Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 181:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 181: Người đàn ông sigma

"Nhìn sắc mặt hai người kìa, sao nghiêm trọng thế? Làm như thiên sư vừa mất vậy!"

Không ngờ tôi vừa nói hết câu, Triệu Tứ liền gật đầu: "Cậu nói đúng. Một trong ba đại thiên sư của thiên sư phủ là Trương Khánh Đào vừa mọc cánh thành tiên."

Tôi giật mình: "Thật hay giả vậy? Tôi chỉ nói bâng quơ thôi, không hề có ý trù!"

Triệu Tứ khẽ cười: "Không ai nói là cậu trù. Nhưng da người Diêm La vừa xuất hiện ở Long Hổ Sơ thì một trong ba đại thiên sư liền ngã xuống. Cậu không thấy trùng hợp đến kỳ lạ à? Hơn nữa, những thiên sư từng tiếp nhận thiên sư độ đều biết trước tuổi thọ của mình, vậy mà Trương Khánh Đào lại mất không có bất kỳ dấu hiệu nào, cậu không cảm thấy lạ sao?"

Tôi rùng mình, nghi ngờ hỏi: "Ý anh là... Có liên quan đến người kia?

"Tôi cũng nghĩ như vậy. Nhưng ngay cả thiên sư mà người đó cũng có thể ám sát thì e là quá khủng khiếp. Bởi vậy tất cả chúng ta đều nghi ngờ."

"Da người Diêm La..."

Tôi và Triệu Tứ gần như đồng thanh bật thốt.

Vào đúng thời điểm then chốt này, da người Diêm La lại được đưa tới thiên sư phủ. Ngay sau đó, một đại thiên sư mất mạng. Không thể nào là trùng hợp đơn thuần được.

Kết hợp tất cả những chuyện kỳ quặc đang xảy ra, lòng tôi cứ có cảm giác bất an. Tôi hỏi Triệu Tứ: "Rốt cuộc cái nơi gọi là cấm địa cất giữ da người Diêm La là ở đâu?"

Triệu Tứ không muốn đề cập nhiều đến chuyện này. Chuyến đi Long Hổ Sơn lần này chủ yếu là để viếng thiên sư, còn vụ da người Diêm La thì liên quan quá lớn. Hắn vỗ vai tôi, nói: "Vừa nhận được tin, Nhật Bản đã trao trả lại da người Diêm La, mong thiên sư phủ giải trừ lời nguyền. Nhưng sau khi kiểm tra, lão thiên sư đã yêu cầu đích danh cậu đến. Bên phía Nhật thế tới dồn dập, chẳng khác nào dồn thiên sư phủ vào thế lửa cháy trên đầu. Nếu không xử lý được thì đệ nhất đạo môn sẽ mất hết thể diện."

Tôi ngạc nhiên: "Mấy anh đùa tôi đấy à? Ngay cả lão thiên sư cũng không giải được lời nguyền, kêu tôi đến có khác gì đưa đầu chịu chết?"

"Ban đầu tôi cũng nghĩ vậy, nhưng lão thiên sư lại muốn gặp cậu. Ông ấy là cao thủ tuyệt đỉnh trong thiên hạ, dù là Thanh Vân thập lục tử hay Thượng Thanh phái Mao Sơn, tiên đồng bất tử Vạn Đạo Sơn đều phải nể mặt ông ấy. Nếu ông ấy đã nói thế thì ắt có lý do."

Tôi thở dài: "Tôi thấy mấy anh đúng là vô trách nhiệm. Tôi dù gì cũng đã gia nhập Cục mật vụ rồi, người ta yêu cầu tôi đi là mấy anh liền đồng ý? Ít nhất cũng phải trả giá một chút để chúng ta trông có giá trị chứ!"

"Dù gì đi nữa, cậu cũng phải đến thiên sư phủ giải quyết vụ da người Diêm La. Bảo vật này là do chính tay bố cậu đưa cho Nakamura Nobuta nên cậu không thể trốn tránh trách nhiệm. Nhưng bác Trần cũng đã dặn, dù xảy ra chuyện gì, chúng tôi cũng sẽ dốc toàn lực bảo vệ cậu."

Triệu Tứ dập tắt điếu thuốc, rơi vào trầm tư

Một trong ba đại thiên sư đột ngột qua đời, chuyện này rốt cuộc là trùng hợp hay âm mưu? Khi chưa có câu trả lời rõ ràng, không ai dám chắc điều gì.

Đêm hôm đó, ba người chúng tôi cùng Hoàng Tử Thao tới Long Hổ Sơn.

Vì lão thiên sư Trương Khánh Đào đã thành tiên, đây được xem là một cuộc tụ hội lớn chưa từng có của giới huyền môn, ngay cả Cục mật vụ cũng cử cấp cao đến tham dự.

Ban đầu trên đường đi không có gì lạ, nhưng càng đến gần Long Hổ Sơn, xe cộ trên đường lại bắt đầu đông dần.

Thiên sư phủ vốn là thủ lĩnh giới đạo môn, là tổ đình của chính phái bùa chú, nên ai có liên quan đến đạo môn đều đổ về đây.

Khi chúng tôi dừng lại ở trạm nghỉ, thường xuyên có thể thấy các đạo sĩ mặc đạo bào cùng với một số người tu hành ăn mặc kỳ quái.

Trong lúc nghỉ ngơi, tôi và Triệu Tứ đứng ven đường hút thuốc.

Chồn vàng Hoàng Thái Lang ở trong cốp xe có vẻ khó chịu, tôi bèn thả nó ra cho thoáng khí, tiện tay mua cho nó một gói khoai. Nó ngồi chễm chệ trên nóc xe, nhai chóp chép

Đang lúc nó ăn ngon lành thì một thanh niên hơn hai mươi tuổi bỗng chạy đến, nhìn nó chằm chằm hớn hở nói: "Trời ơi lão tiên gia, sao ngài lại chạy tới đây?"

Hoàng Thái Lang nhìn tôi rồi lại nhìn thanh niên, ánh mắt trong veo như sinh viên đại học: "Cậu quen người này à?"

"Không quen." tôi lạnh nhạt đáp.

Thanh niên cao tầm mét tám, mặc sơ mi vải bông, đi dép lê, giọng nói mang đậm chất miền Bắc: "Lão tiên gia, ngài thế nào rồi, ai bắt ngài đi hả?" Cậu ta vừa nói vừa lôi từ túi ra một chai rượu, đưa cho Hoàng Thái Lang: "Nếu có gì không vừa ý, ngài cứ vài ngụm rồi nói với tôi. Ai bắt nạt ngài, ngài chỉ cần nói một tiếng, anh em tôi tuyệt đối không để yên."

Tôi còn đang nghĩ cậu ta có vấn đề gì không, thì thanh niên ghé sát lại, nói: "Tôi là Ngô Đại Cương, vài ngày trước có bắt đầu dựng tiên đường, nhưng bốn cột tám trụ chưa đủ, chi bằng ngài về làm lão tiên gia giúp tôi được không? Hai ta bắt tay đào mộ bà cố tôi, thỉnh bà làm bi vương, tôi lo liệu hết!"

Tôi suýt phun cà phê ra:" Anh điên à?!"

Tôi bị dọa đến trợn mắt há mồm. Đùa cái kiểu gì vậy?

"Người anh em, tôi không điên." Ngô Đại Cương tỉnh bơ, "Anh nhìn da nó mà xem, lông óng ánh, mắt sáng như sao, thần thái ngời ngời, rõ ràng là tiên linh hạ phàm! Chúng ta đang đến Long Hổ Sơn mà, nơi này làm gì có chồn vàng bình thường đúng không?"

Hoàng Thái Lang đắc ý khoanh tay ra sau lưng: "Cậu nói vậy thì tôi không phản bác được."

"Đấy! Thấy chưa!" Ngô Đại Cương mừng rỡ như vớ được vàng.

Tôi vội ngăn lại: "Khoan đã, đừng có mừng vội. Ở trạm nghỉ này mà đòi bắt tiên gia về mở tiên đường? Với lại cậu tới Long Hổ Sơn để viếng chứ có phải góp vui đâu?"

Tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu với sự nhiệt tình thái quá của Ngô Đại Cương.. Ban đầu tôi tưởng cậu chỉ là một thanh niên rảnh rỗi không việc làm, định lợi dụng mê tín để kiếm ăn.

Ai ngờ đúng lúc này, một chiếc SUV màu đen chạy đến, cửa kính hạ xuống, bên trong là một cô gái trẻ cực kỳ xinh đẹp, khoảng hai mươi tuổi, các đường nét trên khuôn mặt sắc sảo, đội mũ lưỡi trai. Cô ta mặc đồ hiệu toàn thân, toát lên mùi tiền bạc, vẫy tay gọi: "Chồng ơi, anh làm gì đấy? Em đói rồi, mình đi tiếp được không?"

Ngô Đại Cương cau có: "Không thấy anh đang nói chuyện với bạn à? Đói thì trong xe có hai củ khoai lang, ăn tạm đi."

Giọng cậu ta gắt gỏng, nhưng khi quay lại nhìn Hoàng Thái Lang, ánh mắt hắn như tình nhân lâu ngày gặp lại, khiến Hoàng Thái Lang sợ đến rơi luôn miếng khoai, trốn ra sau lưng tôi: "Người này có sở thích gì kỳ lạ không? Ánh mắt hắn còn đáng sợ hơn bà cố tôi nữa."

Ngô Đại Cương tiến lại gần, lịch sự hỏi: "Đây là tiên gia của anh à?"

"Phải. Anh muốn làm gì?" Tôi cảnh giác hỏi.

Cậu ta nghiêm túc nói: "Anh đừng lo, tôi có thể trả tiền. Anh ra giá đi, chỉ cần nhường tiên gia lại cho tôi là được!"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.