Nghe nói ông ta bị năm môn phái liên thủ bắt lại, đưa về thiên sư phủ để thẩm vấn. Họ nghi ngờ ông ta từng tu luyện cấm thuật tiên dân thượng cổ để lại. Giờ vụ việc ầm ĩ lắm, mọi người đều là độc hành giả, tôi có lòng tốt nhắc nhở anh, gần đây Ma Đô cũng không được yên bình."
"Nơi này bị sao?"
"Có một kẻ thức tỉnh không chịu tuân thủ quy tắc, đi khắp nơi hại người. Trong giới độc hành giả của chúng ta tuy không luật thành văn nhưng cũng có quy tắc ngầm. Nếu hắn cứ tiếp tục phá hoại, những độc hành giả chỉ muốn sống yên ổn sẽ không còn đất sống."
"Cô tới trường học là vì chuyện này."
"Đúng vậy, tôi đến để điều tra. Còn một chuyện quan trọng nữa là Ứng Long đã bị bắt, trên đường áp giải về thiên sư phủ đã trốn thoát. Tin tức từ Long Hổ Sơn cho biết hắn đã chạy đến Ma Đô, hiện giờ rất nhiều người trong giới huyền môn đang truy lùng. Nói chung là thời gian tới nên cẩn thận một chút."
Tôi giơ tay làm ký hiệu "OK", trong lòng thầm nghĩ thế giới này đúng là không có chỗ nào thái bình.
Thôi thì giặc đến thì đánh, nước lên nâng nền.
Rời khỏi trường, tôi cũng không rảnh rỗi. Mở trang web chuyên nhận thu phục tà vật ra, tôi quay lại với nghề cũ.
Dù ở đâu, trong hoàn cảnh nào thì con người ta đều cần có bản lĩnh sinh tồn. Mà bản lĩnh của tôi chính là giao tiếp với những thứ không thuộc về thế giới này.
Tôi từng nghĩ đến việc mở sạp coi bói, nhưng nghề đó kiếm được ít tiền quá.
Sau khi tiêu chút tiền mua mạng để lấy thông tin, tôi đến một khu tập thể cũ từ thời những năm 80. Nhìn kiến trúc nơi đây, tôi đoán ngày xưa đây là khu nhà ở của giáo viên một trường học nào đó.
Thời ấy, đến tuổi kết hôn, các đơn vị sẽ xét duyệt và phân nhà theo vị trí công tác, chức vụ và số thành viên trong gia đình. Trong môi trường được coi là "công bằng" đó vẫn có rất nhiều khoảng hở để người ta mặc sức thao túng.
Chủ nhân ngôi nhà tôi tới lần này là một giáo viên hơn bốn mươi tuổi, không kết hôn, sống cùng bố mẹ.
Theo thông tin trên trang web thì tà vật lần này gọi là quỷ đầu lưỡi.
Thứ này rất tà đạo, vốn thường gặp ở Đông Nam Á, không hiểu sao lại du nhập đến đây.
Muốn tạo quỷ đầu lưỡi bắt buộc phải tìm một người vừa đột tử, không được quá bảy ngày, sau đó cắt lưỡi họ đem đi luyện, kết quả có thể giúp người nuôi nó vượng tình duyên và phát tài. Tuy nhiên, tác dụng phụ cũng khủng khiếp không kém.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]