Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 182:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 182: Anh hùng tụ họp

Không ngờ cậu ta là con nhà giàu!

Ngô Đại Cương nhìn chằm chằm Hoàng Thái Lang, tiếp tục: "Tiên gia, ngài đi theo tôi đi, tôi bảo đảm ngài sẽ được ăn sung mặc sướng. Nhà tôi không thiếu tiền, muốn gì có nấy. Nếu ngài muốn tìm bạn đời, tôi sẽ tìm cho ngài hai người luôn."

"Việc này..." Hoàng Thái Lang thoáng do dự, rồi đột nhiên nghiêm mặt, "Đùa gì vậy hả? Tôi không đi, đừng hòng dùng mấy thứ vật chất ngoài thân để dụ dỗ tôi."

Ngô Đại Cương vẫn không từ bỏ ý định: "Người anh em, thôi thì tôi nói thẳng, nhà tôi không thiếu tiền, chỉ thiếu mỗi tiên gia. Từ nhỏ tôi đã thích mấy thứ huyền môn, năm chín tuổi từng gặp hồ ly tinh, may mà được một đại tiên cứu giúp, từ đó tôi đâm ra mê mẩn con đường này, chỉ trách tổ tiên nhà tôi không có duyên với giới huyền học."

Tôi chen vào: "Bi vương còn có thể giết tại chỗ, tiên gia chẳng lẽ không thể bắt sống ngay được? Dạo này không phải mấy dịch vụ này rất thịnh hành sao?"

Ngô Đại Cương lắc đầu: "Anh không hiểu đâu. Tôi từng thử rồi, tốn rất nhiều tiền, nhưng lâu dần không còn kinh nghiệm. Tôi thật sự ghen tị với mấy người có linh khí đầy nhà." Nói đến đây, cậu ta chỉ về phía cái xe, "Anh nhìn đi, bạn gái tôi là xuất mã (*). Nếu cô ấy không phải xuất mã thì tôi còn chẳng có tiếng nói trong nhà."

(*) Xuất mã tiên: tương tự bà đồng ở Việt Nam.

Triệu Tứ bật cười đến rơi cả điếu thuốc trong tay: "Thôi được rồi, nghỉ ngơi xong thì chúng ta đi tiếp, nếu không không kịp đưa tang thiên sư."

"Hai anh cũng đến Long Hổ Sơn để dự lễ thiên sư thành tiên hả?" Ngô Đại Cương ngạc nhiên hỏi.

Tôi hỏi lại: "Cậu cũng thế?"

"Đúng đúng. Bạn gái tôi thay mặt gia đình đến dự tang lễ, tiện thể cho tôi đi cùng. Người anh em à, hay là để lại cách liên lạc đi?"

Thấy đối phương chân thành nhìn mình, tôi khó mà từ chối, đành để lại thông tin liên hệ. Sau đó, mọi người tiếp tục lên đường đến Long Hổ Sơn.

Khoảng 4:30 sáng, chúng tôi đến chân núi. Bãi xe đã kín chỗ, một số đạo sĩ trẻ mặc đạo bào đang điều phối giao thông.

Triệu Tứ quay đầu nói với A Nam: "Bác Trần căn dặn đến Long Hổ Sơn mọi việc nghe tôi, không được tự tiện hành động."

"Biết rồi." A Nam cúi đầu nghịch con dao găm, ánh mắt đầy tâm sự.

Chúng tôi đỗ xe xong, trời đã bắt đầu hửng sáng. Dưới sự dẫn dắt của Triệu Tứ, chúng tôi nhanh chóng lên núi. Đang đi, điện thoại của Triệu Tứ đổ chuông, ngay sau đó có người quen từ bãi đất trống đối diện chạy tới.

"Anh Tứ!"

Triệu Tứ bất lực: "Tam Thập, cậu không ở nhà đi học cho đàng hoàng, chạy tới đây để làm gì?"

Dạ Tam Thập nhìn tôi, khiêu khích: "Còn có thể làm gì? Bác Trần trả nợ cho thằng nhóc này, em không phục, nên phải đến xem thử anh ta có bản lĩnh gì?"

Tôi chẳng buồn để tâm đến mấy lời khích tướng kiểu này, nhưng thấy cậu ta vượt ngàn dặm chạy tới đây, tôi đáp lại: "Tôi không có bản lĩnh gì cả, toàn là nhờ vào quan hệ. Nếu cậu thấy bất mãn thì đi nói chuyện với bác Trần ấy!"

"Đúng là mặt dày!"

Triệu Tứ can ngăn: "Được rồi, hôm nay là ngày thiên sư hóa tiên, nếu đã đến thì im lặng chút đi."

Tình hình hôm nay đặc biệt, mọi người không ai nhiều lời nữa.

Trong lúc chúng tôi đang nói chuyện thì có một đạo trưởng hơn ba mươi tuổi đi tới, ôm quyền chào: "Lão Tứ, lâu rồi không gặp."

"Đây không phải là Lôi đạo trưởng sao? Chúng ta cũng gần hai năm không gặp, có điều hôm nay không phải dịp ôn chuyện, đợi xong lễ đưa tiễn lão thiên sư tôi sẽ hẹn gặp riêng đạo trưởng." Triệu Tứ khách sáo nói.

"Thôi, trong núi gần đây có cả đống chuyện, ai ai cũng đều bận đến sứt đầu mẻ trán, sư thúc thăng thiên để lại đống vấn đề cần xử lý, thật hâm mộ Cục mật vụ, vừa rảnh rỗi lại vừa được đi đây đi đó."

Lôi đạo trưởng tên Trương Lôi Minh, được xem là một trong những người xuất sắc của thế hệ trẻ thiên sư phủ, từng làm nhiệm vụ với Cục mật vụ nên mới biết Triệu Tứ.

Hai người nói qua nói lại vài câu, Trương Lôi Minh chuyển hướng sang nhìn tôi, hỏi: "Đây có phải là cháu trai của sư gia Trương Khánh Tông, Trương Nguyên Cát đúng không?"

"Chào sư huynh." Tôi ôm quyền chào.

Trương Lôi Minh nói: "Cục mật vụ ra tay nhanh thật, sư phụ vốn định mời cậu ấy về Long Hổ Sơn, kết quả cậu ấy đã gia nhập Cục mật vụ."

"Cũng là duyên phận thôi." Triệu Tứ tươi cười khoác vai tôi, "Để tôi giới thiệu, đây là kỳ tài của Long Hổ Sơn, vừa chào đời đã có linh căn kỳ dị, ba tuổi đã tu hành lôi pháp, tên Trương Lôi Minh, đệ tử chân truyền của đại thiên sư."

"Toàn hư danh thôi, người tu đạo nên khiêm tốn." Trương Lôi Minh cười khiêm nhường.

Trông Trương Lôi Minh như một người bình thường, nhưng anh ta lại có diện mạo điển trai, cao khoảng 1m80, vóc dáng rắn rỏi, phong thái xuất trần, khiến người ta nhìn một lần là nhớ mãi.

Trương Lôi Minh lại nhìn A Nam, cười: "A Nam vẫn như xưa."

Triệu Tứ bất lực: "Được rồi, anh bận việc anh đi. Lần này bọn tôi không gấp, chúng ta còn rất nhiều thời gian."

Trương Lôi Minh bảo hôm nay người đến rất đông, phải tổ chức lại việc tiếp đón, bảo chúng tôi đến đại điện trước.

Khi vào đại điện, tôi thật sự bị choáng ngợp. Khắp nơi toàn là người, ngoài các đạo sĩ mặc đạo bào ra thì có rất nhiều người ăn mặc kỳ lạ. Có người mặc đồ biểu diễn, vẽ hoa văn lên mặt như trong hí kịch. Có người thân hình to khỏe lại mặc áo yếm. Thậm chí còn có một cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp cao chừng 1m50 nhưng vừa mở miệng thì giọng nói lại là của một ông cụ.

Người khiến tôi chú ý nhất là một người phụ nữ mặc sườn xám màu đỏ. Trong lễ tang trang trọng mà ăn mặc thế này đúng là không phù hợp. Cô ta còn sơn móng tay đỏ, môi đỏ, giày cao gót đỏ, kẹp tóc đỏ, dáng người quyến rũ đầy phong tình. Nhiều đạo sĩ không kìm được, tò mò nhìn cô ta.

Cô ta lại như chẳng bận tâm, còn cố tình phô diễn nét quyến rũ của mình.

Triệu Tứ ho một tiếng, nhắc nhở tôi: "Đừng nhìn nữa, không là chút nữa cô ta câu mất hồn cậu đấy."

"Cô ta là ai vậy? Nhìn lẳng lơ thật!"

"Đừng bị vẻ ngoài đánh lừa. Cô ta tên Hồng Lan, thuộc Chấp Pháp Đường của Long Hổ Sơn, trước kia là tán tu giang hồ, chuyên xử lý đàn ông bạc tình, ai bị cô ta 'câu' là toi mạng. Sau này bị lão thiên sư Trương Khánh Đào ra tay thu phục, cô ta mới quy thuận thiên sư phủ. Do vẻ ngoài đặc biệt, không phù hợp sống trên núi nên cô ta luôn ở ngoài dân gian. Hôm nay đông người, cả chính lẫn tà, độc hành giả cũng có." Nói được một nửa, Triệu Tứ bỗng chép miệng, nhìn Hồng Lan, "Mà đúng là... Cô ta đẹp thật."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.