Chương 156: Như thế nào là nhân quả?
Tôi theo bản năng nhìn về phía Doãn Đào Đào, tuy mọi người quen nhau nhưng vẫn chưa thân đến mức khiến tôi phải đứng ra giải quyết phiền phức thay mà không cân nhắc đến chuyện được mất của chính mình.
Ngồi cạnh Ứng Long, tôi hạ giọng: "Duyên gì chứ! Anh cũng biết ngày xưa tôi kinh doanh tiệm cầm đồ, bất cứ món đồ nào cũng có giá trị và lợi ích riêng, nếu lợi ích đủ lớn thì đáng để giữ lại, nhưng nếu lợi không bằng hại, tôi sẽ lập tức từ bỏ món đồ đó."
"Nguy hiểm thì chắc chắn có. Đúng rồi, cậu có học qua thuật số của Đạo gia không?"
"Ông nội không dạy tôi nhiều về pháp thuật, còn thuật số thì dạy không ít."
"Vậy tôi nói cậu nghe, mọi chuyện trên đời đều có nhân quả, việc xảy ra trước là nhân, việc xảy ra sau là quả. Hai người gặp nhau cũng có nhân quả, rời xa nhau cũng vậy. Cậu thử nghĩ xem giữa cậu và cô ấy có nhân quả gì không?"
"Trời, sao anh tự nhiên nghiêm túc vậy, tôi thấy có hơi không quen." Tôi quay đầu nhìn Doãn Đào Đào, suy tư, "Chẳng lẽ là hồi nhỏ tôi kéo bím tóc của cô ấy, hay là tôi chép bài tập của cô ấy?"
Ứng Long giải thích: "Người tu đạo lấy quả làm đầu, nên mới sinh ra nhiều nhánh như thuật số, kỳ môn độn giáp... Vạn vật đều tuân theo quy luật. Nếu nắm bắt được quy luật ấy thì có thể đoán biết tương lai. Nhân quả cũng không ngoại lệ, chỉ là biểu hiện khác nhau theo quy luật của vũ trụ. Dù là Đạo gia hay Phật gia cũng chỉ là cách gọi khác cho cùng một bản chất."
"Tôi hiểu rồi, lấy quả để quyết định hành động, giúp hay không giúp, cứ gieo một quẻ là rõ."
Dứt lời, tôi lấy bốn chiếc đũa ra và gieo quẻ, xuất hiện quẻ Đại Diễn.
Nhìn vào quẻ, số trời là 25, số đất là 30, tổng của trời và đất là 55.
Con số này biến hóa quỷ thần.
Nói cách khác, quẻ tượng hiện tại chỉ có một chữ, đó là "Hợp".
Tôi thở dài: "Hết cách rồi, vậy chỉ đành can thiệp thôi."
"Ở Mao Sơn cô ấy sẽ không sao, nhưng khi rời khỏi Mao Sơn, tai họa sẽ ập đến. Cậu để ý người đàn ông bên cạnh cô bé kia đi, trên người hắn cũng có một luồng sát khí, hơn nữa còn rất nặng, không giống như bị trúng tà, mà giống tu luyện tà pháp của Đạo gia vậy."
Ứng Long là một trong Tứ Đại Thiên Vương của độc hành giả, dù là tầm nhìn hay năng lực đều vượt xa người thường. Hắn thậm chí từng đánh nhau với cả thiên sư của Long Hổ Sơn.
Người ngầu như vậy mà nay lại giúp tôi.
Nhưng thay vì vui mừng, tôi lại cảnh giác hơn.
Là người tu hành, tôi biết kẻ mạnh không bao giờ cam lòng đứng sau người khác. Ứng Long chịu giúp tôi chẳng qua vì hắn coi trọng nghĩa khí. Nếu tôi dám làm bậy, hắn hoàn toàn có thể trở mặt.
Từ xa, gã đàn ông kia cũng nhìn tôi chằm chằm như thể tôi là kẻ thù của hắn.
Cơm nước xong, chúng tôi quay lại lớp thanh tu. Theo chương trình học, buổi chiều là luyện viết thư pháp, sau đó học văn hóa của Đạo gia, rồi học cơ sở về bát tự. Đến tối sẽ tụng kinh, làm bài tập, bận rộn như cuộc sống của một người tu đạo chính hiệu.
Tôi thì không quen lắm, nhưng Ứng Long lại tỏ ra rất thích thú với lối sống này.
Hắn vốn có dáng vẻ của thư sinh nho nhã, chữ viết lại đẹp, thế nên càng nổi bật giữa đám đông, hơn nữa bề ngoài lãng tử, khí chất cương nghị lại khiến không ít cô gái mê mẩn. Chỉ mới nửa ngày học đã có ít nhất sáu người tới xin số liên lạc nhưng đều bị hắn thẳng thừng từ chối.
Tôi và Doãn Đào Đào nhiều năm không gặp, cả hai chỉ trò chuyện vài câu rồi không còn gì để nói nữa, tiếp xúc cũng ít dần.
Cuộc sống bình yên này khiến tôi thậm chí cho rằng vụ âm dương tiên thi chỉ là một trò đùa.
Mãi đến nửa đêm rạng sáng, Ứng Long bất ngờ đánh thức tôi.
Tôi mơ màng hỏi: "Dậy sớm học kinh hả?"
"Cùng tôi đi trộm bảo vật."
"Đại ca à, không phải anh nói muốn đánh thẳng lên Mao Sơn sao?"
"Tôi nói vậy cho hai người kia nghe thôi. Trước mặt người ngoài, chẳng lẽ tôi không giữ thể diện cho Tứ Đại Thiên Vương à?"
"Anh đúng là... Lợi hại đấy!" Tôi giơ ngón cái.
Ngay cả tôi cũng bị vẻ nghiêm túc giả tạo của hắn đánh lừa, tôi cứ tưởng hắn tới Mao Sơn đã đại náo một trận.
Ứng Long đưa cho tôi một bộ đồ đen.
Tôi hỏi: "Làm gì vậy?"
"Mặc vào, đi bái nguyệt với tôi."
"Chi?"
"Hỏi nhiều làm gì, bảo cậu mặc thì mặc đi!"
Ứng Long thay đồ trước, tôi cũng mặc vào theo. Hai người chúng tôi ra ngoài sân quỳ lạy dưới ánh trăng. Trăng chiếu rọi lên người khiến lực thái âm lan tỏa, có thể điều động khí trong cơ thể.
Bất ngờ là Ứng Long niệm chú gì đó, rồi đột nhiên vỗ mạnh vào người tôi.
Tôi cảm thấy đầu mình nhẹ bẫng, cơ thể như bay lên, quay đầu lại, tôi phát hiện thân xác mình đang nằm dưới đất.
Nói cách khác, linh hồn tôi đã xuất khiếu!
Tôi hống hoảng gọi tên Ứng Long, nhưng hắn không có phản ứng gì.
Không lâu sao, Ứng Long nói về hướng ngược lại với tôi: "Tôi giúp cậu tách linh hồn ra khỏi thể xác. Mao Sơn là nơi quan trọng, có rất nhiều cấm chế. Hồn phách của cậu có dương khí, không bị ngăn cản. Mau đi tìm vị trí của âm dương tiên thi đi. Theo tin tôi biết thì nó đang ở Kim Đỉnh. Nhớ lấy, đừng để lực sĩ khăn vàng ở Kim Đỉnh bắt."
Tôi rủa: "Đồ âm hiểm!"
Ứng Long nói: "Tôi biết cậu đang mắng tôi, nhưng tôi không nghe thấy, cậu tiết kiệm sức lực đi, tôi sẽ trông chừng thân xác của cậu, nếu có nguy hiểm, tôi sẽ đánh thức cậu ngay. Mau đi đi, đừng trì hoãn. Nhớ là phải hành xử như người bình thường, đừng tưởng linh hồn thoát xác thì có thể bay nhảy lung tung. Trên đầu ba thước có gió, nếu bị cuốn vào, nhẹ thì lạc phương hướng, nặng thì hồn phách tan rã, nặng hơn nữa thì... Trở thành người thực vật."
Tên Ứng Long này đúng là đồ cáo già!
Lúc đầu chính hắn nói đưa tôi lên Mao Sơn để "đánh một trận ra trò", nào ngờ vừa đến nơi liền đổi kế hoạch. Hắn đẹp trai, nói năng từ tốn nhưng tâm cơ lại quá âm hiểm.
Từ nay về sau, cứ thấy trai trắng trẻo như thư sinh là tôi phải tránh xa ra, bọn họ chẳng đáng tin chút nào.
Nhưng tức giận chẳng ích gì, chuyện cũng đã rồi, tôi chỉ còn cách bắt đầu tìm kiếm âm dương tiên thi.
Phải công nhận, hồn phách thoát khiếu đúng là một cảm giác nhẹ bẫng, bồng bềnh như mây.
Người thường nếu hồn phách rời khỏi thân xác, thiếu thất phách bảo hộ, hồn phách sẽ chỉ là tồn tại vô ý thức, giống như trong dân gian có những đứa trẻ bị hù dọa quá mức mà "rớt hồn" vậy.
Khi đó bố mẹ chúng chỉ cần đem đồ vật thân thuộc của con, quay lại nơi đứa trẻ hoảng sợ, gọi vài tiếng, sau đó dùng vài nghi thức dân gian như quấn quần áo con mang về, hàm ý là dẫn hồn trở lại.
Điều đó cho thấy linh hồn thực ra rất mong manh, ý thức cũng rất mơ hồ.
Tuy nhiên, đối với những người tu hành như chúng tôi, bất kể theo lối tu luyện nào, cũng đều chú trọng rèn luyện và củng cố tổ khiếu nguyên thần giữa hai hàng lông mày. Khi nguyên thần đủ mạnh, hồn phách sẽ không dễ bị thương tổn bởi ngoại giới.
Để vệ chính mình, ta chỉ còn cách tiếp tục lặng lẽ tiến về Kim Đỉnh.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]