Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 196:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 196: Tôi là mồi nhử

Tại khoảnh khắc này, tôi nhận ra mình đang gặp nguy hiểm.

Tôi nhìn Hoàng Thái Lang, hỏi: "Thái Lang, chồn mấy cậu coi trọng điều gì nhất?"

"Dĩ nhiên là nghĩa khí, người nhà họ Hoàng chúng tôi coi trọng nhất là nghĩa khí!"

"Nếu cậu coi trọng nghĩa khí, mạng của cậu là do tôi cứu, cậu thảo phong thành tiên được cũng nhờ tôi giúp, vậy tại sao bây giờ cậu lại gạt tôi?"

Tôi nhìn thẳng vào mắt Hoàng Thái Lang, nó nhờ tôi mà thảo phong thành công, có cơ hội độ kiếp, xét theo nhân quả thì tôi có thể xem là cha nó.

Bị tôi chất vấn, Hoàng Thái Lang nhất thời nghẹn lời.

Đã đến nước này rồi thì không cần nói thêm gì nữa.

Nó quả nhiên có chuyện gạt tôi.

"Nếu cậu không chịu nói, tôi tin cậu có nỗi khổ riêng. Nhưng nhân quả giữa chúng ta từ nay dừng tại đây."

"Người anh em..." Hoàng Thái Lang khó xử, "Cậu tin tôi đi, Long Hổ Sơn bây giờ không yên ổn đâu. Lão thiên sư không chỉ dùng thiên sư khí làm mồi nhử, mà chính vậy cũng vậy."

"Là sao?"

"Ông nội Trương Khánh Tông của cậu thật ra không bị bắt, mà là lẩn trốn."

"Làm sao cậu biết?"

Tin tức này với tôi như một quả bom nổ ngay trong tiềm thức.

Hoàng Thái Lang lúng túng: "Tôi nghe Hổ gia nói, Hổ gia thích lảm nhảm, không giữ được bí mật."

"Nó còn nói gì nữa?"

"Hổ gia còn nói con rồng năm xưa đã thoát khỏi phong ấn, khiến cả Long Hổ Sơn phải dốc toàn lực để phong ấn lại. Để ngăn cản chuyện cũ tái diễn, Long Hổ Sơn đã chia một phách của thần long vào trong người cậu, mà thiên sư khí trên người Trương Khánh Tông chính là chìa khóa để mở phong ấn. Mà cậu sở hữu huyết mạch độc hành giả thật ra là do Trương Khánh Tông sắp đặt, bởi vì chỉ có thể cậu mới chịu nổi sức mạnh của thần long."

Nhìn Hoàng Thái Lang lúc này không giống như nói dối.

Ông nội bảo tôi tích góp đủ tiền mới được lên Long Hổ Sơn, chẳng lẽ là vì chuyện này?

Nhưng dù tích góp đủ thì đưa cho ai đây?"

"Nghĩa là Cục mật vụ thật ra đang truy bắt ông nội tôi?"

"Gần như vậy đấy." Hoàng Thái Lang thở dài, "Tôi không muốn hỏi cậu, tôi biết một mật thất, hai chúng ta trốn vào đó đi, chờ mọi việc bên ngoài kết thúc rồi hẳn trở ra."

Thấy Hoàng Thái Lang giấu giấu diếm diếm, tôi cảm thấy trong đây vẫn còn ẩn tình, nó chưa nói hết.

Tôi bảo: "Nếu cậu không chịu nói sự thật, tôi sẽ không đi."

"Thật ra tôi muốn nhờ cậu giúp một việc."

"Có gì cứ nói thẳng, đã nhờ vả còn giấu giếm?"

"Nếu không giấu, chắc chắn cậu sẽ không đi."

"Cậu không nói sao biết tôi không đi?"

Hoàng Thái Lang hào hứng: "Này là cậu nói đấy nhé! Mọi chuyện phải nói rõ ràng trước. Thật ra dưới quan tài của Trương Khánh Đào rỗng, tôi không xử lý được lôi pháp nên định nhờ cậu giúp, hai ta đào một cái hố trốn ở đó, chẳng ai nghĩ chúng ta ở đấy đâu."

Tôi hỏi ngược lại: "Cậu định trộm thiên sư khí?"

"Suỵt. Cậu đừng nói bừa, sao tôi làm thế được! Tôi chỉ tò mò thôi. Với lại bây giờ đang loạn lạc, không có chút bản lĩnh giữ mạng thì bị người ta làm thịt lúc nào cũng không biết. Chúng ta hợp tác đi, tôi không cần thiên sư khí, chỉ cần chút tinh nguyên để tăng tu vi là được."

"Tôi không đồng ý với chuyện hèn hạ thế này." Tôi lắc đầu."

Với mấy chuyện trộm cắp lén lút như thế, tôi nhất quyết không làm, đây là giới hạn của tôi.

"Trời ạ, thời buổi này mà cậu còn giữ nguyên tắc vậy? Nói cho cậu biết, nếu không phải Hổ gia nhiều chuyện, tin này đã không truyền ra ngoài. Người ta muốn dụ ông nội cậu xuất hiện rồi giết cậu luôn, cậu giờ chẳng khác nào cá nằm trên thớt, thậm chí còn thảm hơn bà cố của tôi nữa!" Hoàng Thái Lang bĩu môi.

Tôi nghiến răng, nghĩ lại thấy nó nói cũng có lý.

Mọi chuyện trùng khớp với quẻ Hỏa Thiên Đại Hữu.

Nếu người ta đã vô tình thì tôi chẳng cần nghĩa khí gì nữa!

Nếu ông nội thực sự bị dụ đến, biết đâu ông cháu tôi còn có thể kề vai chiến đâu!

Vì mọi người đều đổ ra sau núi xem thi đấu nên trước núi gần như trống không.

Hoàng Thái Lang dẫn tôi đi lối tắt đến đại điện, rồi chui qua cửa sổ vào trong. Tôi vừa bẩy sàn gỗ lên thì phát hiện bên dưới hoàn toàn rỗng. Khi dốc hết sức nhấc tấm ván lên, tôi tiếp tục phát hiện có hai người đang trốn ở đây.

Một người mặc đồ đen toàn thân bịt mặt; người còn lại là phụ nữ.

Người áo đen mở miệng nói một tràng tôi chẳng hiểu gì cả, nhưng Hoàng Thái Lang bên cạnh thì nghe hiểu, nhảy dựng lên: "Đây là người Nhật!"

Người phụ nữ nói: "Xin chào, tôi là Nakamua Riko."

"Tôi không quan tâm cô là ai, cô lén lút ở đây làm gì?" Tôi quát.

Nakamura Riko: "Nhỏ tiếng chút. Chúng ta xuống dưới nói chuyện đi. Nhìn cách ăn mặc của hai cậu, tôi đoán hai cậu không phải người của Long Hổ Sơn. Hôm nay có đại hội thi đấu ở sau núi, phần lớn đều đến đó. Trước núi chỉ có thiên lôi phù trấn giữ, ngoài ra không có nhiều người canh gác. Hai cậu nhảy cửa sổ vào đây, mục tiêu chắc cũng giống chúng tôi."

"Làm sao giống được? Chúng tôi là người một nhà, còn mấy cô là ngoại quốc! Dù có đốt tổ tiên tôi tôi cũng không để mấy cô lấy!" Tôi tỏ thái độ kiên quyết.

Ai ngờ Nakamura Riko lại nói: "Tôi từng thấy ảnh của cậu, bố cậu Trương Quốc Đống là bạn của bố tôi, da người Diêm La kia là do tôi mang về."

Chúng tôi còn đang nói chuyện, ngoài điện bỗng vang lên tiếng bước chân rón rén.

Tôi do dự một lúc, cuối cùng vẫn quyết định nhảy xuống.

Bên dưới sâu khoảng 1 mét, trông như đã được ai thiết kế sẵn. Không biết bằng cách nào mà mấy người này tìm ra chỗ này.

Ba chúng tôi cùng một con chồn vàng nấp dưới hầm nhỏ hẹp. Từ khe hở quan sát ra ngoài, tôi thấy người của Cục mật vụ đang kiểm tra.

Mọi người nín thở.

Thi thể của Trương Khánh Đào nằm cách đó chưa đến 3 mét, có một tấm phù lôi dán trên quan tài, hoa văn lôi điện dao động mơ hồ tỏa ra năng lượng mạnh mẽ.

Người của Cục mật vụ vừa đi, tôi lập tức nghiêm giọng: "Nói đi, mục đích thật sự của mấy người là gì?"

"Chẳng phải ai cũng vì thiên sư khí của Trương Khánh Đào sao? Có gì mà không dám nói!"

"Bớt đùa đi, tôi lấy thiên sư khí làm gì?"

"Trương Nguyên Cát, bọn tôi hiểu cậu, biết cậu đang trong hoàn cảnh nào. Nếu cậu chịu gia nhập bọn tôi, tôi có thể cung cấp cho cậu điều kiện vật chất hậu hĩnh.

"Đùa à? Trông tôi thiếu tiền lắm sao? Ở trước mặt tôi, cô không mang thiên sư khí đi nổi đâu!"

"Chẳng lẽ chúng ta không thể nói chuyện được à?" Nakamura Riko tỏ ra tội nghiệp, định giở mỹ nhân kế.

Đúng lúc này, tên áo đen bên cạnh cô ta bỗng đưa tay về thắt lưng. Thấy vậy, tôi kêu lên: "Hoàng Thái Lang, giao cho cậu đấy, thả độc cho họ chết đi!"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.