Chương 164: Tiên nhân Mao Sơn
Tôi thầm nghĩ: Định lấn lướt phủ đầu tôi à? Đừng có mơ.
Nghĩ vậy, tôi nói: "Này, quay đầu lại cho tôi xem, không xem sao biết!"
Người nông dân già khom lưng, nhanh chóng quay lại. Khi nhìn ông ta, tôi thấy khuôn mặt già nua ấy dần chuyển sang màu vàng.
Nó nhìn tôi, rưng rưng: "Người anh em, chúng ta mới chia tay nhau ở Tàng Kinh Các, nay lại gặp nhau rồi!"
"Là cậu!"
Tôi định gọi Hoàng Thái Lang, nhưng lại nghĩ, con chồn vàng này có phải đang thảo phong (*) không?
(*) Thảo phong (讨封) là lợi dụng sự hiểu biết của một người để lừa người đó vào một giao dịch. Theo truyền thuyết ở dân gian, thảo phong là việc một con vật đã tu luyện đến một mức độ nhất định và đến nhờ con người giúp đỡ. Ví dụ như nó sẽ chặn đường ai đó rồi hỏi xem nó trông thế nào. Nếu bạn nói nó trông giống con người thì nó có thể biến thành hình dạng con người. Tuy nhiên, khi trả lời nó trông giống con người hay vị thần tiên vĩ đại nào đó thì điều ấy đồng nghĩa với việc bạn theo dõi nó. Vì bạn đang theo dõi nó nên động lực cũng theo nó, nó sẽ nhân cơ hội chuyển toàn bộ vận may, công đức, năng lượng, tu vi... của bạn vào nó.
Thế nên tôi thử dò hỏi: "Người anh em, tôi thấy cậu phong độ lẫm liệt, thần thái phi phàm, người đầy tiên khí, chẳng lẽ là thần tiên nào đó?"
"Trời ạ, anh hai!" Hoàng Thái Lang bất ngờ quỳ xuống.
Tôi hắng giọng: "Thần tiên không nên quỳ, mau đứng dậy đi!"
Vừa dứt lời, trên người Hoàng Thái Lan tỏa ra một luồng khí màu xanh tím, bồng bềnh bay lên, rồi hòa vào một màn sương bảy sắc từ trên trời trút xuống.
Màn sương ấy từ từ đi vào cơ thể nó. Nó run lên mấy cái, ánh mắt sáng rực, mừng rỡ nói: "Cuối cùng tôi cũng thành công rồi!"
Tôi hỏi thăm: "Thành tiên rồi hả?"
"Còn thiếu chút nữa, nhưng coi như gần xong rồi, giờ chỉ còn chết nữa là ổn." Con chồn vàng nhìn tôi bằng ánh mắt tràn ngập hy vọng, "Người anh em, Hoàng gia chúng tôi sau khi tu thành chính quả không phải để phi thăng thành tiên, mà là có thể thoát khỏi hình hài súc sinh, làm một người bình thường, rồi mới tiếp tục tu luyện độ kiếp, mưu cầu trường sinh."
Tôi hỏi: "Cậu đến đây làm gì? Cậu hai của cậu đâu?"
"Cậu hai!" Vừa nghe nhắc đến cậu hai, Hoàng Thái Lang bật khóc, ngồi bệt xuống đất, "Đều tại tôi, tôi đưa cậu hai tới Tàng Kinh Các trộm kinh thư là để chữa bệnh cho mợ hai, ai ngờ trộm kinh thư không thành, trong quá trình cậu cháu tôi bỏ trốn, cậu hai bị người của Mao Sơn đánh chết, chỉ còn mỗi tôi trốn thoát. Không còn đường lui, tôi đành liều thử thảo phong, may ra có thể đổi mệnh. Không ngờ lại gặp lại cậu. Tuy tu vi của tôi còn yếu, nhưng cũng coi như chiếm được một nửa thảo phong, tạm thời thoát khỏi hiểm cảnh. Chỉ là... Cậu hai của tôi chết thảm quá, nghĩ đến việc phải đối diện với thím hai nơi quê nhà, lòng tôi lại đau không tả nổi."
Hoàng Thái Lang khóc sướt mướt kể lại tất cả, bây giờ tôi cũng coi như hiểu được ngọn ngành.
Hoàng Thái Lang vốn là kẻ có tình nghĩa. Hóa ra đêm hôm ấy, khi chúng tôi bị Mao Sơn đánh đuổi, bọn họ còn phái người truy sát. Cậu hai của Hoàng Thái Lang đã bị trọng thương, không thể tiếp tục bỏ trốn. Nó bị dồn ép bởi lôi pháp, buộc phải bỏ lại cậu hai mà chạy một mình.
Kết quả là cậu hai bị đánh chết trên đường, chuyện này trở thành nỗi ân hận lớn nhất trong lòng nó.
Hoàng Thái Lang nghẹn ngào kể: "Dù gì chúng tôi cũng là thân thích, sao tôi có thể để cậu hai chết không toàn thây được? Thế nên tôi hóa thành ông già lén quay lại, mong tìm được thi thể của cậu hai về."
Tôi bảo nó làm vậy quá nguy hiểm, một khi lọt vào tay Mao Sơn thì chẳng khác nào tự tìm đường chết.
"Vậy làm sao đây người anh em? Tình cảm của cậu hai với mợ hai tôi sâu nặng lắm! Có biết bao con chồn vàng khác v* v*n mà cậu hai chưa bao giờ động lòng. Dù mợ hai bệnh nặng, ông ấy vẫn ở bên không rời một bước. Cậu nói xem, tình nghĩa như vậy, người đời ai bì kịp đây?"
Tôi thở dài: "Đừng so sánh chủng tộc, nếu thật lòng muốn đưa thi thể về thì để tôi nghĩ cách giúp cậu."
Vậy là hai chúng tôi rời khỏi khe suối. Sau đó tôi ra chợ mua một cái bao tải, giấu Hoàng Thái Lang vào trong, rồi lại cùng nó lên núi.
Trước đây khi tham gia lớp tu ban, tôi có nộp tiền thế chấp, bây giờ tôi quay lại lấy tiền cọc, lý do này hợp lý mà đúng không?
Tôi liên lạc với đạo sĩ phụ trách, trình bày rõ tình hình. Họ bảo tôi phải chờ kiểm kê lại đồ đạc. Cuối cùng vì tôi làm mất bộ đồ trước đó nên họ từ chối hoàn tiền.
Tôi tranh luận một hồi, trong khi đó Hoàng Thái Lang cố cảm nhận nơi cất giữ thi thể của cậu hai.
Khoảng hai mươi phút sau, tôi lấy cớ đi vệ sinh. Ở góc không người, tôi lén hỏi: "Sao rồi? Cảm nhận được chưa?"
"Cậu hai tôi ở gần đây. Cậu cứ đi thẳng phía trước tới căn nhà phía đông, chúng ta lẻn vào đưa thi thể đi là được."
Theo sự chỉ dẫn của Hoàng Thái Lang, tôi tới một căn nhà nhỏ, trên cửa có dòng chữ: Khu vực cấm, người không phận sự miễn vào.
Tôi không chút ngần ngại, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, chạy vào.
Cảnh tượng hiện ra trước mắt như chốn đào nguyên, có một căn nhà gỗ nhỏ, bên ngoài có lu nước, trên cửa treo đầy dược liệu, đằng sau còn có một vườn thuốc nhỏ.
Thấy tôi, một con chó nhỏ liền sủa vang. Hoàng Thái Lang vội thi pháp khiến nó im bặt.
Chúng tôi lần đến gần căn nhà nhỏ, nhưng còn chưa kịp bước vào thì bên trong đã vang lên một giọng nói: "Cậu đến rồi."
Tôi giật mình. Chắc không phải họ nhận lầm người đấy chứ?
Tôi còn đan lưỡng lự thì người bên trong lại nói tiếp: "Đã trộm âm dương tiên thi ở Mao Sơn, còn dám quay lại, thật chẳng biết nên khen cậu dũng cảm hay to gan đây!"
Lòng tôi thắt lại, chỉ một câu nói đùa của đối phương nhưng lại như xuyên thấu tâm can, khiến toàn thân tôi nổi hết da gà.
Tôi bước vào trong, ngạc nhiên khi thấy rằng đó chỉ là một thiếu niên.
Không sai, là một thiếu niên. Đối phương khoảng mười ba tuổi, mặc đạo bào màu xanh đen, tóc đeo trâm cài, trước ngực đeo phù lôi, cổ tay mang vòng càn khôn, ánh mắt lại toát ra sự trầm ổn của sự từng trải vượt xa tuổi tác.
Trong đầu tôi lập tức hiện lên một từ: Mạnh.
Người này mạnh đến mức không thể diễn tả bằng lời.
Tôi hỏi: "Anh là ai?"
"Lấy con chồn vàng trong túi cậu ra đi." Thiếu niên nói.
Câu nói này khiến tôi giật mình lần nữa. Đối phương không hề đơn giản!
Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng gọi vào: "Sư gia, ngài đang nói chuyện với ai vậy?"
"Ra ngoài đi, ở đây không có chuyện của cậu."
"Vâng, sư gia."
Chỉ một câu nói nhẹ nhàng cũng đủ khiến tôi nổi gia gà.
Tu đạo truy cầu trường sinh. Một số cao nhân sẽ luyện nguyên thần, khiến thân thể thành trẻ nhỏ rồi lại trưởng thành từng chút, để kéo dài thời gian sống.
Thiếu niên trước mặt có lẽ đã sống hàng chục năm, hàng chục năm, hiện chỉ trong giai đoạn "tái sinh" mà thôi.
Hoàng Thái Lang cảm nhận rõ điều này hơn ai hết. Vừa ra khỏi túi, nó liền quỳ xuống, dập đầu liên tục: "Thần tiên tha mạng. Tôi chỉ đến để đưa cậu hai về thôi. Chuyện lúc trước là lỗi của tôi, xin thần tiên cho tôi một cơ hội."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]