Chương 195: Cục hoa mai
Tôi ngơ ngác hỏi họ cái gì tới?
Triệu Tứ nghiêm túc trả lời: "Đương nhiên là vai chính của vở diễn này."
"Vô Thường Tại?" Tôi theo phản xạ hỏi.
Nhưng chẳng ai trả lời tôi. Tôi cảm thấy mình như người ngoài cuộc, hỏi cũng chẳng ai đoái hoài.
Tôi không ngờ trận tỉ thí tiếp theo độc hành giả lại lên đài.
Ứng Long ngồi bên dưới, tựa lưng vào ghế, trông lười biếng, bất cần đời như thường ngày. Tôi và hắn chỉ nhìn nhau một cái, không nói gì, nhưng đều ngầm hiểu đôi bên không nên tiếp xúc quá nhiều.
Thấy ở đây không có việc gì để làm, trận đấu trên lôi đài cũng chẳng liên quan đến mình, thế là tôi đứng dậy, tìm chỗ nghỉ ngơi.
Theo dự tính ban đầu, sau khi giám định xong da người Diêm La thì tôi sẽ về nhà. Còn vấn đề khác như việc bố tôi để lại thiên sư khí do ông nội truyền ở cấm địa Thập Điện Diêm la thì tôi tự biết sức mình. Năm xưa bao nhiêu cao thủ còn thất bại, chẳng lẽ đến lượt tôi lại thành công? Tôi thật sự chẳng muốn đem mạng mình ra đánh cược.
Lúc này, người giao đấu với độc hành giả hình như gọi là sơn trang Lục Giáp. Tôi không biết họ là ai, cũng không có hứng thú với cuộc tranh đấu trong đạo môn.
Chào mọi người xong, một mình tôi rời khỏi lôi đài.
Cơ thể tôi mập tròn do Tích Cốc Đan nên đi bộ vô cùng khó chịu, bước đi nặng nề chẳng khác gì phụ nữ mang thai.
Vất vả lắm mới lết về lại trong núi, tôi gọi Hoàng Thái Lang mấy lần mà chẳng thấy đâu, cũng chẳng biết con chồn kia chạy đi đâu rồi.
Sau đó tôi về căn tứ hợp viện của lão thiên sư, đánh thức Dạ Ma đang ngủ: "Mày về trước đi, đến chỗ Mã Tam Nguyên chờ tao. Tao có linh cảm thiên sư phủ đang không yên ổn, hai ta mau chóng rút lui thì hơn."
Dạ Ma vỗ cánh, không biết nó có nghe hiểu hay không nhưng cũng tung cánh bay đi.
Tôi thở phào, mọi người đều là bạn, mong là đừng xảy ra chuyện gì.
Bây giờ vẫn còn sớm, tôi cũng không có gì cần mang theo nên định sẽ lặng lẽ đi bộ xuống núi. Nhưng chưa đi được bao xa, vừa đến một hơi được bao phủ bởi thảm thực vật rậm rạp và che khuất ánh mặt trời, tôi lại gặp một con mèo lớn đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt nó khiến tôi cảm thấy như bị đe dọa. Tiếp tục đi vài bước, tôi giật mình, quay đầu lại, phát hiện con mèo kia có tới sáu đồng tử!
Mới nhìn vào đôi mắt kia tôi đã lạnh sống lưng.
Đúng lúc này, một giọng nói thân quen vang lên: "Đừng nhìn vào con mèo đó, nó là cháu ngoại của Hổ gia đấy."
Người nói là Hoàng Thái Lang, nó đội một chiếc mũ cói, đang nấp sau một tảng đá, lén la lén lút.
"Trời ạ, sao cậu lại ăn mặc thế này?"
"Người anh em, mấy ngày qua cậu ăn gì mà béo thế? Tôi thấy cậu lâu rồi, chỉ là lúc đầu không nhận ra thôi." Hoàng Thái Lang lo lắng nói.
Bị Hoàng Thái Lang cắt ngang suy nghĩ, tôi quay đầu thì con mèo kia đã biến mất.
Bầu không khí lạnh bắt đầu lan tỏa.
"Con mèo kia đâu rồi?"
"Mèo gì? Đó là Hổ gia đấy. Tính tình Hổ gia khá lạ, không vô cớ tấn công người khác, nhưng lại rất nhạy cảm với tà khí. Trên người cậu có mùi lạ nên nó mới nhìn cậu lâu như vậy." Hoàng Thái Lang giải thích.
"Mùi lạ gì?"
"Tôi cũng không nói rõ. Vì tôi từng nhờ cậu mà thảo phong thành công, trên người có mùi của cậu, nên lúc mới lên Long Hổ Sơn suýt thì bị Hổ gia ăn thịt. À phải rồi, cậu lén la lén lút làm gì đấy?"
"Xuống núi." Tôi nghiêm túc nói.
Sau đó tôi kể cho Hoàng Thái Lang nghe chuyện Triệu Tứ dẫn người của Cục mật vụ lên núi, lão thiên sư tổ chức so tài, rồi cả việc Vô Thường Tại đang bị bao vây.
Tôi không muốn dính dáng đến chuyện xấu, bản thân đến đây chỉ vì miễn khoản nợ 3 triệu tệ, hiện giờ việc giám định da người Diêm La đã xong, cho dù sau lưng còn có thiên sư khí thì tôi cũng không quan tâm.
Còn về lý do Cục mật vụ phái người tới, lão thiên sư muốn dụ kẻ đứng trong bóng tối ra, tôi đều không muốn tham dự, vì nhiệm vụ của tôi đã kết thúc rồi.
Hoàng Thái Lang nói: "Người anh em, e là cậu không thể xuống núi được rồi."
"Sao vậy?"
"Đường dưới chân núi đã bị phong tỏa, toàn bộ Long Hổ Sơn giờ đã bị Đại Đô Thiên Phục Ma Trận bao vây, mọi thứ ở đây hôm nay là thiên la địa võng." Nói rồi, Hoàng Thái Lang chỉ vào cái mũi trên đầu mình, "Cái mũ này là tôi mượn, có thể giúp tránh bị sét đánh. Trong núi đang bất ổn, hay là chúng ta tìm nơi an toàn trốn đi?"
Đại Đô Thiên Phục Ma Trận là một trận pháp sử dụng linh khí từ trời đất, có thể điều động dương khí của con người thông qua các điểm kết nối giữa trời đất và con người. Một khi bị trận pháp làm nhiễu loạn, cơ thể sẽ mất cân bằng âm dương, tạo ra một lực phản phệ mạnh mẽ.
Tôi thở dài: "Long Hổ Sơn rộng lớn thế này, chúng ta có thể trốn đi đâu?"
"Tôi đã tìm được một nơi có thể ẩn nấp, chắc không có vấn đề gì đâu." Hoàng Thái Lang đáp.
"Đúng rồi, tôi quên hỏi cậu, mấy hôm nay cậu làm gì? Còn Long Hổ Sơn này, rốt cuộc có những ai tới vậy?"
"Toàn bộ người trong thiên hạ này đều đang thèm khát thiên sư khí Trương Khánh Đào để lại trước khi chết. Thật ra mọi việc đều đã được sắp đặt từ trước, những kẻ tà đạo sẽ lợi dụng cơ hội này lẻn vào Long Hổ Sơn để tìm kiếm chân long mà sơn trang Long Hổ Sơn để lại, còn lão thiên sư cho rằng người Nhật Bản cũng tham gia, chẳng qua tạm thời chưa tìm ra ai là kẻ phản bội."
"Nghĩa là việc Cục mật vụ phái người bao vây núi chỉ là một cái bẫy?"
"Đúng vậy."
Tôi kinh ngạc: "Sao cậu biết rõ thế?"
"Nghe lén đấy!" Hoàng Thái Lang cười nói, "Đi thôi, chúng ta tìm một chỗ trốn, lát nữa sẽ đánh nhau đấy."
Con người tôi có một tật xấu, đó là nếu cảm thấy không ổn thì sẽ xem bói.
Tôi bảo Hoàng Thái Lang chờ một lát, rồi bắt đầu tính quẻ. Ai ngờ tôi vừa mới bấm đốt ngón tay tính giờ, có một nhóm người xuất hiện.
Cách bọn họ ăn mặc giống như người của Cục mật vụ.
Một người trong số đó nhận ra tôi, lập tức cản tôi lại, khách sáo hỏi: "Nguyên Cát? Anh Tứ bảo chúng tôi bao vây đường xuống núi, cậu tới đây làm gì?"
"Anh quen tôi?"
Người trung niên trả lời: "Cục mật vụ có mạng lưới giám sát, ai cũng từng xem qua ảnh của cậu."
Xem ra Long Hổ Sơn thật sự đã bị phong tỏa. Tôi viện cớ: "Tôi định xuống núi mua bao thuốc."
"Trong núi cấm hút thuốc, có điều chỗ tôi có, nhớ chú ý an toàn nhé." Đối phương đưa cho tôi hộp thuốc."
"Cảm ơn."
Tôi lấy điếu thuốc ra, khoảnh khắc người đàn ông trung niên phất tay, cục hoa mai hình thành.
Thuốc lá ứng với quẻ Ly, người đàn ông là quẻ Càn, Ly rỗng ở giữa, tượng trưng cho ngọn lửa bên ngoài mạnh mẽ nhưng bên trong lại yếu ớt chập chờn.
Quẻ Càn thì cứng cỏi, là biểu tượng của sự kiên cường và dương khí thuần khiết.
Trên là Ly, dưới là Càn, tạo thành quẻ Hỏa Thiên Đại Hữu.
Nếu chỉ xét về quẻ tượng thì có thể thấy đây là điềm báo phồn vinh, rực rỡ.
Nhưng hiện tại là sự yên lặng trước cơn bão. Càn thuộc Kim, có hình tượng dao rìu, quẻ Ly lại có tượng máu chảy.
Hỏa khắc Kim, thoạt nhìn như lửa thắng.
Nhưng bây giờ là giờ Thân, Kim đang thịnh.
Đang trong tháng Tuất, lửa đã vào huyệt.
Cho nên vào thời điểm này, Hỏa không vượng, Kim lại mạnh.
Xét theo thời điểm hiện tại, ngày Tỵ giúp Hỏa khắc Kim, nhưng biến hào lại bị xung phá, Tỵ lại là rắn, trong quẻ có dấu hiệu ẩn tàng giả dối.
Khi tượng quẻ xuất hiện, trong đầu tôi hiện lên ba từ: Bạn cũ, giả dối, đổ máu!
Hỏa Thiên Đại Hữu mang vẻ ngoài rực rỡ, nhưng lại là đại hung.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]