Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 170:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 170: Chồn vàng điên cuồng

Tuy ngữ điệu của đối phương nghe có vẻ thản nhiên, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh, rõ ràng là không có thiện ý.

Tôi bình tĩnh hỏi lại: "Đại sư muốn nói đến chuyện gì?"

Tăng nhân chắp tay trước ngực, hơi cúi người, giọng nói nghiêm nghị: "Giữa hai lông mày của thí chủ có sắc đen, lại có âm linh bám theo trên người, nếu không kịp thời xử lý, e là sẽ gặp tai họa đến tính mạng. Bần tăng pháp hiệu Tam Hưu, tu tại chùa Vân Trúc, đã thọ trì đại giới. Thí chủ có thể yên tâm, bần tăng không phải kẻ lừa đảo."

"Tôi sắp gặp họa lớn như vậy sao?" Tôi giả vờ kinh ngạc để xem đối phương có mục đích gì.

Hòa thượng Tam Hưu lấy ra một lá bùa hộ mệnh, nghiêm nghị nói: "Bần tăng có lá bùa này, mời thí chủ xem thử."

Chẳng lẽ tôi nhìn lầm?

Hòa thượng này chỉ là người thường thôi?

Tôi mang theo nghi ngờ nhận lấy lá bùa. Kết quả càng xem, tôi càng thấy không ổn. Một số ký hiệu trên lá bùa rõ ràng là giả, còn cả dấu đóng lộ liễu.

Tôi trả lại lá bùa ngay: "Thôi."

"Đừng từ bỏ thế mà, thí chủ đang có sát khí trên người, lá bùa này có thể cứu mạng thí chủ!"

"Ông có bị bệnh không đấy?"

Tôi bắt đầu khó chịu với dáng vẻ nghiêm trọng không đúng chỗ của ông ta, bực bội cau mày.

Tam Hưu tiếp tục: "Thí chủ, chùa Vân Trúc của chúng tôi đang trùng tu, lá bùa hộ mệnh này coi như kết thiện duyên. Một lá 188 tệ, không thể trả, trả lại không may mắn."

"Đùa tôi à?"

"Thí chủ nói gì thế? Nhìn thí chủ thế này chắc không phải loại không có nổi chút tiền đúng không?"

Chẳng lẽ cảm giác ban đầu của tôi sai?

Hình như đối phương chẳng có năng lực gì cả.

Tôi gằn giọng: "Ông lo đi làm việc của mình đi, đừng ở đây quấy rối nữa!"

"Cậu ăn nói kiểu gì vậy? Bần tăng có lòng tốt muốn cứu cậu, cậu không biết ơn thì thôi, còn dám ăn nói l* m*ng với bần tăng? Nói cho cậu biết, Bồ Tát có lòng từ bi, nhưng cũng có Kim Cang trừng phạt! Cậu có tin tôi xử cậu không?"

Trong lúc ông ta lảm nhảm, tôi chợt thấy một luồng khí đen tỏa ra từ phía cửa tiệm dưới chân núi.

Hoàng Thái Lang ra tay rồi?

Tôi lập tức đứng dậy đi tiếp ứng.

Tam Hưu cản tôi lại: "Cậu còn chưa trả tiền!"

"Tránh ra!" Tôi đẩy ông ta.

Ai ngờ ông ta dai như đỉa, quyết không buông, cứ lải nhải đòi tiền.

Tôi đang sốt ruột vì thời gian gấp rút, không muốn dây dưa nên rút ra 200 tệ đưa cho ông ta.

Tam Hưu nghiêm mặt: "Một lá 188 tệ, tôi đưa cậu 10 lá, tổng cộng 1880 tệ, tính khuyến mãi cho cậu còn 1500."

Tôi tức giận quát: "Ông điên hả? Tôi không có nhiều tiền mặt như vậy!"

"Không có tiền thì không được điên!"

Cái tính chày cối của đối phương khiến tôi nổi điên. Không nhịn được nữa, tôi giơ nắm tay, tặng đối phương hai cú đấm vào mặt.

Tam Hưu ôm mặt r*n r*, còn kêu la đòi tôi bồi thường 30.000 NDT tiền viện phí.

Tôi không nói nhiều, tung thêm một cú đấm ngay vào mũi. Ông ta gục xuống, máu chảy ròng, còn tôi thì nhân cơ hội này chạy như bay về phía luồng khí đen.

Khi đến ngoài cửa tiệm, tôi thấy nơi đó có một đám đông tụ tập. Tôi chen vào: "Tránh ra, đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Vất vả lắm tôi mới chen vào bên trong thì thấy cửa hiệu mở toang, cả căn phòng đầy máu. Gã chủ tiệm ban đầu tôi gặp đang cầm dao phay, gào thét trong điên cuồng: "Đừng lại gần! Tất cả đừng lại gần!"

Xảy ra chuyện lớn rồi!

Tiến lại gần hơn, tôi thấy trong tiệm có thêm người đàn ông mặc đồ cao bồi và người đàn ông cầm gậy, ngoài ra còn có một người phụ nữ đang ôm một đứa trẻ, tất cả đều đã chết.

Nhưng không thấy bóng dáng Hoàng Thái Lang đâu cả.

Dựa theo cách điều khiển linh hồn con người thì nó không thể ở xa.

Tôi bắt đầu tìm kiếm tung tích của Hoàng Thái Lang.

Đúng lúc này, cảnh sát tới: "Bỏ dao xuống! Bỏ xuống ngay!"

Gã chủ tiệm như đã mất hết lý trí, không ngừng lẩm bẩm: "Bọn mày giết cả nhà tao, tao cũng phải giết cả nhà chúng mày!"

"Bỏ dao xuống!" Cảnh sát lại cảnh báo.

Nhưng người đàn ông kia đã điên rồi. Gã nở nụ cười hiểm ác, bất ngờ lao về phía đám đông, vung con dao phay lên.

"Bằng", tiếng súng vang lên, gã liền ngã xuống.

Ngay sau đó, tôi thấy một làn khói đen từ đỉnh đầu gã bay lên. Tôi theo dõi hướng bay của khói, lập tức đuổi theo.

Lần này, Hoàng Thái Lang thật sự muốn giết cả gia đình kẻ thù.

Tôi từng nghĩ ai giết gia đình nó thì nó sẽ tìm người đó, chỉ cần xử lý ba kẻ liên quan là xong chuyện.

Báo thù cho người thân là điều chính đáng, chẳng ai bắt bẻ được, nhưng Hoàng Thái Lang đi quá xa rồi.

Sát khí quá nặng, nếu để lâu tiên căn của gã sẽ biến chất, dẫn đến hậu quả không thể cứu vãn.

Tôi đuổi theo luồng khí đen, Tam Hưu mặt mày bầm dập xuyên qua đám đông đuổi chỉ thẳng vào mặt tôi, hét lớn: "Hóa ra cậu chạy tới đây! Hiện giờ đầu bần tăng rất đau, cậu không đưa bần tăng đến bệnh viện thì phải bồi thường 30.000 tệ, nếu không bần tăng sẽ báo cảnh sát."

"Tùy ông!"

Yêu khí màu đen là Hoàng Thái Lang, nó đang cố tình trốn tôi.

Những Tương Linh chết kia đều có người thân, bây giờ Hoàng Thái Lang chỉ có một suy nghĩ, đó là diệt sạch không chừa một ai.

Tôi đuổi theo yêu khí, còn Tam Hưu đuổi theo đằng sau tôi.

Xuyên qua hai con phố, đến một khu dân cư cũ, tôi thấy luồng khói đen bay vào một căn hộ ở tầng ba.

Tam Hưu ở đằng sau thở hổn hển, níu tay tôi: "Đứng lại! Bồi thường tiền đi!"

"Bồi thường cái đầu ông!"

Tôi giơ tay tung một cú thôi miên an hồn. Tam Hưu dựa vào tường rồi từ từ ngã xuống, ông ta còn muốn mắng chửi tiếp nhưng đã không còn sức lực.

Tôi chạy lên tầng ba, gã cửa liên tục nhưng không ai trả lời. Tôi gọi: "Hoàng Thái Lang, oan có đầu nợ có chủ, báo thù xong rồi chúng ta đi thôi, tôi nghĩ cứu cậu!"

Hoàng Thái Lang không trả lời, hiện tại nó đã giết người tới đỏ mắt.

Tôi sốt ruột muốn phá cửa, nhưng cửa thời nay toàn cửa chống trộm, làm sao phá dễ như vậy?

Đúng lúc này, một hàng xóm ngoài 50 tuổi bước ra, tôi bịa chuyện: "Cháu mới chuyển đến nhà dưới, thấy nhà này bị rò nước, gọi mãi không được."

Hàng xóm quay vào nhà, nói: "Tôi có chìa khóa, để tôi mở cửa ra xem."

Một lát sau, hàng xóm đưa chìa khóa cho tôi.

Nhưng khi tôi mở cửa, hàng xóm cứ lẩm bẩm nói đâu thấy nước gì đâu.

Mà cảm giác bất an trong lòng tôi ngày càng mãnh liệt.

Tôi chạy thẳng vào phòng nhà, không có ai, nhưng nồi cơm điện vẫn đang mở.

Từ phía sau, một luồng tà khí lạnh lẽo ập tới. Tôi bật tung cửa tủ quần áo, trong đó có hai mẹ con đang treo cổ.

Hoàng Thái Lang đứng bên cửa sổ, toàn thân tỏa ra yêu khí, ánh mắt lạnh lẽo: "Người anh em, cậu đừng xen vào. Dù có chết, tôi cũng phải bắt họ chôn cùng!"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.