Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 165:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 165: Nghịch chuyển bẩm sinh

Thiếu niên này mang đến một khí chất già dặn khác thường, chỉ vừa mới tiếp xúc đã cảm thấy áp lực đến tận xương tủy.

Tôi đứng sững sờ một chỗ, trong đầu văng vẳng ba từ: Không nhìn thấu.

Thiếu niên tiện tay châm ba nén nhang, lạnh nhạt nói: "Lũ sơn tinh quỷ quái mấy cậu đúng là quá to gan! Dám làm loạn cả phủ Thanh Các của Mao Sơn thần tiêu, không bị đánh cho hồn phi phách tán đã là nhờ tổ tiên mấy cậu tích âm đức đủ dày."

"Thần tiên ơi, tôi biết sai rồi, cầu xin ngài tha cho cậu hai tôi. Chính tôi dẫn ông ấy rời khỏi thôn, bây giờ một mình trở về, tôi thật sự chẳng còn mặt mũi nào gặp mợ hai của mình nữa. Dù sống hay chết, tôi cũng phải đưa ông ấy về. Cậu hai tôi là người tốt, mười năm trước vì lỡ tay làm mợ hai bị thương mà ông ấy đã ăn chay trường sám hối bao năm, nếu không phải vì chữa bệnh cho vợ, ông ấy chắc chắn đã không dám liều mình đột nhập Mao Sơn."

Hoàng Thái Lang vừa khóc vừa dập đầu.

Thiếu niên hờ hững nói: "Trong núi đang thiếu người trồng râu, nếu phạm quy tắc thì phạt ông ta làm ruộng mười năm, hết thời hạn ông ta sẽ được thả đi."

Nghe thiếu niên nói cậu hai mình còn sống, Hoàng Thái Lang mừng rỡ đến mức bật dậy, kinh ngạc hỏi: "Còn sống? Ngài nói cậu hai tôi còn sống?

"Tiên đạo trọng sinh mệnh, sẽ không đuổi cùng giết tận."

"Cảm ơn thần tiên, thật sự cảm ơn thần tiên." Hoàng Thái Lang vui mừng nhảy cẫng lên, vừa múa may miệng vừa líu rít, mãi một lúc mới nhận ra mình thất lễ, vội im bặt.

Khi Hoàng Thái Lang trốn ra sau lưng tôi, tôi nhìn chằm chằm vào ánh mắt của thiếu niên, nghiêm túc hỏi: "Ngài là đại sư huynh của Cơ Vô Mệnh?"

"Lão tam tính tình cổ quái, ta cũng lâu rồi không gặp cậu ta."

Thiếu niên chậm rãi đứng dậy, nhưng ngay khi đối phương cất bước đi về phía tôi, không ngờ chỉ trong trước mắt đã đứng ngay trước mặt.

Quá nhanh!

Lưng tôi lạnh toát mồ hôi.

Nếu đối phương muốn giết tôi, có lẽ bây giờ tôi đã chết rồi.

Thiếu niên nói: "Ngày Ứng Long vào núi, thật ra ta đã biết. Vì hắn là một trong số ít độc hành giả theo chính đại nên mới ta mới để hắn tự do hành động. Bằng không, cậu tưởng hai cậu có thể ra vào Mao Sơn như chỗ không người hả?"

"Khi đó tiền bối đã không ra tay, chắc nay cũng không làm vậy."

"Đều là kẻ lấy máu Tam Sơn, ta biết ông nội cậu Tiểu Khánh Tử, tất nhiên sẽ không lấy mạng cậu. Ứng Long ra mặt giúp cậu trừ bỏ tà linh, phá dấu ấn Ách mệnh trên người cậu cũng coi như giúp ta làm việc ta muốn làm."

"Mong tiền bối có thể giúp tôi giải những điều nghi hoặc trong lòng."

Thiếu niên thở dài: "Thanh Vân thập lục tử, biến cố ở sơn trang Vân Mộng đã làm thay đổi toàn bộ cục diện giới tu hành. Bí mật này nếu bị tiết lộ sẽ tạo ra hỗn loạn lần nữa. Cậu không biết gì có lẽ lại là điều tốt."

"Thật ra tôi không tò mò đến vậy, đi đến bước này chẳng qua chỉ để sinh tồn. Nhưng có quá nhiều người không muốn để tôi sống yên."

Nghĩ đến trận chiến ở Nguyên Cát Đường, nghĩ đến ông nội bị thiên sư phủ bắt đi, trái tim tôi lại thắt lại.

Tôi chắp tay hành lễ, hỏi: "Xin cho biết danh xưng của tiền bối."

"Cái tên mấy chục năm trước hình như ta quên mất rồi." Thiếu niên rơi vào trầm tư, rồi nói, "À, nhớ ra rồi, ta tên Vạn Đạo Sơn, khi đó ông nội cậu còn đang làm tạp vụ trong thiên sư phủ."

Tôi hít một hơi thật sâu, thảo nào đối phương lại gọi ông nội tôi là Tiểu Khánh Tử.

Tôi cứ tưởng thiếu niên chỉ là một nhân vật lợi hại, không ngờ ông ta có thể nghịch chuyển hậu thiên, quay về bẩm sinh.

Tương truyền ai nghịch chuyển chín lần, cơ thể sẽ thành thánh, bất tử bất diệt.

Còn tôi là yêu nhân, bị các môn phái truy sát.

Bố tôi chết không rõ ràng cùng với thân phận của năm người đeo mặt nạ bí ẩn, tôi thì kế thừa huyết mạch độc hành giả bậc S suýt nữa bị coi là yêu quái mà bị bắt, sau đó lại phát hiện huyết mạch độc hành giả có liên quan đến tiên dân thượng cổ, mọi thứ ngày càng trở nên chằng chịt như một ngọn núi đè nặng trong lòng.

Cả nhà tôi đều bị cuốn vào vòng xoáy này.

Vạn Đạo Sơn nói tiếp: "Mấy cậu đốt trụ cửa Thanh Các, tất cả đều là kim nam mộc đã được yểm bùa, một trụ giá 6.000.000 NDT, ban đầu ta định phái người đi tính sổ, nhưng các cậu đã tới đây thì thanh toán cho rõ ràng đi."

Nghe vậy, tôi lúng túng: "Là Ứng Long bảo tôi đốt. Tiền bối à, ngài nên đi đòi nợ hắn mới đúng."

"Ứng Long không chạy thoát đâu, món nợ này hai cậu mỗi người một nửa."

"Tôi không có tiền."

"Không có tiền thì ở lại Mao Sơn làm việc!"

Ngữ điệu của Vạn Đạo Sơn tuy thản nhiên nhưng lại khiến người nghe không dám cãi.

Tôi cười gượng: "Tiền bối, cho tôi một cơ hội đi mà. Hay là tôi viết giấy nợ, ngài thấy được không?"

Tôi còn chưa nói hết câu, Vạn Đạo Sơn bất ngờ túm lấy cổ áo tôi. Tôi định né nhưng trong tay đối phương, tôi chẳng khác gì một con gà con, không thể phản kháng.

Vạn Đạo Sơn nói: "Chuyện các cậu mang âm dương tiên thi đi tôi có thể bỏ qua, nhưng đốt cháy Thanh Các thì nhất định phải cho tổ sư một lời giải thích. Đệ tử của Chấp Pháp đường đã xuống núi tìm cậu, tuy rằng cậu tự đến đây nhưng tiền nợ vẫn phải trả đủ. Mệnh linh nhỏ bé của cậu ta tạm thời giữ lại, cho cậu một năm, nếu không trả đủ 3.000.000 tệ, ông nội cậu có đến thì cũng vô dụng."

Vạn Đạo Sơn đưa tay điểm vào giữa trán tôi. Tôi đã nghĩ đủ cách phản kháng nhưng cơ thể vẫn không thể cử động. Tôi nhìn thấy một bàn tay xuyên qua ý thức của mình, để lại phù văn giữa hai hàng lông mày.

Vạn Đạo Sơn búng nhẹ vào trán tôi: "Năm sau vào đúng ngày này phải đến trả nợ, nếu không, lôi phù sẽ kích hoạt, cậu sẽ chết không có chỗ chôn."

Tôi nhìn sang Hoàng Thái Lang, nghĩ bụng: Đều tại cậu, nếu không quay lại Mao Sơn, có khi tôi đã thoát được!

Đúng là quá chủ quan.

Nghe ý của Vạn Đạo Sơn, ông ta đã phái người truy bắt tôi.

Rõ ràng Ứng Long là khắc tinh của tôi mà.

Sau này có gặp lại, tôi nhất định phải trốn thật xa.

Hoàng Thái Lang giả vờ không nhìn thấy tôi.

Vạn Đạo Sơn lấy ra một hồ lô trong túi ra, ném cho Hoàng Thái Lang một viên đan dược: "Ta không giết cậu hai của cậu vì thấy khí chất của ông ta thuần khiết, không lẫn tà khí. Cầm thuốc này về cứu mợ hai của mình đi. Nói với bà ấy, nếu muốn thì có thể lên Mao Sơn làm việc, ta đang cần người nấu cơm và cho gà ăn."

Hoàng Thái Lang xúc động dập đầu. Mọi người đều biết đây là cơ duyên lớn cầu cũng không có được.

Tôi cảm thấy Vạn Đạo Sơn tuy có vẻ tính toán chi li nhưng cũng không đến mức khiến người ta ghét bỏ.

Vạn Đạo Sơn phất tay, xoay người bỏ đi.

Chúng tôi cũng không còn lý do ở lại, vì thế tôi cùng Hoàng Thái Lang rời khỏi Mao Sơn, ai ngờ vừa ra khỏi cổng liền thấy cậu hai của Hoàng Thái Lang đang gánh nước.

Hoàng Thái Lang kể lại mọi chuyện.

Cậu hai của hắn vội quỳ xuống cảm tạ trời đất.

Tôi ngẫm nghĩ, thấy mình mới là kẻ xui xẻo nhất, không những bị vạ lây mà còn gánh nợ 3.000.000 tệ, chằng trốn đi đâu được.

Tâm trạng vốn đang uể oải, nhưng trên đường xuống núi, tôi lại nhận ra một điều kỳ lạ. Tôi không hề thấy mệt, thần hồn trở nên mạnh mẽ hơn, phản ứng cũng nhạy bén hơn hẳn.

Chẳng lẽ là do lôi văn của Vạn Đạo Sơn gây ra?

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.