Chương 166: Họa diệt môn
Tôi không khỏi ngoảnh đầu nhìn Hoàng Thái Lan. Không lẽ chúng tôi đã hiểu lầm Vạn Đạo Sơn rồi?
Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, chuyện Vạn Đạo Sơn bắt tôi bồi thường 3.000.000 tệ đúng là quá đáng.
Tôi vẫn thắc mắc mãi, rốt cuộc là khúc gỗ mục nào lại có giá trị tới vậy?
Ngay khi vừa rời khỏi Mao Sơn, Hoàng Thái Lang không tiện đi lại, chủ động chui vào balo của tôi. Nó nói: "Người anh em, nhà tôi gần đây thôi. Dọc đường nhờ cậu giúp đỡ cũng nhiều, hay là về nhà với tôi, để mẹ tôi nấu gà mời cậu, xem như đền đáp nhé!"
Tôi hỏi: "Không phải quê cậu ở Đông Bắc hả? Sao chuyển đến tận phương Nam vậy?"
Nó đáp: "Chuyển đến đây lâu rồi. Cậu cũng biết, cái nơi hoang vu hẻo lánh ấy mỗi năm chỉ trồng trọt được một vụ, muốn kiếm ăn khó lắm. Vừa hay bà cố của tôi có một đệ tử làm ăn phát đạt ở phương Nam, thế là cả nhà tôi chuyển về vùng đồng bằng Châu Giang này sinh sống. Bên này phồn hoa hơn hẳn."
Nói đến đây, Hoàng Thái Lang còn lộ vẻ bất mãn.
Nó thở dài: "Tuy chúng tôi sống kiểu gì cũng có đủ hương khói nuôi thân, nhưng chớp mắt đã mấy chục năm, giờ lại ở nơi đất khách quê người. Với lại hai mươi năm trước bà cố tôi độ kiếp, bị sét đánh một phát, cuộc sống từ đó bấp bênh từng ngày."
Tôi an ủi nó cố gắng phấn đấu, giờ đã thành tiên rồi, không còn giống như trước, về nhà hãy cùng người thân tu hành đàng hoàng, sớm thoát khỏi lớp da thú. Tôi cũng không ngờ cả tiên nhân bây giờ sống cũng khó khăn như vậy.
Tôi ngao ngán nói: "Tôi giờ phải gánh nợ 3.000.000 tệ cũng có phần liên quan đến cậu. Không phải cậu là tiên sao, chẳng lẽ không có cách giúp tôi gỡ gạc lại?"
Hoàng Thái Lang lúng túng: "Người anh em à, hai chúng ta đâu phải người ngoài. Cậu biết sơn y mệnh tướng bốc, không lẽ không rõ quy luật của vạn vật? Thuốc đổi thuốc, trà đổi trà, một vật đổi một vật."
Tôi tức: "Biết là tụ tài khó, nhưng vì cậu tôi mới nợ 3.000.000 tệ! Tóm lại, cậu phải nghĩ cách trả giúp tôi chứ!"
Hoàng Thái Lang giở trò cù nhây: "Cậu là người phàm, vừa chào đời đã có tu vi năm trăm năm, sao không so sánh với súc sinh tu hành như chúng tôi đi?"
Nó cười tủm tỉm cố tình lảng sang chuyện khác.
Những người trong huyền học như chúng tôi đều biết tụ tài thúc tài vốn không phải chuyện đơn giản. Đó là thiên nguyên, tức tài lộc dò trời ban. Nhưng ai cũng chỉ có hạn mức năng lượng nhất định để nhận được từ trời đất.
Thiên nguyên là thiên mệnh, mà nguyên là tổ nghiệp, ngoài ra chỉ có nhân nguyên, tức tài lộc kiếm được nhờ sự cần cù.
Người "phát tài" nhờ cần cù nhiều lắm chỉ giúp sống không đói mà thôi.
Tài mà Hoàng Thái Nguyên tụ là thiên nguyên, nếu tài tới thì phải trả giá bằng một thứ tương đương. Nhưng với tố chất hiện tại, nó còn chưa rõ nhân quả, nói gì tới chuyện thanh toán rõ ràng?
Nếu định dựa vào nhân nguyên để trả nợ, theo tôi tự tính toán, kiếp này không có cửa.
Thế nên, tôi phải tìm cách khác.
Dưới sự chỉ đường của Hoàng Thái Lang, tôi đưa nó về nhà, dù gì giữa ban ngày ban mặt như vậy mà có thú hoang chạy rông ngoài đường thảo nào cũng bị kiểm lâm bắt.
Sáng hôm sau, chúng tôi đến một ngôi làng nhỏ giữa cảnh sắc hữu tình vùng non nước phương Nam. Dân cư ở đây không đông, thỉnh thoảng có vài người dân đi ngang, ai cũng nhìn tôi từ đầu đến chân.
Khi chúng tôi đi sâu vào rừng núi, đến nơi hẻo lánh không bóng người, Hoàng Thái Lang chủ động nhảy ra khỏi balo, vừa đi vừa giới thiệu.
Núi này có miếu Hoàng Đại Tiên do em của bà cố nó xây, để tổ tiên họ có chỗ nghỉ ngơi. Một số chồn vàng sau khi tu hành, không kịp độ kiếp đều để linh thể trú tại miếu, nhận hương khói và giúp dân làng giải rủi trừ tai. Dần dà, miếu Hoàng Đại Tiên cũng trở nên nổi tiếng.
Hoàng Thái Lang kể mình đã thành công thảo phong, tuy chưa trưởng thành như tương lai chắc chắn là lực lượng nòng cốt của gia tộc, chỉ cần đúng thời điểm, tìm đệ tử có duyên cùng tu hành thì tiền tài sẽ tự tìm đến.
Khi có tiền, nó sẽ sửa sang lại miếu, làm đường quanh núi, để con cháu sau này có chốn nương thân, thậm chí nó còn mơ mộng trở thành tiên nổi tiếng, được người đời kính trọng.
Trong lúc mãi tương tượng tương lai huy hoàng, Hoàng Thái Lang đã đưa tôi về nhà mợ hai của nó.
So với món nợ tôi đang gánh, cuộc sống của nó xem ra còn may mắn chán.
Khi chúng tôi vào sâu trong núi, bầu không khí lạnh ngắt khiến người ta rợn tóc gáy, dường như xung quanh còn lờ mờ có sát khí.
Hoàng Thái Lang cũng cảm nhận được điều bất thường, vội đi nhanh hơn.
Chúng tôi nín thở, vừa bước chân vào miếu, cảnh tượng trước mắt lập tức khiến tôi rợn người. Máu me khắp nơi, mấy chục con chồn vàng lớn có nhỏ có, béo gầy đủ cả, tất cả đều bị treo cổ.
Chúng bị xâu lại, treo như hàng hóa.
Hoàng Thái Lang chết lặng, chỉ biết trân trân nhìn gia đình mình.
Rất lâu sau, nó run lên bần bật, tiên khí có được từ thảo phong bắt đầu vẩn đục, chuyển từ tiên thành yêu.
Tâm trí Hoàng Thái Lang hoàn toàn đóng băng.
Tôi sợ nó tẩu hỏa nhập ma, vội áp tay lên trán nó, niệm Thái Ất xa hỏa lục, dùng chân khí thuần dương cách ly sát khí xung quanh, đồng thời phong bế huyệt sau cổ nó.
Tôi hét lớn: "Nè, tỉnh lại đi! Đừng có hồ đồ! Mới tích góp được chút tiên khí, nếu nhập ma thì tôi cũng không cứu được nó đâu!"
Nó gào lên: "Bố tôi thích ăn thịt nhưng chưa bao giờ trộm gà nhà ai. Mẹ tôi tốt bụng, còn cứu đứa bé rơi giếng trong thôn... Vậy mà tất cả... Tất cả đều chết cả rồi! Tại sao chứ?"
"Cứ tra rõ nguyên nhân, tôi sẽ giúp cậu báo thù!"
"Cả nhà tôi chưa từng hại ai cả! Tại sao lại bị diệt sạch, tại sao!"
Sát khí phủ khắp người Hoàng Thái Lang, thấy nó sắp nhập ma, tôi chỉ đành dùng xa hỏa Linh Quan quyết đánh tan tà khí, kéo lý trí của nó về.
Nó quỳ sụp xuống đất gào khóc. Cả gia tộc bị diệt, linh khí trong người nó bị thù hận nuốt chửng, móng tay chuyển màu nâu xám, mắt đỏ như máu.
Từ con chồn vàng ngây ngô nay toàn thân toàn yêu khí.
Nó gần như không thể làm gì. Việc đào huyệt, chôn xác đều do tôi làm một mình.
Sau khi xử lý xong, tôi quay đầu thì Hoàng Thái Lang đã biến mất.
Tôi lo sẽ xảy ra chuyện không hay.
Một người lương thiện khi bị đẩy đến tận cùng bi kịch sẽ có thay đổi cực đoan.
Tôi sợ nó không màng đúng sai, giết người vô tội.
Làm thế chỉ tự đẩy mình vào đường cùng!
Tôi vội chạy xuống núi, nhưng tôi sao có thể đuổi kịp tốc độ của chồn!
Tôi tới thôn thì đã là đêm khuya. Xung quanh tối om không một ánh đèn, thậm chí không có cả tiếng chó sủa.
Tôi căng thẳng hét lớn: "Nè, oan có đầu nợ có chủ, đừng có làm chuyện ngu ngốc!"
Đúng lúc này, từ sâu trong màn đêm bỗng vang lên tiếng hét cuồng loạn: "Cứu mạng! Cứu mạng với!"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]