Chương 180: Học kỹ
Chiếc xe bị chặn lại ở một đoạn cầu bị gãy, Đào Khiêm xuống xe kiểm tra xung quanh rồi bảo: "Mấy hôm trước trời đổ mưa to, không ngờ nước lũ đã cuốn trôi mất cầu rồi."
Không còn cách nào khác, xe không thể đi tiếp, hai chúng tôi đành phải xuống xe đi bộ.
Chúng tôi lội bộ qua khúc suối cạn để sang bên kia. May mắn là khoảng cách không quá xa.
Khi đến nơi cần đến, tôi đứng trên chỗ cao, nhìn bốn phía để xem phong thủy.
Xung quanh không có núi cao, cây mọc lưa thưa, duy nhất chỉ có một sườn núi nhỏ, cỏ cũng mọc không nhiều. Ánh sáng ở nơi này có vẻ không bình thường. Rồng kéo từ tây bắc về đông nam, lại bất ngờ rẽ sang chính nam. Nhìn thế nào thì nơi này cũng là phong thủy vượng nữ không vượng nam.
Tôi nghiêm túc nói: "Ở đây thoạt nhìn có long nằm hổ ngồi, nhưng vì địa thế thấp, rồng không thể bay, cùng lắm chỉ thành được 'bách túc long'."
Đào Khiêm kể: "Hồi xưa tôi có nghe người ta nói, chỉ cần chôn ông cậu của tôi ở đây thì con cháu đời sau sẽ phát tài. Nhưng ông cậu mất ở bên ngoài, thi thể không đưa về được. Chỉ vài năm sau, mấy đứa em họ tôi cũng lần lượt qua đời. Cậu nói xem, nếu thi thể ông ấy được chôn tại bảo địa phong thủy này, liệu mấy đứa em họ tôi có thể sống sót, thậm chí còn phát tài không?"
Đào Khiêm cảm thán thằng em học thì yếu ớt chậm chạp, còn em gái lại là ngớ ngẩn. Anh ta không tin phong thủy có thể giúp hai người như vậy trở nên phú quý.
"Người ngoài nghề không hiểu cũng là bình thường. Nếu ông cậu của anh được chôn đúng huyệt 'bách túc long' thì em gái anh có thể sống, nhưng em trai thì chắc chắn sẽ chết. Người sống sẽ hút hết khí vận của huyệt mộ, chỉ vượng được một đời. Em gái anh có thể phát tài nhưng không có con nối dõi."
Nghe vậy, Đào Khiêm thắc mắc hỏi: "'Bách túc long' là gì?"
Tôi giải thích: "Thật ra nó là con rết."
Phong thủy vốn dĩ gắn liền với thiên tượng. Trong Kinh Dịch có nói, trời tạo thành hình tượng, đất tạo thành hình thể. Mỗi hình thái tự nhiên đều có ý nghĩa riêng, người biết phong thủy có thể nắm bắt được điều đó.
Trong giới phong thủy có câu: "Sơn quản nhân khẩu, thủy quản tài." Địa thế núi nếu cao thấp hài hòa thì con cháu sẽ hưng thịnh. Nếu núi yếu mỏng thì trong quá trình phát tài tất phải trả giá bằng nhân khẩu.
Đặc biệt với những gia tộc đột nhiên phát đạt, trong dòng họ thường sẽ có người chết sớm. Mộ phần tổ tiên như một kho chứa vận khí, nếu khí vận không đủ, không chịu nổi thêm người, thì khi có người mới sinh ra, sẽ có người già mất đi để cân bằng.
Vì thế, có những thế đất phong thủy vừa là phúc, cũng vừa là họa.
Tôi cầm xẻng, dẫn Đào Khiêm đi khắp sườn núi tìm nơi kết huyệt cuối cùng. May mà huyệt "bách túc long" vốn ở vị trí thấp, không quá khó tìm.
Khi tới gần trung tâm huyệt, tôi bấm tay tính quẻ Khôn nhâm ất quyết để xác định phương hướng. Nơi này âm khí dày đặc, chỉ đứng một chỗ tôi đã cảm nhận rõ ràng luồng khí lạnh thấu xương.
Đào Khiêm thấy tôi cúi đầu suy nghĩ, liền rùng mình hỏi: "Đừng nói là cậu muốn chôn tôi ở đây đấy!"
Tôi không trả lời, chỉ bật lửa thắp nến rồi lần theo ánh sáng để kiểm tra mặt đất.
Lớp đất lồi lõm còn ẩm ướt do mưa mấy hôm trước. Khi tôi tiến đến một góc đất gần mặt đất hơn, cây nến bỗng vụt tắt, một mùi tanh nhàn nhạt bốc lên, không sai, chính là chỗ này!
Tôi nói: "Đào đi!"
Dứt lời, tôi cắm xẻng xuống đất, định vị trí đào huyệt.
Đào Khiêm bắt tay vào làm, vừa đào vừa hỏi: "Người anh em, cậu thật sự định chôn tôi ba ngày hả?"
"Ba ngày còn ít. Nếu muốn nhanh chóng lấy lại vận số bẩm sinh, không gì hiệu quả bằng việc nằm xuống mồ."
"Trời đất, chỗ này ẩm thế này, đừng để tôi nằm xong bị bệnh phong thấp đấy!"
"Cứ nghĩ đến xe xịn, gái đẹp đi rồi đào nhanh lên."
Tôi chỉ vào xẻng, rồi tìm một chỗ khô ráo ngồi hút thuốc, giống như giám sát công việc.
Thấy thế, Đào Khiêm bực mình: "Cậu không đào phụ tôi à? Hai người làm thì nhanh hơn chứ!"
Tôi thản nhiên nói:
"Người nằm là anh chứ có phải tôi đâu. Tự anh làm, thích kiểu gì thì đào kiểu đó."
Việc giúp người ta phục hồi vận mệnh tuy tôi nắm chắc, nhưng vẫn phải hết sức cẩn trọng. Dù là thuật số đạo gia hay phong thủy thông thường đều đòi hỏi sự tỉ mỉ. Hiệu quả của việc phù chính sẽ rõ ràng nhất khi vận mệnh vốn dĩ nên có, nhưng bị cản trở bởi ngoại lực. Khi gỡ bỏ chướng ngại, mọi thứ sẽ thuận theo tự nhiên. Nhưng nếu vốn không có vận ấy, mà vẫn cố gắng "đào" ra thì chẳng khác nào mò bánh dưới đất, rất khó thành công, dù có được cũng sẽ phải trả giá bằng thứ khác.
Đào Khiêm đào suốt một giờ, đất ẩm dần khô, ngay cả anh ta cũng ngạc nhiên.
Khi hố được đào xong, anh ta thay một bộ quần áo cũ.
Tôi nói: "Theo thỏa thuận, đưa tâm pháp và chú ngữ của bộ Quỷ môn thập tam châm ra."
Anh ta lấy một cuốn sách cổ trong ba lô ra: "Đây là bản sao, không ảnh hưởng gì đến việc sử dụng, yên tâm."
Tôi lật xem, sách không có gì bất thường.
Còn phần chú ngữ, anh ta thì thầm bên tai tôi ba câu ngắn gọn. Mỗi môn phái đều có chú ngữ riêng. Như "kim quang chú" hay "thiên địa thần chú" đều là thứ ai cũng có thể học. Còn công pháp luyện khí, khai tâm, mới là bí mật không truyền ra ngoài.
Sau đó, tôi dùng túi ni lông bọc kín anh ta lại, đặt đồng hồ báo thức hẹn 72 tiếng, rồi đặt anh ta xuống hố. Để tránh ngạt, tôi chừa lại một ống thông khí, rồi phủ đất lấp lên, bắt đầu bố trí cục kỳ môn độn giáp.
Bước đầu là dựng Hưu Môn để đảm bảo an toàn cho anh ta.
Tiếp theo, tôi dùng tiền xu phối hợp đinh quan tài để khóa chặt long mạch.
Khi mọi thứ đã ổn thỏa, tôi cúi xuống chỗ ống thông khí, nói:
"Nằm yên đó. Khi đồng hồ reo, nếu đúng lúc trời đổ mưa thì anh có thể ra. Nếu không mưa, thì xem như mệnh anh không tốt. Ý trời đã định, có thể thay đổi đôi chút, chứ không thể thay đổi tất cả."
Tôi vỗ nhẹ lên mặt đất, thở dài:
"Đừng trách tôi, có những chuyện không thể trái thiên ý. Phải thuận theo mệnh trời."
Cầm cuốn sách Quỷ môn thập tam châm, tôi không vội rời đi, mà ngồi lại đọc.
Nội dung không dài, chỉ gồm mười ba huyệt đạo, mười ba phương pháp châm và cách ứng phó khi châm xảy ra bất thường.
Ghi nhớ hết nội dung, tôi đốt cuốn sách.
Về đến nhà thì trời đã khuya. Vừa mở cửa, tôi liền thấy Triệu Tứ và A Nam ngồi ngay cả sofa, sắc mặt cả hai đều nghiêm trọng, ngay cả Hoàng Thái Lang ở góc phòng cũng có vẻ bất an.
Tôi ngạc nhiên hỏi: "Khuya thế này sao còn chưa ngủ? Mọi người chưa ăn à?"
Triệu Tứ nghiêm nghị nói: "Có biến rồi! Chúng ta phải lập tức lên đường đến Long Hổ Sơn!"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]