Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 199:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 199: Hang động cổ xưa thần bí

Ông nội nhìn thẳng vào mắt tôi, nghiêm túc dặn dò rằng nhất định phải làm theo lời và tuyệt đối nghe theo sắp xếp của ông.

Từ khi tôi chào đời, hai ông cháu đã sống nương tựa vào nhau, chỉ riêng tình thân máu mủ này đã đủ khiến tôi hoàn toàn nghe lời.

Nghe tôi xác nhận, ông còn hừ lạnh: "Nhãi ranh, cháu ngoan cố y hệt bố cháu. Ngày xưa cháu mà nghe lời cướp long nguyên của Hắc Long Vương thì giờ cháu có thể dễ dàng mang thần long ở Long Hổ Sơn đi rồi. Ai ngờ cháu vẫn mềm lòng, khiến long nguyên không trọn vẹn."

Tôi cười khổ: "Ông nội à, đừng nói nữa, đều là nước mắt không đấy! Ông bảo cháu tự xem số mệnh cho mình, đúng là cháu có số đào hoa, nhưng hơn hai chục năm nay có thấy bông hoa nào nở đâu, vả lại còn bị người ta mượn giống để sinh ra đứa con giống Na Tra để giết cháu. Ông nói đi, chuyện này cháu biết đi kiện ai?"

Ông nội không trả lời, mà nhìn mây sấm sét ở xa, nghiêm giọng: "Đi nhanh thôi, trễ là có không kịp."

Tôi có vô số câu hỏi muốn hỏi, muốn biết ông nội thời gian qua đã đi đâu, làm gì, nhưng có vẻ ông nội không định nói quá nhiều.

Chúng tôi băng qua con đường nhỏ sau núi, đến Trấn Sát Điện. Trước cửa nơi này, lư hương vẫn đang cháy, lá bùa dán trên cổng vẫn còn nguyên vẹn. Nhìn đình đài cổ kính và trận pháp Thiên Cang Địa Sát bày sẵn, tôi chợt nhớ đến lôi phù đáng sợ lần trước, liền hít một hơi thật sâu, vô thức trở nên cảnh giác.

Ông nội nói: "Không sao đâu, lá bùa đó chỉ để ngụy trang, cái thật sự có tác dụng thật sự là trận thế bên trong."

"Thật không đấy?"

"Không lẽ ông gạt cháu? Mau vào đi. Nhớ kỹ, sau khi bước vào Trấn Sát Điện, vòng quanh giếng Tỏa Long, trái ba phải bốn, trước một sau năm, là có thể thấy cây cầu treo nổi. Xung quanh toàn là vàng bạc châu bái, không được lấy bất cứ thứ gì ngoài một đồng tiền trên đại điện, cầm xong thì nhắm mắt chạy ra, dù có ai gọi cũng không được quay đầu. Nhớ chưa?" Ông nội nhìn tôi, dặn đi dặn lại, sợ tôi không nghe lời.

Tôi nói mình đã là người lớn, chuyện như vậy chẳng lẽ không xử lý được.

Ông hừ một tiếng: "Nói thì hay lắm, cháu y hệt bố cháu, chả đứa nào làm ông yên lòng! Giờ ông thành xác sống rồi mà vẫn còn phải lo chuyện của hai bố con cháu đấy!"

Tôi cười: "Ông có nghĩ kiếp trước ông nội hai bố con cháu không?"

Dạo gần đây trải qua quá nhiều chuyện, nào là thoát chết trong gang tấc, nào là đấu pháp với kẻ thù, may mắn sống sót đến giờ, nên khi gặp lại người thân, tôi như trút bỏ gánh nặng, cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.

Ông nội vẫn như cũ, tôi cũng vậy.

Chỉ có thế giới xung quanh thay đổi như bánh xe đang cuốn chúng ta đi, buộc chúng ta phải thay đổi.

Nhưng dù xảy ra chuyện gì đi nữa, tôi luôn tin rằng ông nội sẽ không bao giờ hại tôi.

Long Hổ Sơn đang bị tấn công tứ phía. Trong đám người đó, một phần là vì trả thù và tranh đoạt thiên sư khí, phần còn lại thì ẩn mình trong bóng tối, muốn giành lấy chân long bay ra từ sơn trang Vân Mộng.

Nghe lời ông nội dặn, tôi đang định hỏi thêm thì ông nội lại nhìn thẳng vào mắt tôi, nói: "Nguyên Cát, tên của cháu ông lấy từ cụm từ Nguyên Hanh Lợi Trinh (*), trong đó Nguyên Cát là đại cát. Ông tin dù gặp chuyện gì, cháu đều sẽ có thể hóa dữ thành lành, vượt qua tất cả nguy hiểm."

(*) Nguyên, Hanh, Lợi, Trinh có nguồn gốc từ bát quái trong Chu dịch, gắn liền với hai quẻ Càn và Khôn, thể hiện bốn phẩm chất của trời và đất, đó là đầu tiên, to lớn; hanh thông; tiện lợi và bền vững.

"Ông nói cứ như tiễn cháu đi chịu chết vậy!"

"Ông nói như tiễn con đi chịu chết ấy."

"Không sao, chỉ cần nhớ làm đúng như lời ông, tuyệt đối không được sai một bước nào, còn lại chờ khi cháu lấy được đồng tiền, ông sẽ nói nốt."

Tôi gật đầu thật mạnh, cảm nhận rõ ràng sự nghiêm trọng trong lời ông nói.

Trong khi Trấn Sát Điện vẫn yên ắng, con mèo tên Hổ gia thì lười biếng ngồi ở nơi cao nhìn tôi, còn l**m móng vuốt. Thật sự không biết nó có lợi hại như Hoàng Thái Lang nói không.

Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra, lá bùa dán trên cửa lập tức rơi xuống, hóa thành tro bụi chỉ trong chớp mắt.

Bên trong Trấn Sát Điện đầy âm khí, những sợi xích sắt lớn chằng chịt nối thẳng vào một giếng cổ. Tương truyền tổ thiên sư từng trấn áp 108 Ma Soái tại đây, khiến chúng vĩnh viễn không thể ra ngoài. Từ đó, thiên sư phủ truyền từ đời này qua đời khác, nhiệm vụ chính là trấn áp tà ma.

Vào thời Tống, Cao Thái Úy vì sơ suất mà thả lũ yêu ma, giải thoát cho 108 Ma Soái, sau đó phải bắt lại và phong ấn về. Không biết trong ngàn năm nay có kẻ nào từng trốn thoát hay không.

Trong khi Trấn Ma Điện vẫn khá yên ắng, con mèo tên Hổ Gia thì lười biếng ngồi ở nơi cao nhìn tôi, còn l**m móng vuốt. Tôi không rõ nó có thật sự lợi hại như Hoàng Thái Lang nói không.

Hiện tại nơi này thật sự lạnh lẽo thấu xương.

Tôi làm theo lời ông nội, vòng quanh giếng cổ, trái ba phải bốn, từ tốn vượt qua các dây xích sắt. Vô tình nhìn vào ánh mắt của tượng thần đối diện, tôi vô cớ rùng mình. Thậm chí trong những tượng thần đó, tôi còn nhìn thấy vị thần mặt đỏ từng xuất hiện trong giấc mơ của tôi.

Tôi run rẩy, nhưng vẫn cắn răng làm theo lời ông nội từng bước. Khi bước chân cuối cùng đặt xuống, dây xích phía trên giếng bỗng chuyển động, mọi ánh sáng xung quanh đều tắt.

Ngay sau đó, một cây cầu treo xuất hiện.

Ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào không thể xua tan bóng tối ở đây, phía trước tôi là một màu đen, chỉ có duy nhất cây cầu treo đủ cho một người đi qua.

Tôi bước lên cầu. Ngay bước đầu tiên, bóng tối như ác quỷ nuốt chửng lấy tôi, xung quanh tối đen không thấy gì.

Tôi quay đầu nhưng phía sau cũng là một màu đen.

Tình huống bất ngờ khiến tôi trở tay không kịp.

Lúc này, tôi chỉ có thể tiếp tục làm theo ông nội dặn, bước từng bước về phía trước, dù rõ ràng chỉ có chiều dài vài mét nhưng tôi đã đi mười mấy bước vẫn chưa ra khỏi cầu.

Sau nửa phút, ánh nến xung quanh bất ngờ sáng lên.

Ánh sáng mờ ảo chiếu rõ mọi thứ. Hang động cổ xưa này cao chừng hai mét, ánh sáng ngày một rõ khiến tôi có thể nhìn thấy mọi thứ.

Rất nhanh, tôi phát hiện "bảo vật" mà ông nội nhắc đến.

Ở đây chất đầy vàng ròng, từng thỏi, từng thỏi xếp thành những đống lớn.

Tôi ước chừng mỗi đống phải nặng cả trăm cân, mà ở đây có tận hơn chục đống như vậy.

Chỉ cần mang một chút ra ngoài cũng đã có giá trị liên thành.

Tôi tiếp tục đi sâu vào trong. Qua khỏi đống vàng đó là tới khu cổ vật và tranh thư pháp.

Là dân cầm đồ, tôi vừa nhìn liền biết giá trị của chúng, món nào món nấy đều có giá hàng chục tệ trên thị trường, nhưng ở đây chúng lại nhiều đến mức chẳng đáng một xu.

Tôi nằm mơ cũng không ngờ lại có nơi giàu đến vậy!

Càng tiến gần đến cuối hang động, kiểu dáng của các cổ vật bắt đầu thay đổi.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.