Chương 171: Cục mật vụ 749
Sát khí trên người Hoàng Thái Lang đã ngưng tụ thành thực thể, có thể bùng nổ và mất kiểm soát bất kỳ lúc nào.
Nếu sát khí đạt đến cực hạn thì chỉ có hai kết cục, một là tiếp tục giết người để trút bỏ cảm xúc, hai là bị người của Cục mật vụ 749 phát hiện và bắt giữ.
Dù có may mắn trốn thoát, cuối cùng Hoàng Thái Lang vẫn không tránh được bị thiên lôi trừng phạt.
Trừ khi bây giờ nó đi theo tôi, để tôi nghĩ cách áp chế sát khí đang cuồng loạn trong cơ thể nó.
Tôi nghiêm túc nói: "Đừng làm chuyện ngu ngốc nữa. Cậu đã báo thù rồi, nếu còn tiếp tục đi theo con đường này, ngay cả tôi cũng không cứu cậu nổi!"
Hoàng Thái Lang gào lên, nước mắt đầm đĩa: "Tại sao cả nhà tôi bị giết mà tôi lại không thể giết hết chúng chứ? Mối hận này, tôi có chết cũng không nuốt trôi!"
Nói rồi, Hoàng Thái Lang nhảy thẳng xuống lầu.
Chỗ này quá cao, tôi không thể nhảy theo.
Tôi vội xoay người chạy xuống tầng dưới thì bị Tam Hưu chặn lại.
Ông ta nhìn chằm chằm ra cửa sổ, hốt hoảng hỏi: "Khi nãy... Con chồn kia biết nói tiếng người hả? Thật hay giả vậy?"
"Tránh đường! Tôi còn việc gấp!"
"Này, thí chủ đừng đi. Chồn biết nói chuyện, bắt được đem bán thì đáng tiền lắm đó! Cho bần tăng đi theo với!"
Tam Hưu này nếu không ngốc thì chắc bị thiếu dây thần kinh nào, nếu không phải vì cái đầu trọc, tôi thật sự tưởng ông ta giả làm hòa thượng.
Chồn vàng có thể mở miệng nói tiếng người là vì yêu khí mê hoặc lòng người. Nó phát ra mùi hương khiến con người ta mất hết lý trí, nếu tu vi cao hơn thì có thể thông qua mùi để giao tiếp.
Giống như động vật dùng mùi hương để nhận biết nhau, con người vốn cũng là động vật, chẳng qua khả năng đó đã bị thoái hóa. Nếu không cẩn thận sẽ dễ bị chồn vàng nắm thóp.
Để ngăn Hoàng Thái Lang làm ra chuyện dại dột, tôi đẩy Tam Hưu ra: "Tránh ra, còn cản đường nữa là tôi bẻ gãy chân ông đấy!"
Tam Hưu không hề giận, chỉ bám theo sau.
Trong biển người mênh mông, muốn tìm chồn vàng đầy tà khí thật sự rất khó.
Tôi nhìn bốn phía, âm thầm gieo một quẻ, kết quả quẻ lại rơi vào cục đại hung trong kỳ môn độn giáp, tên Trị phù phi qua.
Vì kỳ ôn vốn tránh Canh Kim, nhưng nay Giáp Mộc và Canh Kim đồng cung, có tránh cũng không tránh được. Đây là cục hung, tất sẽ có người bị thương.
Trước mắt có thể kết luận nếu không rút lui ngay, nấp vào Đỗ Môn thì Hoàng Thái Lang chắc chắn sẽ gặp phiền toái lớn.
Tôi chạy về phía trước, Tam Hưu vẫn bám theo.
Bây giờ tôi không còn tâm trí quan tâm đến ông ta nữa, thầm nghĩ đợi xử lý xong chuyện của Hoàng Thái Lang, tôi sẽ cho ông ta một bài học.
Chạy khoảng hai ba cây số, Tam Hưu đã thở hồng hộc, mặt trắng bệch, vừa chạy vừa hỏi: "Còn bao xa nữa?"
Lúc này tôi đã tới một khu dân cư cũ, vô tình bắt gặp một chiếc Passat màu đen đỗ bên đường.
Bốn người mặc đồ Tôn Trung Sơn từ trong xe bước ra, khí thế hừng hực, đây rõ ràng là người của Cục mật vụ.
Bọn họ tiến thẳng vào khu chung cư, tôi bám theo sau thì bị một người quay lại ngăn cản: "Xin lỗi, chúng tôi có một số việc cần giải quyết, xin hãy hiểu cho."
"Mấy anh làm gì vậy? Đây đâu phải nhà mấy anh? Tránh ra!"
"Chúng tôi có quyền phong tỏa tạm thời nơi này. Nếu anh cố tình cản trở, chúng tôi sẽ thông báo cho chính quyền. Hy vọng anh hợp tác."
Tôi giả vờ không hài lòng, lầm bầm mấy câu.
Tam Hưu đột nhiên hỏi: "Không lẽ mấy người này cũng tới bắt con chồn biết nói kia?"
Người mặc áo Tôn Trung Sơn cảnh giác: "Mấy người quen nhau?"
Tôi đáp: "Không giấu gì anh, tôi và nó có chút duyên, tôi không đành lòng nhìn nó lạc lối."
Người đàn ông nói: "Nếu đã cùng một nhóm thì đừng đi vội, lát nữa cùng về cục điều tra."
Tôi hơi bối rối. Rõ ràng là cầu xin, sao lại bị lôi cả vào?"
"Người anh em đừng vội, để tôi nói cho cậu nghe chuyện này."
Tôi liếc xéo Tam Hưu, rồi ghé sát tai người kia, làm bộ thì thầm nói gì đó.
Lợi dụng lúc đối phương tò mò cúi đầu, tôi bất ngờ tung một cú hạ gục hắn.
Đúng lúc này, trên lầu ầm ĩ.
Tôi chạy lên, thấy cửa mở toang, ba người của Cục mật vụ đang dùng dây thừng khống chế Hoàng Thái Lang.
Nó điên cuồng giãy giụa, nhưng bị thiên la địa võng trói chặt, dù có vùng vẫy thế nào cũng không thoát được.
Một người quay đầu nhìn tôi, nghiêm giọng: "Người của Cục mật vụ đang làm nhiệm vụ, đừng cản trở!"
Tôi khẩn cầu: "Mấy anh nể tình, cả nhà nó bị giết, nó chỉ nóng lòng báo thù thôi. Giao nó cho tôi đi, tôi hứa sẽ dạy dỗ nó lại."
"Nếu không phải chúng tôi tới kịp, tên này đã giết thêm một mạng rồi."
"Cũng là có lý do cả mà!" Tôi hít sâu, tiếp tục, "Nếu mấy anh không tha, tôi chỉ đành tự ra tay vậy."
"Can thiệp vào công việc của Cục mật vụ, cậu tưởng sẽ có kết cục tốt đẹp à?"
Ông đây chỉ giúp tình thân không giúp lý!
Tôi cắn răng lao tới, xé tung thiên la địa võng.
Ba người kia định ngăn cản nhưng đã quá muộn, tôi nhanh chóng xử lý xong mọi cản trở. Ba người lần lượt ngã xuống, còn Hoàng Thái Lang lúc này đã bị trọng thương.
Tôi kéo Hoàng Thái Lang bỏ chạy thì gặp ba người khác ở cầu thang, tôi lập tức vận khí, mạnh mẽ công phá vòng vây.
Trong quá trình trốn chạy, tôi không hề hoảng loạn. Dựa vào kỳ môn, tôi chạy đến Đỗ Môn, nếu Đỗ Môn bị phá, tôi sẽ trốn tiếp đến Thái Âm.
Tôi rẽ vào một con hẻm ít người qua lại, chạy khoảng 10 phút thì tới một bãi đất trống bên đường, có một con dốc nhỏ. Tôi trèo qua vành đai xanh và đi xuống dốc, ẩn mình trong bóng tối.
Thành công vào trận, ít nhất có thể tạm thời thoát khỏi truy bắt.
Hoàng Thái Lang đang thoi thóp, linh khí trong người tiêu tán, tiên căn cũng đứt đoạn.
Nó thì thào: "Người anh em... Vẫn còn một tên nữa, tôi có lỗi với bố mẹ mình."
"Chúng ta bây giờ là bạn bè, cậu đừng có chết. Đừng quên, cậu thảo phong thành tiên thành công là nhờ tôi. Nếu cậu làm gì sai, tôi cũng phải gánh chịu hậu quả."
Hoàng Thái Lang ho sặc sụa, hơi thở yếu ớt, nhưng vẫn nghiêm túc nói với tôi: "Nếu có kiếp sau, tôi nhất định sẽ biến thành phụ nữ để làm bạn với cậu."
"Lúc nào rồi còn nói chuyện này, coi chừng tôi ném cậu ra đường cho cậu tự sinh tự diệt đấy!"
Không nói thêm nữa, tôi cho nó vào balo, chuẩn bị rời đi.
Nhưng tôi vừa đứng dậy thì một giọng nói vang lên từ phía sau: "Nguyên Cát, tự tiện cản trở nhiệm vụ của Cục mật vụ là tội chết. Theo quy định, cậu sẽ bị phong tỏa toàn bộ kinh mạch, phạt 100.000 tệ, phế bỏ đan điền, cả đời sẽ không có bao giờ cơ hội trở mình vực dậy."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]