Chương 157: Tàng Kinh Các
Hồn phách xuất khiếu, hành tẩu Mao Sơn.
Ban đầu, mọi thứ có vẻ yên bình, không có gì kỳ lạ. Nhưng càng đi sâu vào trong, tôi bắt đầu thấy ánh kim quang lấp lóe, cùng với hàng loạt phù văn và cấm chế giăng kín khắp nơi.
Tôi lập tức nhận ra đây có lẽ chính là Kim Đỉnh mà Ứng Long nhắc tới.
Hồn phách khi rời khỏi thể xác không thể bay cách mặt đất quá ba thước, vì khoảng không phía trên là lối đi của thần linh. Giống như Dạ Du Thần, hoạt động của ông ta chỉ diễn ra trong độ cao đó.
May mà linh hồn nhẹ như khói, di chuyển không gây tiếng động.
Là người từng trải qua việc mất hồn, tôi luôn giữ cho mình sự cảnh giác cao độ.
Khi đến sát ranh giới cấm chế của Mao Sơn, tôi phát hiện ra một cánh cổng sắt lớn. Trong một góc gần đó, có một ổ chó, nhưng bên trong lại có một con hồ ly trắng đang nằm. Nó cuộn tròn thành một vòng tròn khép kín, đầu đuôi nối liền tựa như một chu thiên tuần hoàn. Đôi mắt nó không hề nhắm mà lặng lẽ quan sát khắp xung quanh.
Tôi nép người sau cánh cửa, tạm thời vẫn còn an toàn.
Gần đó là một tòa gác mái cổ kính, trên biển đề hai chữ "Tàng Kinh".
Trước cửa gác mái có hai võ sĩ mặc áo giáp, đầu đội khăn vàng, đứng nghiêm trang như tượng đá. Tòa gác có ba tầng, tầng cao nhất dát kim, khi ánh trăng chiếu tới thì phát ra một luồng sáng rực rỡ, chói lóa vô cùng.
Từ vị trí của mình, tôi có thể thấy ánh trăng đang dần lên cao.
Cảm giác thật kỳ lạ.
Khi linh hồn rời khỏi thể xác, không còn bị thân thể kìm hãm, tôi có thể nhìn thấy rất nhiều thứ mà lúc còn sống không thể thấy, thậm chí cả bản chất của vật chất.
Thì ra Tàng Kinh Các chính là Kim Đỉnh.
Nhưng lúc này, tôi lại càng tức Ứng Long.
Cái tên đó chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp đánh cho linh hồn tôi thoát xác, khiến tôi rơi vào tình thế bị động.
Giờ hắn bảo tôi đi điều tra Kim Đỉnh, tôi điều tra kiểu gì đây?
Bên trong có một con hồ ly già đến mức chắc tuổi còn lớn hơn cả ông nội tôi, chưa kể đến hai tên võ sĩ mặc giáp, khí chất nhìn thôi đã biết không phải hạng xoàng. Nếu bị phát hiện, chắc tôi chỉ có đường chết.
Cánh cổng bị khóa chặt, hai bên lại là vực thẳm sâu hút. Nếu muốn đột nhập vào Kim Đỉnh, chỉ có hai lựa chọn: Một là nhảy xuống vực sâu vạn trượng, để gió lạnh tẩy rửa linh hồn, rồi tỉnh dậy thành người thực vật; Hai là liều mình bò qua cổng sắt, đụng độ hồ ly canh cửa và hai tên võ sĩ cầm đại chùy sẵn sàng đập tan xác.
Cân nhắc một hồi, tôi chỉ còn lại một quyết định, đó là rút lui!
Nhưng vừa quay người lại, tôi giật bắn cả mình.
Phía sau tôi là một con chồn vàng đang nhìn tôi trân trân!
Nó tròn xoe đôi mắt, rồi đột nhiên lên tiếng: "Cậu bị điên à?"
"Trời ạ, mày biết nói chuyện?" Tôi bật thốt lên.
"Nói chuyện thì có gì lạ? Chồn nào có đạo hạnh chẳng biết nói? Mau trốn đi, bị phát hiện thì cả đám gặp họa đấy!" – Nó nói như thật.
Cả đám?
Tôi còn chưa kịp hiểu gì thì chồn vàng ra hiệu im lặng, rồi dùng móng vuốt kéo tôi đi theo.
Chúng tôi đến một bụi cây, phía sau đó ẩn nấp một đám người!
Bọn họ giống như tôi, đa số là linh hồn, ngoài ra còn có du hồn, du sư, quỷ tiên, địa tiên, dã tiên, đủ mọi thể loại yêu ma quỷ quái. Trong số đó còn có hai con chồn vàng khác, chắc là họ hàng với con đang dẫn tôi.
Chồn vàng tự giới thiệu: "Tôi là Hoàng Thái Lang. Lúc nãy cậu gióng trống khua chiêng tiếp cận như vậy mà không bị phát hiện là may lắm rồi. Nếu không, các anh em khác phải làm sao?"
Tôi hỏi: "Mấy người tụ tập ở đây làm gì vậy?"
Một linh hồn bên cạnh càu nhàu: "Cậu tới tận đây rồi mà còn hỏi câu đó à?"
Tôi gãi đầu cười trừ: "Ờ thì... Tôi có thể nói là mình đi lạc không?"
Một con chồn vàng già lên tiếng: "Sống thì tâm cơ đầy mình, chết rồi vẫn không chịu nói thật!"
Một vài cô hồn khác cười ồ lên, bầu không khí dần trở nên nhẹ nhàng hẳn. Rồi tôi cũng hiểu được toàn bộ câu chuyện.
Thì ra, Kim Đỉnh Tàng Kinh Các vào mỗi ngày rằm hàng tháng sẽ mở cửa một lần. Nếu ai đó có thể xông vào sẽ được ánh kim quang phủ lên người.
Sinh hồn thì có cơ hội đầu thai chuyển thế, sống đời vinh hoa phú quý.
Quỷ tiên thì tăng thêm tu vi.
Dã tiên như chồn vàng thì có thể khai mở linh trí.
Kim quang ấy chính là tinh hoa kết tụ từ muôn vàn kinh văn trong Tàng Kinh Các, đã hấp thụ nhật nguyệt tinh hoa, thiên địa linh khí, là thứ mà hồn ma, dã quỷ, địa tiên thèm khát nhất.
Chỉ cần ngửi được một chút thôi cũng đã là cơ duyên.
Chính vì vậy, nơi này được canh phòng nghiêm ngặt.
Hai võ sĩ khăn vàng kia đã trấn giữ Mao Sơn suốt trăm năm.
Còn hồ tiên canh cổng càng không phải loại tầm thường.
Vừa nhắc đến hồ tiên là Hoàng Thái Lang sôi máu: "Con hồ ly đó ăn cây táo, rào cây sung! Lên làm quân chính quy mà không kéo huynh đệ đi theo, lại còn quay lưng về làm chó giữ cửa cho người ta!"
Một linh hồn bước ra nói: "Tháng trước, bọn tôi xông vào thất bại, tổn thất 180 người. Giờ nghe nói thủ vệ yếu đi, đây chính là cơ hội!"
"Đợi ánh trăng l*n đ*nh, kim quang rực sáng, đó là lúc thủ vệ yếu nhất. Khi ấy, tất cả hãy cùng xông lên! Sinh tử có mệnh, phú quý tại trời!" Một con chồn vàng già, râu tóc bạc trắng, được Hoàng Thái Lang gọi là cậu hai lên tiếng.
Mọi người vỗ tay đồng lòng.
Chúng tôi nín thở chờ đợi.
Cuối cùng, ánh trăng lên đến đỉnh. Kim Đỉnh bừng sáng ánh kim quang.
Hoàng Thái Lang hô lớn: "Các anh em, vì tiền tài và mỹ nhân kiếp sau, xông lên!"
Cả bầy âm hồn lao ra như đàn khỉ núi từ bốn phía vượt qua rào chắn.
Tôi cũng nhảy ra theo nhưng chỉ là giả vờ.
Vì tôi không cần đầu thai, hà cớ gì phải liều mạng?
Và đúng như tôi dự đoán, chỉ trong vòng nửa phút, mọi thứ hóa thành địa ngục trần gian.
Con hồ ly bật dậy, toàn thân rung chuyển, bộ lông trắng biến thành nâu đỏ, thân hình to lớn như một con nghé., móng vuốt sắc như lưỡi dao, nó quét ngang một cái là cả loạt sinh hồn tan xác, bị xé toạc ra thành từng mảnh.
Một số người may mắn vượt qua, lao về phía Tàng Kinh Các.
Nhưng chỉ vừa bước vào phạm vi tấn công, hai võ sĩ khăn vàng lập tức ra tay, mắt đỏ ngầu, tay vung đại chùy, mỗi cú bổ xuống là cả chục người nát thành tro bụi.
Hoàng Thái Lang và cậu hai nhanh chân bò lên sườn Tàng Kinh Các, vừa định chui qua cửa sổ thì...
Cửa sổ phát sáng, một luồng "tử vi húy" như lưới điện bất ngờ xuất hiện, đánh bật cả hai văng xuống.
Đúng lúc đó, "Rắc" , sợi xích buộc con hồ ly đứt!
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]