Chương 158: Thái Cực quyền
Toàn bộ đại viện Tàng Kinh Các lúc này hỗn loạn như ong vỡ tổ, người người chạy như điên. Hoàng Thái Lang ngậm cậu hai của hắn, thậm chí mặc kệ đứa em họ, đã vèo vèo lao ra ngoài chạy trốn.
Lực sĩ khăn vàng quyết chiến, mọi người đánh không lại, còn hồ ly đã thoát khỏi xiềng xích, xé nát từng kẻ ngáng đường như cắt rau băm thịt.
Vẫn có một số người không cam lòng, liều mạng chạy vào trong.
Hồ ly càng đánh càng hăng, tóm được ai là hạ sát người đó ngay lập tức. Chớp mắt, hiện trường toàn là thi thể. Có lực sĩ khăn vàng thực lực mạnh trấn thủ, cửa sổ khắp nơi vẽ đầy bùa chú, trận pháp dày đặc, thoạt nhìn chỉ để trấn giữ cửa sổ nhưng thực chất một khi bước vào sẽ lập tức bị trận pháp đánh bật ra.
Tôi tự nhận mình khôn ngoan, may mà khi nãy không hấp tấp lao ra chịu chết, chỉ nấp trong bóng tối quan sát. Qua đó, tôi nhìn ra vài manh mối then chốt. Ví dụ như bùa chú của lực sĩ khăn vàng vẽ trên xà nhà thật ra là dùng để triệu linh hồn, điều khiển binh tướng. Ngoài ra, nơi hồ ly trấn giữ giống như một ngôi miếu nhỏ, bên trong thờ một bài vị, nếu muốn lẻn vào thì phải giải quyết sự trấn giữ này. Còn những bùa chú khác dán khắp nơi thì đơn giản hơn, người sống tới gần thì bị giấy chặn, ma quỷ tới thì bị núi đè, vậy nên không quá nguy hiểm.
Ngay khi tôi chuẩn bị rút lui, Hoàng Thái Lang ngậm cậu hai chạy lướt qua, hét lớn: "Chạy mau đi người anh em! Con hồ ly già kia điên thật rồi! Gặp ai giết nấy, đúng là súc sinh đội lốt người."
Ngay sau đó, "Ầm", con hồ ly nhảy vọt lên xà nhà ngay cửa ra vào, lạnh lùng đảo mắt nhìn xung quanh.
Bị nó nhìn, tôi không chút chần chừ, lập tức co chân bỏ chạy.
Cậu hai của Hoàng Thái Lang đã hôn mê bất tỉnh, chúng tôi đưa cậu hai chạy như điên. Còn về em họ của hắn vì quá nhát gan, bị hù đến mức chẳng còn thấy bóng dáng đâu nữa.
Không ngờ con hồ ly kia cứ bám sát không tha.
Ba chúng tôi vừa bò vừa chạy, mãi mới lăn lóc trốn tới vùng núi hoang vắng. Con hồ ly dường như định đuổi theo, nhưng đúng lúc này có hai tiếng chuông vang lên, nó lập tức quay đầu bỏ đi rồi biến mất.
Tôi ngồi bệt xuống đất thở hổn hển, trong lòng không ngừng nguyền rủa Ứng Long, tại tên khốn đó mà tôi thê thảm thế này.
Nhìn sang chồn vàng Hoàng Thái Lang, tôi vươn tay vuốt lông hắn, lẩm bẩm: "Vẫn là cậu nghĩa khí, cái tên hồ ly kia đúng là độc ác, suýt chút nữa hại tôi thành người thực vật rồi. Ngày mai tôi nhất định sẽ quay lại, dù có thế nào cũng phải phá hủy tượng thần kia!"
Hoàng Thái Lang nghi ngờ nhìn tôi, rồi ngửi ngửi: "Trên người cậu có mùi dương khí. Nếu là mười năm trước, cậu đã toi mạng rồi. Giờ hồ ly khôn ra, biết phân biệt người sống, nhưng bọn lực sĩ khăn vàng thì không phân biệt được. Khi nãy nếu cậu lẹ chân hơn chút nữa, chưa biết chừng đã có thể lẻn vào trong."
Tôi vội lắc đầu: "Thôi thôi, tránh xa còn hơn. Cậu cũng thấy rồi, cái thiết chùy nó vung ra còn to hơn cái thau rửa mặt, bị đập trúng thì chỉ có banh xác."
Hoàng Thái Lang cảm thán: "Người anh em, chúng ta xem như hoạn nạn có nhau. Cậu cứ sống cho tử tế đi, sau này nhớ cúng cho tôi, tôi bảo đảm cậu phú quý ba đời, gia đình giàu nứt vách!"
Tôi cười cười: "Yên tâm, dù không nhờ cậu, sau này nhà tôi cũng giàu lên."
Hoàng Thái Lang làm bộ nổi giận: "Cậu coi thường tôi à?"
Tôi cười khẩy: "Bạn là bạn, cúng rồi còn gì là bạn bè bình thường nữa?"
"Cậu nói cũng có lý."
"Thôi được rồi, núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài. Tôi tên Trương Nguyên Cát, sau này có duyên sẽ gặp lại."
Tôi ôm quyền tạm biệt, Hoàng Thái Lang cũng học theo dáng vẻ của con người ôm quyền đáp lễ.
Sau đó, tôi quay đầu xuống núi. Chưa đi được năm phút, dưới chân bỗng mất trọng lực, cơ thể rơi xuống, rồi bừng tỉnh. Mở mắt ra, tôi liền thấy Ứng Long ngồi ngay bên cạnh.
Còn tôi đang dựa vào góc tường, đằng sau là căn phòng yên tĩnh, toàn bộ đạo quán im phăng phắc, đến tiếng cây kim rơi cũng nghe rõ.
Tôi không kìm được tức giận: "Tên khốn, suýt chút nữa anh hại chết tôi rồi!"
Ứng Long thản nhiên: "Bình tĩnh đã, kể rõ tình hình đi."
Tôi gằn giọng: "Ngay cổng có hai tên lực sĩ khăn vàng canh giác, giữa sân có một con hồ ly rất khó đối phó, nó có thể phân biệt người sống qua mùi dương khí nhưng ra tay lại vô cùng tàn nhẫn. Bị nó bắt trúng, không chết thì cũng tàn phế."
Ứng Long im lặng một lúc rồi nói: "Tôi hiểu rồi. Ngày mai tôi sẽ giết con hồ ly đó, rồi chúng ta quay lại!"
Tôi lập tức phản đối: "Muốn đi thì tự đi! Tôi vẫn chưa muốn chết!"
Ứng Long bất lực: "Tôi mà tự đi được thì cần gì nhờ cậu? Một khi hồn phách của tôi rời khỏi thể xác, cả Mao Sơn này sẽ bị kinh động!"
Tôi nhìn Ứng Long từ đầu đến chân, thầm nghĩ, ngầu như vậy à?
Ứng Long nhận ra ánh mắt khinh thường của tôi nhưng chỉ khẽ cười, không chấp.
Giờ này vẫn còn sớm, tôi về phòng ngủ bù.
Sáng hôm sau, mọi người trong đạo quán đều thức dậy từ sớm, ai nấy đều sinh hoạt rất quy tắc.
Nhưng tôi biết muốn sống quy tắc thì phải có tiền, người tu hành chỉ khi không bận tâm đến tiền bạc mới giữ được nếp sống ấy.
Ăn sáng xong, chúng tôi tiếp tục những hoạt động bình thường.
Đến trưa, một đạo sĩ trẻ đến thông báo mọi người lên Kim Đỉnh học công pháp dưỡng sinh.
Tôi lập tức nhìn sang Ứng Long, hắn thản nhiên nói: "Lần này coi như tôi cử cậu đi thám thính tin tức."
Tôi tức tối: "Anh đúng là âm hiểm!"
Ứng Long cười hì hì, hoàn toàn khác hẳn vẻ nghiêm túc thường thấy.
Khi đi trên con đường quen thuộc, tiến vào Kim Đỉnh, tôi phát hiện nơi này không hề có dấu vết hỗn loạn nào, hồ tiên vẫn ở đó cứ như chuyện đêm qua chỉ là một giấc mơ.
Theo chương trình, một đạo sĩ trưởng trẻ dạy mọi người tập Thái Cực quyền.
Khi đối phương làm mẫu từng chiêu thức, Ứng Long cũng hòa mình làm theo, động tác của hắn trôi chảy như nước chảy mây trôi, kết hợp với kiến trúc cổ kính xung quanh và bộ đạo bào trên người, nom chẳng khác nào một vị hiệp khách trong tiểu thuyết.
Ứng Long đánh ra được cái gọi là "cảm giác khí", thiên địa âm dương hài hòa, khi thì mạnh mẽ, khi thì nhẹ nhàng, cuối cùng cân bằng trở lại.
Động tác của hắn mê hoặc không biết bao nhiêu cô gái đứng xem.
Nhưng tôi lại nhìn ra một điều, mục tiêu mà Ứng Long đang nhắm tới là hồ tiên.
Trường khí tụ lại, Ứng Long bất ngờ tung một quyền, luồng khí mạnh mẽ lao thẳng vào hồ tiên.
Người thường không nhìn ra bất cứ điều gì khác thường, chỉ có người tinh thông tu hành mới nhận thấy sức mạnh đó đáng sợ cỡ nào.
Luồng khí đó phá tan bùa chú trấn áp hồ tiên, con cáo già bên trong bị đánh trúng không kịp trốn, hợp với hương nến mà tiêu tan.
Ứng Long từ từ thu chiêu, nở nụ cười hòa nhã: "Xin lỗi mọi người, tôi luyện võ từ nhỏ, vừa rồi không kìm được nên lỡ tay."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]