Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 172:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 172: Giám định Long Hổ Sơn

Triệu Tứ mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn bỗng xuất hiện sau lưng. Lâu ngày không gặp, thoạt nhìn hắn có vẻ cứng rắn hơn lần trước.

Tôi bất lực: "Sao anh cứ đi theo tôi hoài vậy? Giờ bên ngoài đầy rẫy rắc rối, anh bắt độc hành giả, bắt Ứng Long, giờ còn muốn bắt cả yêu ma quỷ quái luôn hả?"

"Cậu là nhân vật hàng đầu trong hồ sơ của Cục mật vụ, bắt được cậu tôi coi như hoàn thành nhiệm vụ."

"Tuy tôi mang huyết mạch độc hành giả nhưng đó là bẩm sinh, tôi chưa từng làm gì sai cả."

"Chuyện tìm cậu không liên quan đến con chồn kia. Nếu cậu muốn đưa nó đi thì cứ việc, nhưng cô bé kia thì phải để lại. Nếu để cô bé đi theo cậu sẽ có phiền phức."

Ông nội từng nói Trần Tiểu Nha là quý nhân của tôi, thế nên tôi tuyệt đối sẽ không thả người.

Có điều rời Ma Đô lâu như vậy, cũng chẳng biết bên Mã Tam Nguyên thế nào rồi. Dù ông ta có vẻ không đáng tin, nhưng đã là người ông nội nhắc đến thì chắc không có vấn đề gì

Tôi cười: "Sếp à, Tiểu Nha tuy có huyết mạch độc hành giả nhưng cũng đâu đáng để anh lấy mạng cô bé đúng không?"

"Cậu thì biết cái gì! Chúng tôi đưa cô bé đi cũng vì bảo vệ cô bé."

"Thế thì được rồi. Cô bé đi theo tôi, tôi cũng có thể bảo vệ nó."

Tôi xoay người bỏ đi, đi về phía vắng vẻ không người, trong lòng vẫn thầm cảnh giác.

Triệu Tứ không đuổi theo, chỉ khoanh tay trước ngực, nở một nụ cười kỳ lạ.

Bất thình lình có hai chiếc xe màu đen dừng trước mặt tôi, người bước xuống chính là kẻ từng bắt Hoàng Thái Lang.

Họ chặn đường đi, nghiêm giọng: "Lên xe đi theo chúng tôi. Đừng hòng nghĩ đến chuyện chạy trốn. Dù cậu có biết pháp thuật, nhưng nếu chúng tôi ra tay trước, cậu khó mà giữ được tính mạng."

Tôi quay đầu hỏi Triệu Tứ: "Ý gì đây? Muốn bắt cóc à?"

"Có người muốn gặp cậu."

Nói rồi, Triệu Tứ cũng lên xe.

Đối mặt với Cục mật vụ ở khoảng cách gần như vậy, tôi không khỏi lo lắng. Cũng may khi gieo quẻ, tôi thấy mình đang ở Sinh Môn, sẽ không có nguy hiểm đến tính mạng.

Tôi mở cửa sau, lên xe. Triệu Tứ ngồi cạnh tôi. Lát sau, tôi bị kẹp giữa hai người, một kẻ trong số đó lấy khăn đen trùm đầu tôi lại.

Tôi bực bội: "Cần vậy không? Làm như tôi thèm nhìn mặt mấy anh lắm?"

"Bảo cậu đeo thì đeo đi, đừng có nói nhảm." Thanh niên ngồi cạnh tỏ ra mất kiên nhẫn.

Tôi thầm nghĩ, không phải chỉ cho hắn ăn một cú đá thôi sao, có cần tức giận thế không!

Cuối cùng, tôi đành ngoan ngoãn trùm khăn lên.

Quả nhiên Triệu Tứ không động đến Hoàng Thái Lang.

Khoảng một tiếng sau, tôi cảm giác xe chạy vào gara ngầm. Xe vừa dừng lại, Triệu Tứ liền huých tôi: "Xuống xe."

"Giờ gỡ khăn xuống được chưa?"

"Mang thêm một lúc nữa đi."

Tôi bực bội: "Mùi gì nồng vậy!"

Không ai quan tâm tôi. Nể tình họ không làm gì Hoàng Thái Lang, tôi không gây chuyện nữa.

Không lâu sau, tôi được đưa vào một thang máy.

Cảm giác của tôi lúc này là thang máy rất cũ, ổ trục cứ kêu rầm rì. Loại thang máy này dường như chỉ có ở thời thập niên 90.

Khi Triệu Tứ tháo khăn trùm đầu cho tôi, tôi liền thấy những bức tường trắng với đường chỉ đỏ cùng ống nước lộ thiên, tất cả tạo nên không khí hoài cổ.

Dọc hành lang là những căn phòng với bảng hiệu kỳ lạ như "Chỗ liên lạc", "Trung tâm xử lý tà vật", "Điều tra âm linh", "Bộ môn độc hành giả", "Chủ nhiệm đạo môn".

Cuối cùng, họ dẫn tôi đến phòng họp cuối hành lang. Vừa bước vào, tôi liền thấy một ngôi sao năm cánh sáng rực giữa phòng. Bên trong chỉ có một cái bàn, một băng ghế, đối diện là đài hội nghị có hơn chục người đàn ông và phụ nữ trung niên đang ngồi.

Triệu Tứ vỗ vai tôi: "Ngồi đối diện đều là lãnh đạo của Cục mật vụ. Họ có chuyện muốn hỏi, trả lời cho đàng hoàng, bảo đảm cậu bình an."

Tôi thầm nghĩ, đã đến nước này rồi, chuyện sống chết còn do tôi quyết định hả?

Là một người trưởng thành, tôi chắc chắn sẽ không ngây thơ cho rằng những người thuộc Cục mật vụ đều là người bình thường.

Tôi hắng giọng, chào tượng trưng: "Chào mọi người."

Không ai quan tâm, tôi thấy họ thì thầm to nhỏ với nhau, bầu không khí có hơi xấu hổ.

Bỗng, một ông già lên tiếng: "Trương Nguyên Cát, cậu mang huyết mạch độc hành giả, không phối hợp điều tra, còn nhiều lần gây rối. Theo luật, chúng tôi hoàn toàn có thể trừng phạt cậu."

Tôi lập tức phản bác: "Huyết mạch độc hành giả là do trời sinh, tôi không có quyền lực chọn, sao có thể vì chuyện đó mà quy tội đến ba đời? Hơn nữa tôi chưa từng làm điều gì sai trái."

Nhất là Trần Tiểu Nha, lỗi lớn nhất của một cô bé cùng lắm là không làm bài tập mà thôi!

"Hừ! Tâm tính độc hành giả vốn tàn bạo, dù hôm nay chưa hại người thì mai sau cũng khó tránh khỏi!"

Tôi cười khẩy: "Nếu nói như ông, lái xe cũng có thể gây tai nạn chết người, chẳng lẽ vì thế mà ông sợ gặp tai nạn nên không bao giờ ra khỏi nhà hả?"

"Thằng nhóc, cậu có biết mình đang nói chuyện với ai không?"

"Đừng có lấy tuổi tác ra đè đầu tôi. Nếu mấy ông đã muốn chơi trò lưu manh thì đừng có nói chuyện đạo đức. Có nếu nói đạo đức thì tôi sẵn sàng thảo luận tiêu chuẩn đạo đức với mấy ông."

Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Nếu họ muốn giết tôi thì đã ra tay từ lâu, đâu cần đưa về tổng bộ.

Ngoài ra, Trung thành tượng trong kỳ môn là cát.

Thế nên tôi chẳng việc gì phải sợ.

Đúng lúc này, ông già ngồi giữa bỗng lên tiếng: "Được rồi, đừng cãi nhau nữa. Ai cũng có lý của mình. Lần này tôi gọi cậu tới Cục mật vụ là vì có việc muốn nói với cậu."

"Ông là ai?"

"Trần Đạo Nhất." Ông ta mỉm cười, "Xem ra bố cậu thật sự không hề muốn cậu dính dáng đến Cục mật vụ."

"Rõ ràng là vậy, mà hình như bố tôi chẳng có tiếng nói gì trong tổ chức này."

Trần Đạo Nhất nói: "Cái chết của bố cậu rất kỳ lạ. Năm xưa, trong lúc điều tra một kẻ Ách mệnh, ông ấy chết vì một tai nạn. Trước khi chết, ông ấy để lại chín món tà vật, hiện vẫn đang lưu lạc bên ngoài. Chúng có liên quan đến thân phận kẻ đứng sau vụ việc năm đó. Vì vậy hôm nay chúng tôi gọi cậu đến là muốn nhờ cậu một việc."

"Hình như tôi không có quyền lựa chọn."

"Cậu biết vậy là tốt. Tà vật do bố cậu thu thập, hơn nữa gia tộc cậu giỏi trấn áp và giám định tà vật. Lần này, chúng tôi phát hiện có một món tà vật ở Long Hổ Sơn, không chỉ có liên quan đến thiên sư phủ mà còn liên quan đến cô bé đi cùng cậu. Chúng tôi muốn cậu đại diện Cục mật vụ đến đó, giám định xem đó là món tà vật gì."

Tôi nhớ ông nội từng nói nếu chưa kiếm được 60.000.000 NDT thì tuyệt đối không được đến Long Hổ Sơn.

Nhưng bây giờ, tôi lại được đích thân Cục mật vụ mời.

Tôi nhìn thẳng vào mắt Trần Đạo Nhất, hỏi: "Ý ông là kẻ đứng sau nhóm Ách vận chính là thiên sư phủ?"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.