Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 185:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 185: Âm mưu

Xem ra thiên sư phủ định dùng chiêu này để chiêu mộ nhân tài.

Bình thường khi Trương Khánh Đào hóa thân thành tiên, thiên sư khí sẽ tự động tiêu tán. Khi đó, giống như xổ số, không ai biết nó sẽ rơi vào tay ai. Người thường thì không sao, nhưng với những quái vật có mặt ở đây và nhận được thiệp mời thì đó là một mối uy h**p thật sự.

Vì vậy, thiên sư phủ triệu tập mọi người lại trước để thống nhất.

Nếu trong số họ có ai manh động, chỉ muốn đoạt thiên sư khí thì Chấp Pháp Hành và hàng nghìn đệ tử của các môn phái sẽ đồng loạt ra tay. Dù là ai đi nữa thì e rằng cũng không thể chống đỡ.

Bắc Sơn Lão Mẫu dù có lợi hại đến đâu thì cũng không thể mạnh hơn khi đang ở thiên sư phủ.

Miêu Lão Quỷ hừ lạnh: "Thiên sư phủ mấy người hay lắm, tính toán trên cả đầu của ta. Chỉ một chút thiên sư khí tuy không tồi nhưng không đủ khiến Miêu Lão Quỷ ta cam tâm tình nguyện ở lại bán mạng cho mấy người."

Lúc này, một lão đạo râu bạc từ phái Mao Sơn bước ra, ôm quyền nói: "Trước khi tới sư gia của chúng tôi đã dặn dò, mục đích của chuyến đi này chỉ có một, đó là đưa tiễn sư huynh Khánh Đào."

"Ba tông phái chuyên về bùa chú vốn là một nhà, Thần Tiêu phủ đương nhiên cũng không ngoại lệ."

Trương Lôi Minh nhìn bảy môn phái còn lại, hỏi: "Mọi người có ý kiến gì không?"

"Tất cả nghe Long Hổ Sơn sắp xếp."

Được sự đồng thuận, không ai nhắc tới chuyện thiên sư khí nữa.

Long Hổ Sơn đã bày trận, ai dám tranh giành thiên sư khí, tất sẽ bị xử lý.

Khi Trương Lôi Minh nhìn về phía chúng tôi, Triệu Tứ vẫn thản nhiên, ra hiệu bảo đối phương yên tâm.

Thấy vậy, Trương Lôi Minh vỗ tay hai cái, một đạo sĩ trẻ chạy vào: "Sư thúc."

Trương Lôi Minh ra lệnh: "Tiểu Hỉ Tử, con đi thông báo cho tất cả những ai đã lên Long Hổ Sơn hôm nay. Sư thúc Khánh Đào đã hóa tiên, bất kỳ ai dưới 30 tuổi đều có thể tham gia thử sức. Người nào xuất sắc kế thừa thiên sư khí sẽ chính thức gia nhập Long Hổ Sơn."

Miêu Lão Quỷ nhếch mép cười khinh: "Mấy người đúng là không để lọt nước phù sa ra ngoài ruộng."

Trương Lôi Minh bình tĩnh nói tiếp: "Ngoài ra, lão thiên sư còn căn dặn, bất kể là chính đạo hay tà đạo, độc hành giả hay yêu quái, nếu đã không có ý định gia nhập đạo môn thì cứ tự do rời đi."

Câu này khiến cả đại điện xôn xao, ngay cả tôi cũng không khỏi kinh ngạc.

Thiên sư khí là kết tinh tu vi nửa đời của Trương Khánh Đào, ai có được nó, thực lực sẽ tăng vọt.

"Càng lúc càng thú vị!" Miêu Lão Quỷ cười.

Chỉ có Bắc Sơn Lão Mẫu vẫn đứng im bên cạnh quan tài pha lê, cảm thán: "Tu hành cả đời chẳng qua cũng chỉ để thành tiên. Người bạn già của tôi, ông rốt cuộc đã thành công chưa? Nếu ngay cả ông cũng thất bại, vậy thì trên đời này còn ai có thể thành tiên đây? Chúng ta sống cả đời rốt cuộc để làm gì?" Nói đến đây, bà ta nhìn lên trời, rồi xoay người bỏ đi, "Ta đến đây chỉ để tiễn bạn cũ, còn chuyện thiên sư khí không liên quan tới ta."

Ai ngờ, Trương Lôi Minh gọi Bắc Sơn Lão Mẫu nói: "Xin tiền bối chờ một chút. Sư phụ có dặn tôi nói với tiền bối rằng vụ thảm ăn năm xưa không phải do Vân Quang Động làm, có kẻ giả danh Vân Quang Động để hãm hại chồng tiền bối."

"Cái gì?"

Bắc Sơn Lão Mẫu lập tức bộc phát sát khí, chớp mắt đã đứng trước mặt Trương Lôi Minh.

Trước khí thế hung mãnh, Trương Lôi Minh vẫn bình tĩnh nói tiếp: "Sư phụ bảo nếu tiền bối muốn biết sự thật thì hãy ở lại Long Hổ Sơn, trận tranh đoạt thiên sư khí lần này sẽ khiến hung thủ năm xưa lộ diện."

Triệu Tứ lẩm bẩm: "Lão thiên sư định dùng thiên sư khí để câu mồi ả?"

Toàn bộ đại điện im ắng. Những người có mặt ở đây đều đại diện cho các thế lực lớn ở khắp nơi.

Ánh mắt của Trương Lôi Minh đã nói cho chúng tôi biết suy đoán của Triệu Tứ là đúng.

Bên trong đại điện trang nghiêm, tượng Tam Thanh tỏa ra hào quang rực rỡ, phù văn khắc quanh tường, thần long ẩn hiện trong làn sương khói. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ làm bừng sáng khuôn mặt của Nguyên Thủy Thiên Tôn.

Lão thiên sư đến giờ vẫn chưa xuất hiện, không biết ông ta có âm mưu gì!

Sau khi tan họp, Trương Lôi Minh dùng bùa chú phong ấn toàn bộ đại điện, đồng thời tăng cường nhiều pháp khí.

Đạo gia chia làm hai mạch chính là bùa chú và nội công.

Mỗi bên đều có sở trường riêng. Phái bùa chú cần dựa vào ánh sáng thần thánh của tổ tiên để vẽ bùa, phối hợp với chú ngữ để triệu hồi thần tướng. Người thường vẽ bùa thì cũng chỉ là một tờ giấy mà thôi.

Đối với người luyện nội công thì cực kỳ nghiêm khắc, kiêng kỵ đủ thứ như rượu, sắc dụng. Những người tu luyện thành công thường có vầng trán nhô ra. Khi thi pháp, mắt họ sẽ lóe lên ánh sáng khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Lúc này, Trương Lôi Minh đã truyền lệnh xuống, toàn bộ Long Hổ Sơn trở nên náo động.

Buổi quyết đấu sẽ diễn ra vào sau núi ngày mai, bất kể là chính đạo hay tà đạo, thậm chí là yêu quái cũng có thể tham gia.

Nhưng có một điều kiện, phí báo danh là 3888 tệ.

Dạ Tam Thập muốn tham gia nhưng lương chỉ có 3500 tệ một tháng. Hắn cứ than thở báo danh xong thì tháng sau ăn gì.

Tuy vậy, hắn không hề từ bỏ, quay sang hỏi Triệu Tứ: "Anh Tứ, hay là anh cho em mượn nhé?"

"Cậu tỉnh táo lại đi, với công phu của cậu, chưa bị đánh què đã là may rồi!" Triệu Tứ hừ một tiếng, "Ai mà biết lão thiên sư định giở trò gì. Ngàn năm rồi, đây là lần đầu tiên Long Hổ Sơn tụ đủ quần ma."

"Hiện giờ tôi chỉ muốn giải quyết xong chuyện này, sớm về nhà nghỉ ngơi." Tôi bất lực.

"Gấp cái gì? Có kịch vui không em thì khác nào bị bệnh!"

"Tôi không thích đấy. Phí báo danh 3888 tệ chẳng khác nào vơ vét của cải nhà người ta!"

Triệu Tứ nhún vai: "Kiếm tiền là chuyện bình thường thôi, ai mà không phải ăn cơm?"

Khác chúng tôi, những người khác thì hào hứng chuẩn bị, cứ như đã chắc chắn thiên sư khí thuộc về mình.

Chẳng hiểu họ lấy tự tin ở đâu ra!

Đúng lúc này, Trương Lôi Minh đi tới: "Nguyên Cát, sư phụ muốn mời cậu ra sau núi để nói chuyện về da người Diêm La."

"Vậy đi thôi, vừa hay tôi cũng lâu rồi không gặp lão thiên sư." Triệu Tứ nói.

Nhưng Trương Lôi Minh lắc đầu: "Lão thiên sư đã dặn chỉ gặp một mình Trương Nguyên Cát."

"Việc này..." Triệu Tứ hít sâu một hơi, "Lãnh đạo của chúng tôi nói thân phận của Trương Nguyên Cát đặc biệt, tôi phải trông chừng."

"Nơi này là Long Hổ Sơn, nếu lão thiên sư muốn ra tay với cậu ta thì dù là Trần Đạo Nhất thì cũng không cản nổi. Thế nên cậu yên tâm đi."

Triệu Tứ quay sang hỏi tôi: "Cậu tính sao?"

Tôi thầm nghĩ: Anh đã đưa tôi tới đây rồi, còn hỏi tôi tính sao hả?

Cũng không biết quan hệ giữa lão thiên thiên sư và ông nội tôi có tốt hay không. Nhỡ đâu hồi trẻ hai người từng là kẻ thù thì tình cảnh của tôi đúng là dở khóc dở cười.

Nhưng dù sao tôi cũng đã chết một lần nên tâm trạn giờ khá vững.

Trương Lôi Minh dẫn tôi ra sau núi.

Đi khoảng nửa tiếng, tôi cứ tưởng sẽ tới một nơi rừng sâu núi thẳm, ai ngờ lại là một khu tứ hợp viện cực kỳ sang trọng, trang hoàng lộng lẫy.

Nhưng càng đến gần, tôi lại càng cảm nhận được một luồng sát khí mạnh mẽ, kỳ lạ là sát khí này như ẩn như hiện như đang bị một sức mạnh nào đó áp chế.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.