Chương 197: Thiên sư điện
Trước khi đối phương kịp ra tay, Hoàng Thái Lang đã tung một cú xì hơi.
Mùi hôi thối nồng nặc đó vừa lan ra thì tôi đã nhảy ra ngoài, Hoàng Thái Lang và gã áo đen kia gần như cùng lúc ra tay.
Tui nhiên, mùi thối tỏa ra nhanh hơn.
Cái mùi do chồn vàng thả ra có tác dụng mê hồn rất mạnh, khiến đối phương lập tức mất hết thần trí.
Tôi trèo ra khỏi cái hố, Hoàng Thái Lang cũng chạy theo ngay phía sau.
Nó hỏi tôi: "Cậu định xử lý hai người này thế nào?"
Tôi nghiêm túc trả lời: "Đang ở Long Hổ Sơn thì đương nhiên phải giao cho họ xử lý rồi. Huống hồ chúng ta vừa làm chuyện xấu, không có ai gánh tội thay thì làm sao được?"
Hoàng Thái Lang giơ ngón cái: "Bà cố tôi nói đúng, chồn vàng như chúng tôi không thể nào giảo hoạt bằng con người, kể cả hồ ly cũng vậy. Nhưng chẳng ai xấu bằng cậu cả, người anh em, cậu là người xấu nhất mà tôi từng gặp đấy!"
Tôi bất lực: "Chồn mấy cậu khen người ta như thế hả?"
"Được thành người là tốt lắm rồi, tốt hay xấu có gì quan trọng đâu?"
Đối diện với ánh mắt trong veo của Hoàng Thái Lang, tôi ngơ ngác, thậm chí cảm thấy nó nói cũng có lý.
Tốt xấu có gì quan trọng?
Miễn là bản thân sống không thẹn với lương tâm là đủ.
Động vật tu luyện gian khổ chẳng phải cũng chỉ để thoát khỏi thân xác súc sinh sao?
Tôi bình tâm lại, hỏi: "Hiệu quả mê hồn kéo dài trong bao lâu?"
"Sau khi qua thảo phong, tu vi tôi tăng lên đáng kể, giờ có thể duy trì khoảng mười lăm phút. Người anh em, cái bùa này cậu xử lý được không?"
"Không biết nữa. Nếu không xử lý được thì cứ nói là chúng ta thấy người Nhật lẻn vào nên đã hành động vì chính nghĩa."
"Được, cứ làm vậy đi!"
Tôi đi quanh mấy vòng quanh quan tài của Trương Khánh Đào. Tâm lôi phù dán trên quan tài nhìn thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng vừa chạm vào, tôi lập tức cảm nhận được sự nguy hiểm xuyên tận xương tủy, cứ như chỉ cần chạm nhẹ, năng lượng trong phù chú sẽ phản phệ ngược lại.
Phù chú này do lão thiên sư thiết lập, với thực lực hiện tại của tôi khó mà chống đỡ.
"Khó xử lý đấy."
Hoàng Thái Lang động viên: "Cậu là người, phù chú này chỉ nhằm vào những sinh vật mang linh khí như bọn tôi thôi, cậu không sao đâu, cứ yên tâm giải quyết đi."
Tôi thầm nghĩ: Cậu thôi đi! Thật không biết cậu học cái tính nịnh nọt này từ ai, sao đang làm chồn yên lành lại thích hợp làm người thế?
Tôi không ngốc, đứng trước việc mạo hiểm thế này, tôi thấy nên dừng lại thì hơn. Nhất là khi tôi đã thử dùng mai hoa dịch số để xem quẻ thì bất kể thế nào cũng không phá nổi cái quan tài này.
Tôi nói: "Hay là để sau đi."
"Người anh em, cách mà tôi chỉ đảm bảo không sai!" Hoàng Thái Lang khoanh tay, vừa đi vòng quanh quan tài vừa nói, "Năm xưa có một người chuyên đào mộ, vì làm nghề nhiều năm nên bị tử khí ám vào người, buộc phải bái bà cố tôi làm sư phụ. Sau này, bà cố tôi cũng học được các thủ pháp đào mộ của đối phương."
"Rồi bà cố cậu cũng đi đào mộ?"
"Xì! Bà cố nhà cậu mới đi đào mộ ấy!" Hoàng Thái Lang có vẻ không vui, chỉ vào quan tài, nói, "Bà cố tôi bảo chỗ dễ phá nhất chính là nơi tiếp giáp của ván quan tài. Không thể lật nắp bậy bạ, nhưng đáy thì chắc chắn rỗng. Với loại quan tài này, chỉ cần cạy mạnh từ bên dưới là có thể mở đáy ra, chỉ cần không chạm vào lôi phù thì lôi phù sẽ trở nên vô dụng."
"Nghe cậu phân tích cũng có lý, thế cậu làm đi!"
Hoàng Thái Lang lúng túng: "Tôi cũng muốn làm chứ, nhưng lôi phù mạnh quá, tôi chỉ cần đến gần 1 mét là cả người liền khó chịu. Còn cậu là con người, dương khí nặng, chờ cậu cạy một lỗ, để dương khí thoát ra rồi tôi sẽ vào."
Tôi biết Hoàng Thái Lang đang muốn lợi dụng tôi, nhưng tôi vẫn quyết định làm.
Đầu tiên, quẻ Hỏa Thiên Đại Hữu nói tôi không thể tin Hoàng Thái Lang, quẻ tượng còn dự báo sắp xảy ra một trận chiến dữ dội. Dù lão thiên sư có coi tôi là mồi nhử hay không thì trung tâm của mọi chuyện đều xoay quanh thiên sư khí của Trương Khánh Đào hoặc thi thể của ông ta.
Thế nên tôi càng tiến gần Trương Khánh Đào, Hoàng Thái Lang cũng sẽ càng gần Trương Khánh Đào, mục đích của nó sẽ ngày càng lộ rõ.
Giờ đến cả người Nhật cũng xuất hiện, chứng tỏ mọi người đều muốn tiếp cận Trương Khánh Đào.
Cuộc tỷ thí ở sau núi chỉ là tấm bình phong để thu hút sự chú ý, mục tiêu thực sự mới ở đây.
Cục mật vụ đã bao vây cả Long Hổ Sơn, chứng tỏ mọi bên tham gia đều đang ở trong núi.
Mà tôi không tham gia tỷ thí, muốn chuyển mình từ bị động sang chủ động thì chỉ có cơ hội duy nhất ngay tại bây giờ.
Tuy vậy, tôi không thể để mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát.
Nhưng chỉ cần kiểm soát được Hoàng Thái Lang là đủ.
Sau khi suy đi tính lại, tôi quyết định nghe theo kế sách của Hoàng Thái Lang.
Tôi hỏi: "Không có dụng cụ thì cậy kiểu gì?"
"Tôi có!"
Nói rồi, Hoàng Thái Lang lấy ra hai cái móng vuốt từ trong túi. Một cái dành cho ngón trỏ, một cái cho ngón giữa.
"Gì đây?"
"Đây là pháp khí Hổ gia để lại, không gì là không phá được, cậu thử đi."
Tôi giơ ngón cái lên khen: "Không ngờ cậu chuẩn bị kỹ thế!"
Hoàng Thái Lang khiêm tốn: "Bình thường thôi, thứ này là Hổ gia tặng tôi đấy."
Tôi ngạc nhiên: "Cậu với con mèo đó hợp tác với nhau à?"
Tôi hơi sững người, càng lúc càng cảm thấy mọi chuyện thật kỳ lạ.
Tôi hít sâu một hơi, cầm hai cái móng vuốt kia thử một chút, liền cảm nhận được một nguồn linh lực kỳ lạ, thậm chí còn có cảm giác bị trầy xước khi cầm trong tay.
Sau khi kiểm tra sơ sơ, tôi đeo vào và bắt đầu cạy quan tài từ phần đáy.
Ngay khi vừa chạm vào, tôi liền tê rần.
Lần thứ hai, cảm giác khác hẳn, toàn bộ kinh mạch trong người lập tức thông suốt, trong phút chốc cơ thể như được tiếp thêm sức mạnh vô tận.
Nhưng tôi biết sức mạnh này không phải của tôi.
Tấm ván dưới đáy quan tài không quá dày, nhờ có pháp khí, tôi dễ dàng phá được một lỗ lớn.
Ngay giây sau, một làn khói trắng từ bên trong bay ra.
Khói vừa xuất hiện, Hoàng Thái Lang lập tức hưng phấn. Nó reo lên: "Người anh em, đúng là thứ này rồi! Cảm ơn cậu, tổ tiên tám đời nhà tôi đội ơn cậu!"
Dứt lời, nó hít một hơi thật sâu, nuốt toàn bộ làn khói trắng lượn lờ trong không khí vào bụng. Ngay sau đó, cơ thể Hoàng Thái Lang đỏ rực như bốc cháy, cả đại điện cũng bị hơi nóng của dương khí bao trùm.
Thấy nó có gì đó không ổn, tôi vội hỏi: "Cậu không sao chứ?"
"Trên người tôi vẫn còn một chút yêu khí cuối cùng, chỉ có khí bẩm sinh còn sót lại trong thiên sư Long Hổ Sơn mới có thể giúp tôi, từ hôm nay trở đi, tôi không còn là tôi, cũng không còn là tiểu yêu kia nữa. Tôi có cơ hội thành tiên rồi!"
Nói xong, nó bắt đầu cười điên dại.
Cùng lúc đó, một tia sét xẹt qua ngang bên ngoài thiên sư điện.
Bầu trời vốn đang trong xanh chớp mắt đã trở nên âm u dị thường.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]