Chương 186: Kiểm tra Diêm La
Trương Lôi Minh khom người, lễ phép nói: "Sư phụ chờ đã lâu, cậu cứ đi thẳng vào trong là được."
"Cảm ơn sư huynh dẫn đường, có điều da người Diêm La kia rốt cuộc đang ở đâu?"
Hôm nay thiên sư phủ dùng thiên sư khí làm mồi nhử, thêm việc Trương Khánh Đào đột nhiên qua đời, người Nhật trả lại da người Diêm La, tất cả giống như cơn mưa lớn bất chợt trút xuống. Tôi thật sự tò mò muốn biết lão thiên sư rốt cuộc đang tính toán điều gì.
Ông nội bảo tôi tích góp đủ tiền mới được đến Long Hổ Sơn, nhưng vì sự xuất hiện của Cục mật vụ, mọi suy tính đều đảo lộn, tôi vẫn chưa kiếm đủ tiền.
Trương Lôi Minh đứng ngoài giữ cửa. Tôi nhẹ nhàng mở cửa, bước vào tứ hợp viện.
Giữa sân là một bức Thái Cực đồ lớn, cỏ cây được chăm sóc cẩn thận, hoa nở tỏa hương thơm dịu dàng, tất cả đều toát lên vẻ yên tĩnh quy tắc. Khi bước qua Thái Cực đồ, tôi có một cảm giác dễ chịu khó tả, giống như được hít thở bầu không khí tinh khiết nhất.
Tôi gõ cửa, bên trong vang lên một giọng nói: "Vào đi."
Tôi đẩy cửa, hương trầm thoang thoảng khiến tinh thần tôi thư thái hẳn.
Lão thiên sư đầu tóc bạc phơ đứng quay lưng về phía tôi, mặt hướng về bức tranh tổ sư trên tường, toàn thân toát lên khí chất trầm ổn giống như một ngọn núi sừng sững không thể vượt qua.
Khi tu vi còn cạn, tôi từng nghĩ mình chẳng sợ gì, giống như nghé con mới chào đời không biết sợ cọp. Nhưng giờ đây, tôi đã hoàn toàn khác. Tôi có thể cảm nhận thực lực của đối phương, giống như Ứng Long, sức mạnh này người thường căn bản không thể cảm nhận được.
Mà chính sự trầm tĩnh của ông ta càng khiến cho mọi vật xung quanh trở nên nhỏ bé.
Trong đầu tôi cứ quẩn quanh con số 60 triệu tệ của ông nội.
Tôi lễ phép cúi chào: "Chào lão thiên sư."
"Khánh Tông mấy năm nay đúng là... Ta bảo ông ta về Long Hổ Sơn, ông ta không chịu, khăng khăng đi mở tiệm cầm đồ, còn dây dưa với mấy người năm xưa, cuối cùng tự biến mình thành người không ra người, ma không ra ma."
Lão thiên sư thở dài, từ từ xoay người lại. Ánh mắt ông ta phẳng lặng, không có chút sự uy phong nào. Nếu không phải biết trước, hẳn tôi sẽ tưởng ông ta chỉ là một ông già bình thường. Thế nhưng khí tức ông ta che giấu đã vượt xa người thường, cảnh giới mà hiện tại tôi chỉ thấy mỗi ông nội có.
Tôi nói: "Ông nội tôi chưa từng nhắc đến Long Hổ Sơn, gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, tôi nhất thời khó lòng thích nghi."
"Đó đều là ân oán đời trước, không liên quan tới cậu."
"Lão thiên sư, xin hỏi ông nội tôi hiện giờ còn sống hay đã chết? Tôi thử gieo quẻ nhưng không thể nhìn ra sinh tử của ông ấy. Hơn nữa khi ông ấy rời khỏi tiệm cầm đồ Nguyên Cát, trong số những kẻ đuổi bắt ông ấy có người của Long Hổ Sơn."
Tuy ông nội nói mình sẽ không chết, với những gì đang xảy ra như tôi trở thành độc hành giả bậc S, bị Cục mật vụ theo dõi, tôi không thể không lo.
Thế nên, sống chết của ông nội với tôi vô cùng quan trọng.
Lão thiên sư cảm thán: "Yên tâm đi, Khánh Tông chỉ đang đến nơi ông ta nên đến. Hiện giờ, ông ta vẫn chưa gặp nguy hiểm đến tính mạng."
"Tôi có thể gặp ông nội không?"
"Thời cơ chưa tới. Lần này ta mời cậu đến là để giám định da người Diêm La."
"Đối với việc giám định tà vật, tôi có lòng tin."
Lão thiên sư mỉm cười, chỉ về phía bên trái. Ở đó có một cái bàn tròn, trên bàn đặt một cái rương được điêu khắc từ phỉ thúy. Rương vuông vức, có thể chứa một quả bóng cao su.
Bên ngoài rương được chạm khắc hình hình rồng phượng, trên đỉnh là một cái đầu rồng ngậm trân châu đỏ.
Lão thiên sư nói: "Da người Diêm La đang được phong ấn trong chiếc rương này. Sau khi giao trả, người Nhật đã đi ngay. Sư đệ Khánh Đào từng chạm vào nó, chưa đến ba ngày, chưa kịp truyền công thì đã 'mọc cánh thành tiên'. Ta nghi ngờ nguyên nhân đến từ vật bên trong, nhưng kiểm tra rồi ta vẫn chưa có chứng cứ rõ ràng."
Tôi theo phản xạ nuốt nước bọt. Việc này xem ra không đơn giản. Nếu là sự thật, ngay cả Trương Khánh Đào cũng trúng chiêu thì với năng lực hiện tại của tôi, e rằng khó lòng đối phó.
Long Hổ Sơn có ba đại thiên sư, Trương Khánh Đào bất ngờ qua đời, lão thiên sư thì giữ núi, còn một người chẳng biết đi đâu. Về ông nội tôi, tôi nghĩ ông ấy chỉ là nhân vật ngoài cuộc.
Tôi hít một hơi sâu thật hơi, suy nghĩ xem nên làm gì tiếp theo.
Lão thiên sư nói: "Khánh Tông am hiểu chút bàng môn tà đạo, lại thân thiết với năm kẻ đeo mặt nạ bí ẩn. Ta đã tìm họ nhiều năm nhưng mãi vẫn không lần ra tung tích. Năm xưa Khánh Tông đi sai đường, nếu không đã không ra nông nổi như ngày hôm nay."
Từ lời lão thiên sư nói, tôi có thể cảm nhận được những bí ẩn năm xưa chưa ai biết đến.
Bất kể thế nào thì tôi cũng đã đến đây rồi, cứ coi như thay trâu kéo cày vậy.
"Lão thiên sư cứ yên tâm, tôi sẽ cố hết sức."
Đối phương gật đầu, không nói gì thêm.
Tôi đến gần chiếc rương, nhẹ nhàng chạm vào nó.
Ngay lập tức, quỷ vực kỳ môn mở ra, trước mắt tôi hiện lên một cảnh tượng mà cả đời không thể quên được.
Tôi nhìn thấy âm tào địa phủ!
Đó là con đường Hoàng Tuyền trải dài, gió cuốn cát vàng mịt mù, người đi đường đông đúc. Có kẻ bị xích sắt trói, có kẻ ngồi xe ngựa, ngoài ra còn có trâu đen kéo tiền tài, cũng có người mặc quan bào cưỡi ngựa uy phong.
Ven đường là những gương mặt đờ đẫn, biểu cảm như người máy, không vui không buồn, giống như được lập trình sẵn.
Lão thiên sư hỏi: "Khí tức của cậu rất loạn. Nói ra nghe, cậu đã thấy gì?"
Lời của ông ta kéo tôi khỏi cơn mê, suýt chút nữa tôi đã bị lạc vào âm tào địa phủ.
Tôi nuốt nước bọt, trầm giọng đáp: "Tôi thấy đường Hoàng Tuyền, cái rương phỉ thủy này chắc chắn từng đi qua âm phủ."
Tương truyền, có những người tập khí công phát hiện khi họ ngủ thiếp đi hoặc nhìn thấy một số hình ảnh kỳ lạ trong lúc thiền định, xung quanh không có gì cả, chỉ có những món đồ bằng ngọc mà họ mang theo bên người.
Sau này, con người coi ngọc "thức ăn thừa của tiên", nên khi chôn cất người chết, họ thường chôn ngọc theo cùng, bởi vì chỉ có ngọc mới có thể nhìn thấu u minh.
Lão thiên sư nói: "Rương còn chưa mở. Một khi mở, cậu sẽ thực sự tiếp xúc với da người Diêm La. Với tu vi hiện tại, cậu có chắc phân biệt thật giả không?"
Tôi xoa huyệt thái dương, nghiêm túc đáp: "Lão thiên sư, thứ này là thật, ông biết rõ hơn tôi. Bây giờ ông bảo tôi chạm vào da người Diêm La, xem ra không đơn giản chỉ để giám định. Lẽ nào ông muốn tôi tìm ra cái gì đó sâu xa hơn?"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]