Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 179:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 179: Sức mạnh nguyên thần

Đào Khiêm sợ hãi: "Nghe cậu nói, tôi nhớ ra chuyện này. Trước đây để điều tra xem rốt cuộc ai đã sửa mệnh của tôi, tôi đã hỏi thăm những người lớn tuổi trong thôn tình hình ngày tôi chào đời. Họ kể hôm đó trong thôn xảy ra trận hạn hán hiếm thấy, ngay cả giếng cổ không hiểu sao cũng khô cạn, trong khi thôn bên cạnh lại không có vấn đề gì."

Tôi gật đầu: "Nếu tính theo thời gian thì có lẽ đến ngày thứ sáu sau khi anh chào đời, mọi chuyện mới bình thường trở lại."

"Đúng vậy!" Đào Khiêm kích động đứng bật dậy, "Người anh em, tuy tôi lớn tuổi hơn cậu nhưng trong lòng tôi vẫn luôn coi cậu là anh. Chỉ cần cậu giúp tôi giải quyết chuyện này, đừng nói là Quỷ môn tam thập châm, ngay cả phòng khám này tôi cũng tặng luôn cho cậu."

"Phòng khám của anh chẳng có ích gì với tôi cả. Tôi đang suy nghĩ về bát tự của anh. Sau ngày thứ sáu anh chào đời, vận mệnh bắt đầu xoay chuyển. Chính vào khoảnh khắc đó, có kẻ đã 'điều hầu', thay đổi vận khí của anh. Vốn dĩ cậu có mệnh tốt, nhưng 'điều hầu' khiến khí hậu thiên của cậu thay đổi, dẫn đến việc tất cả những người cậu gặp sau này đều xảy ra lệch lạc nhỏ."

Đào Khiêm thở dài: "Không phải lệch lạc nhỏ đâu người anh em, ngay cả chuyện tình cảm tôi cũng bị trêu đùa. Cậu nói xem, tôi phải làm sao mới có thể xoay chuyển vận mệnh đây?"

"Tôi có một cách, nhưng phải mượn dùng khí hậu thiên, tái tạo hoàn cảnh khi cậu vừa chào đời."

Đào Khiêm trợn tròn mắt: "Làm sao tôi nhớ được hoàn cảnh tôi chào đời? Chẳng lẽ cậu định đưa tôi về trong bụng mẹ luyện lại từ đầu sao?"

Tôi trầm tư một lát: "Nguyên lý thì gần giống, nhưng không đến mức như vậy. Việc đầu tiên là phải tìm bảo địa phong thủy, sau đó... CHôn sống anh ba ngày."

"Chôn sống?"

"Đúng vậy. Phải trừ sạch nhân khí trên người cậu, rồi dựa theo cách cục ngũ hành thu thập lại năng lượng phù hợp. Nói nôm na là định dạng lại bản thân, giống như cài đặt lại hệ thống vậy."

"Cậu chắc mấy phần?"

"80%?"

"Vậy làm!" Đào Khiêm hưng phấn.

Hai chúng tôi hẹn ngày mai sẽ bắt đầu. Nhưng bảo địa phong thủy không thể tùy tiện chọn đại, chẳng lẽ lại ra nghĩa địa công cộng để đào đất chôn người sao?

Nghe tôi nói thế, Đào Khiêm nhớ ra: "Tôi biết một nơi. Trước đây ông cậu tôi định dành miếng đất đó làm mộ cho mình, nhưng ông ấy chết trận ngoài chiến trường, không tìm được hài cốt, miếng đất đó hiện vẫn còn để trống."

Hôm nay muộn rồi, không kịp đi nữa. Nếu bên tôi không có việc gì, tôi sẽ gọi anh ta để cùng đi xe.

Tối đó tôi về nhà, vừa mở cửa liền thấy cả hai phòng ngủ đều đã bị chiếm. Một phòng cho Triệu Tứ, một phòng cho A Nam.

Căn hộ này rõ ràng là tôi thuê, cuối cùng chính tôi lại phải nằm co ro ngoài sofa phòng khách.

Tôi lôi Hoàng Thái Lang từ trong balo ra, nó cuộn tròn người: "Quỷ môn thập tam châm đáng sợ lắm. Hồi nhỏ tôi nghịch ngợm, từng bị châm phong tỏa toàn thân, nếu không nhờ bà cố cứu, tôi đã chết từ lâu rồi."

"Không làm chuyện trái lương tâm thì không sợ ma gõ cửa. Không phải gặp ai cũng dùng Quỷ môn thập tam châm. Tôi mệt rồi, tự cậu đến góc tường ngủ đi."

"Đùa gì vậy? Đó là ổ chó mà!" Hoàng Thái Lang tức tối.

"Muốn ngủ thì đi ngủ, không ngủ thì cút. Nhà này tôi trả tiền thuê mà giờ còn không có chỗ ngủ đây này!" Tôi lầm bầm mấy câu rồi dựa vào sofa chợp mắt.

Mọi việc tạm thời vẫn suôn sẻ. Giờ đi theo Triệu Tứ ít nhất không lo chết đói, có điều nếu tôi định làm gì để kiếm thêm tiền thì đều bị hắn bóp nghẹt từ trong trứng nước.

Hôm sau, tôi cùng Triệu Tứ đi gặp Trần Tiểu Nha.

Cô bé sống ở ký túc xá trong trường khá ổn. Với kiểu con gái độc lập như Tiểu Nha, môi trường ở đó thậm chí còn tốt hơn sống cùng tôi cả trăm lần.

Triệu Tứ đuổi tôi sang chỗ khác rồi một mình nói chuyện với Tiểu Nha. Tôi và A Nam có không gian ở riêng, vốn định tranh thủ làm thân, nào ngờ hỏi tuổi cũng bị đối phương bơ đẹp.

A Nam luôn im lặng, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía xa xăm, không biết đang nghĩ gì.

Tôi thấy cô ta chẳng để tâm nên cũng không nói tiếp nữa.

Một lúc sau, Triệu Tứ nói chuyện xong, Tiểu Nha vẫy tay gọi tôi, tôi chạy qua, hỏi thăm: "Tiểu Nha, hắn nói với em gì thế? Lát nữa khi không có ai nhớ kể cho anh nghe nha."

"Đây là bí mật của bọn em, không thể kể với anh." Trần Tiểu Nha cười tủm tỉm.

"Em mới bao nhiêu tuổi mà đã bênh người ngoài hả!" Tôi gõ nhẹ vào đầu cô bé.

Triệu Tứ nói: "Tiểu Nha, hy vọng cháu giữ đúng lời hứa, chú cũng sẽ làm tròn trách nhiệm của mình."

"Chúng ta đã hứa thì phải giữ lời!" Tiểu Nha tươi cười hồn nhiên, sau đó kéo tay áo tôi, "Đúng rồi anh Nguyên Cát, bọn em sắp đến kỳ nghỉ rồi, anh đừng có bỏ quên em đấy!"

"Em mà không nhắc thì anh quên thật. Anh sẽ nói với Mã Tam Nguyên một tiếng, nếu ngày mai anh không về kịp thì để ông ta tới đón em."

Vừa nghe tới Mã Tam Nguyên, Tiểu Nha liền nhăn nhó.

Nhưng hết cách rồi, ở đây tôi chẳng quen biết ai, đành phải chịu.

Tiểu Nha còn có tiết nên vào trong trước, chúng tôi cũng rời đi.

Vừa ra khỏi trường, Đào Khiêm đã lái chiếc Jeep đen bóng tới đón tôi. Tôi quan sát chiếc xe, thấy cũng đắt tiền lắm, hơn nữa còn là hàng mới.

Với cách cục nguyên bản của Đào Khiêm, việc anh ta lái chiếc xe 500.000 tệ ra đường cũng không có gì lạ.

Anh ta hạ cửa sổ xuống, nói: "Đi làm chuyện chính thôi, nửa đời sau của tôi trông cậy vào cậu đấy."

Triệu Tứ hắng giọng: "Đào Khiêm, cậu suy nghĩ thế nào rồi, có muốn gia nhập Cục mật vụ không?"

"Đừng có lảm nhảm nữa. Anh mà còn ép là tôi block anh luôn, ai ta từ nay coi như người dưng nước lã!"

Triệu Tứ bất lực, Đào Khiêm thì cứ giục tôi lên xe.

Trên đường tới bảo địa phong thủy, tôi hỏi về chiếc xe.

Đào Khiêm thở dài: "Đây là xe thuê thôi, giấy tờ không đầy đủ, nhìn sang thế chứ thực ra chẳng liên quan gì tới tôi."

Câu chuyện của Đào Khiêm khiến tôi nhớ đến một câu nói trong giới xem mệnh: Khoác hoàng bào, cẩm y ngọc thực, cuối cùng vẫn thành kẻ ăn cơm hộp. Dù vinh hoa phú quý ở ngay bên cạnh, bạn cũng chỉ có thể nhìn mà không thể chạm đến.

Nguyên thần của Đào Khiêm từng rất mạnh, nhưng bị người ta âm thầm giở trò ngay khi vừa chào đời, dẫn đến chuỗi sự kiện bất hạnh sau này.

Chúng tôi đến bảo địa phong thủy. Đường vào hiểm trở, nếu không có xe địa hình, chắc chắn đã mệt rã rời.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.